Xác mẹ tôi bị chế thành Nữ Cổ - Chương 02
Cập nhật lúc: 2025-03-01 11:41:14
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi choáng váng khi nhìn vào bồn rửa mặt đầy những con giòi lớn đang bò. Tôi không dám nôn thêm nữa, vội vàng tháo đồ ra, đứng trước gương và bắt đầu quan sát cơ thể mình.
Đúng như tôi cảm nhận, cơ thể tôi đã thay đổi hoàn toàn, trông giống như một x//ác ch//ết đang phân hủy. Đặc biệt là phần bụng dưới, rõ ràng đã nhô lên so với trước.
Tôi cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ đang xảy ra, nhưng lại không thể lý giải. Tôi chỉ biết là có thể đây là điều mà mẹ tôi đã trải qua.
Tôi không biết phải làm gì, tôi chỉ lên mạng và tìm kiếm các triệu chứng của mình, vào một số diễn đàn và trang web sức khỏe để xem có ai gặp trường hợp giống tôi không.
Tôi thức trắng cả đêm, tìm mãi mới thấy được một số thông tin liên quan đến bệnh tiểu đường và hoại tử. Sẽ có nhiều vết đốm xuất hiện rồi tỏa ra mùi hôi thối nhưng cũng không giống tình trạng của tôi lắm.
Các bài viết trên diễn đàn có những phản hồi cười nhạo giống như nói tôi đang bịa những câu chuyện tiểu thuyết và có người còn yêu cầu tác giả viết tiếp.
Tôi đã thức cho đến sáng, chuẩn bị tắt máy tính, quyết định đi khám tại một bệnh viện thêm lần nữa và nhờ người thân giúp đỡ để hỏi về tình trạng kỳ lạ này. Tôi cũng tìm hiểu về các thầy bói hoặc thầy cúng có thể giúp đỡ.
Ngay khi vừa đứng dậy, máy tính hiện lên một tin nhắn lạ với nội dung: "Đây là mẹ tử nữ cổ, mượn dòng m.á.u trong bụng mẹ cô để luyện thành nữ cổ, phục vụ cho mục đích của cổ sư. Nếu không tin, hãy đến bệnh viện siêu âm. Trong bụng cô chắc chắn có quỷ thai."
Tôi nhìn vào những dòng chữ lớn trong tin nhắn, toàn thân tôi lạnh toát, đặc biệt là phần bụng dưới nhô lên cứng ngắc, lại còn đau nhức.
Vội vàng quay lại máy tính, tôi gõ liền ba câu hỏi: "Vậy tôi phải làm sao? Anh ở đâu? Tôi nên tìm ai?"
Khi gửi câu hỏi, tay tôi run rẩy không ngừng.
Người kia chỉ để lại một số điện thoại, bảo tôi hãy bình tĩnh rồi gọi đến.
Tôi lưu số ngay lập tức, nhưng khi hỏi tiếp, không nhận được phản hồi nào.
Vì cơ thể tôi quá kỳ lạ, tôi không dám đến bệnh viện công. Thay vào đó tôi đi đến một bệnh viện tư nhân để làm siêu âm.
Tại bệnh viện, nữ bác sĩ làm siêu âm nhìn thấy những vết lạ trên người tôi thì lộ rõ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra chuyên nghiệp, chỉ vào màn hình bảo: "Đây là em bé trong bụng tôi. Nhìn xem, đây là tay, đây là chân..."
Rồi sau đó cô ấy nhiệt tình giới thiệu các dịch vụ của bệnh viện, từ chăm sóc thai kỳ đến sinh con, thậm chí còn có cả dịch vụ hậu sản tại chỗ, nói rất tận tình.
Nhưng tôi chỉ nằm yên trên giường siêu âm, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Trong đó, một bóng đen kỳ lạ với đầu và tứ chi dài mảnh hiện lên.
Tôi hỏi đi hỏi lại bác sĩ: "Đây thực sự là một bào thai sao?"
Nữ bác sĩ hơi ngạc nhiên, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Đúng vậy. Đã có hình dáng rõ ràng rồi. Đây là đầu, đây là tay..."
Cô ấy nói thêm rằng nước ối hơi ít, khuyên tôi nên nhập viện ngay để theo dõi.
Nhìn chằm chằm vào cái bóng hình quái dị trên màn hình, tôi cảm thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Có vẻ người kia nói đúng, trong bụng tôi thực sự có một thứ gọi là quỷ thai.
Nhưng nếu đó là thai nhi trong bụng mẹ tôi, làm thế nào mà nó lại chuyển sang cơ thể tôi? Hơn nữa, mẹ tôi mới mang thai được vài tháng, sao thứ này đã có hình hài hoàn chỉnh trong bụng tôi rồi?
Cảm giác choáng váng, tôi rời khỏi phòng khám, lập tức gọi điện cho người kia.
Tâm trí tôi đã xác định rằng chuyện này chỉ có thể giải quyết nhờ vào anh ta. Dù vậy, giọng của đối phương lại rất bình thản, thậm chí còn khá trầm thấp.
Tôi kể hết về chuyện quỷ thai, khẩn thiết hỏi anh ta đang ở đâu để đến gặp hoặc nhờ anh ta qua đây giúp. tôi cũng không ngại đưa ra bất cứ điều kiện gì.
Đầu dây bên kia chỉ có một câu nói lạnh lùng vang lên: "Tìm một nơi yên tĩnh, chờ tôi."
Nói xong, anh ta liền cúp máy.
Tôi cầm điện thoại trong tay, đứng ngẩn người một lúc, mới chợt nhớ ra là ngay cả địa chỉ cụ thể của tôi cũng chưa từng nói với anh ta. Làm sao anh ta biết mà đến?
Tôi vội vàng gọi điện lại, nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những âm thanh tút tút báo đầu dây bên kia đang bận.
Trong đầu rối như một mớ bòng bong, tôi vừa lo vừa hoảng. Lúc tôi bước đi, cảm giác như giẫm lên bông, chân không chạm được vào đất.
Tôi nhìn xung quanh, chẳng có gì khác thường cả. Đi đến gần bệnh viện, tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài bên cạnh.
Vừa đi vừa kiên trì gọi lại số của người kia, lòng thầm nghĩ: “Bằng mọi giá phải hỏi rõ anh ta xem chuyện này là thế nào!”
Nhưng vừa ngồi xuống, bên cạnh tôi bỗng vang lên một giọng nói như đang niệm chú, khiến tôi lập tức căng thẳng. Cảm giác có gì đó như đang bò trên người tôi, khiến toàn thân ngứa ngáy.
Dạ dày tôi co thắt từng đợt, cổ họng như có gì đó đang trườn lên. Tôi vội cắn chặt răng, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Thấy một người đàn ông mặc áo vải lanh trắng, đang cầm điện thoại, vẫy vẫy về phía tôi.
Anh ta có đôi mắt đào hoa, khóe mắt hơi cong lên.
Dù không cười, nhưng ánh mắt lại như ẩn chứa nét cười, vừa quyến rũ vừa mị hoặc.
Nhưng trên đôi mắt ấy lại là hàng lông mày dài, sắc nét, vươn nhẹ về phía đuôi mắt, mang thêm một phần uy nghiêm và khí chất cao quý, làm tan đi phần nào vẻ quyến rũ ban đầu.
Anh ta mỉm cười, đưa điện thoại về phía Văn, nói với giọng nhẹ nhàng: “Chuông điện thoại của cô vẫn đang reo, chẳng trách làm cô nhức đầu thế này.”
Bên trong điện thoại, tiếng “chú niệm” càng lúc càng lớn, như một vòng Kim Cô đang siết chặt lấy tâm trí tôi.
Đầu tôi đau như búa bổ, cả người lại càng thêm ngứa ngáy. Tôi cắn răng chịu đựng nhưng cổ họng lại càng ngứa rát, không thể kìm được nữa.
Tôi vội lao đến thùng rác bên cạnh mà nôn thốc tháo.
Tôi không hề ăn gì từ sáng đến giờ, chỉ nôn ra nước mật đắng ngắt, nhưng lẫn trong đó lại có thứ gì đó giống như th//ịt thối nổi trên mặt nước, như những con giòi đang ngoe nguẩy.
Người đàn ông kia chẳng tỏ ra ghê sợ, còn ghé lại gần nhìn, đưa cho tôi một ống tre, nói: “Đây là nước tịnh tuyền. Cô uống chút đi, sẽ thanh lọc cơ thể và tinh thần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/xac-me-toi-bi-che-thanh-nu-co/chuong-02.html.]
Cầm lấy ống tre, tôi ngửi thấy mùi thơm mát của tre khiến tôi trở nên cảm thấy dễ chịu hơn.
Tôi uống mấy ngụm nước, cảm giác như được tắm gội sạch sẽ, cơn ngứa trên người dịu bớt, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Nhưng cổ họng vẫn còn hơi rát nên tôi không thể nói được ngay.
Người đàn ông kia nhìn ra tôi không thoải mái, liền ngắt điện thoại, dừng hẳn niệm chú và bảo tôi tiếp tục uống nước trong ống tre.
Sau đó, anh ta nói: “Tên tôi là Bạch Ly. Chuyện này liên quan đến nội dung trong bùa chú mà mẹ cô đã làm. Trong đó có ghi rõ: Một người mẹ mang thai và phải kết âm hôn. Nhưng để biết thêm chi tiết, cô cần kể rõ mọi chuyện để tìm ra gốc rễ vấn đề.”
Tôi vừa uống nước vừa gật đầu lia lịa.
Bạch Ly giải thích: “Âm hôn thường là để tìm vợ cho những người đã khuất, tránh để họ trở thành cô hồn. Nếu âm hôn được thực hiện không đúng cách, có thể gây ra hỗn loạn dưới âm phủ, đến mức khiến Diêm Vương cũng đau đầu.”
“Mẹ cô không chỉ kết hôn hai lần, kết âm hôn một lần mà còn đang mang thai con của cha dượng cô. Ch//ết rồi, xuống âm phủ lại thành một vở kịch ba người đàn ông tranh giành một người phụ nữ. Chuyện này có gì đó rất bất thường.”
Bạch Ly nói tiếp với giọng nói dễ nghe nhưng pha chút sắc bén: “Trong bùa chú cũng ghi rõ, âm hôn do cha dượng cô sắp xếp. Vậy thì hãy bắt đầu điều tra từ người đàn ông này.”
Tôi ngẩn người, chợt nhớ ra, tất cả những điều kỳ lạ bắt đầu từ khi cha tôi qua đời vì một căn bệnh kỳ lạ.
Trong ánh mắt Bạch Ly vẫn là sự ôn hòa, nhưng giọng nói và vẻ mặt của anh lại khiến tôi như được trấn an sau những ngày hoảng loạn và lo lắng kéo dài.
Sau khi uống thêm vài ngụm nước, tôi kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối một cách chi tiết.
Bạch Ly lắng nghe một cách kiên nhẫn, đợi tôi nói xong, mới chậm rãi kết luận: “Có vẻ như cái ch//ết của cha cô là do âm mưu của người đàn ông đó. Còn việc mẹ cô mặc chiếc áo kia…”
Anh ta khẽ ho một tiếng, liếc nhìn tôi bằng đôi mắt đào hoa lạnh lùng, như thể từ đầu đã nhìn thấu tất cả.
Tôi nghe xong, ngẩn người ra, không hiểu tại sao anh ta lại biết mọi chuyện rõ ràng như vậy.
Anh ta bình tĩnh nói: "Về nhà kiểm tra lại. Nếu thực sự liên quan đến nữ cổ, mọi manh mối chắc chắn sẽ nằm ở nhà. Cứ đợi bọn họ tự rơi vào bẫy."
Nhưng điều kỳ lạ là, dù đã nói như vậy, hắn lại không nhắc gì đến việc nữ cổ, chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái rồi nói thêm:
"Dù gì, bà ta cũng là mẹ ruột của cô. Mọi chuyện nên bắt đầu từ chuyện kết âm hôn đó. Tìm nơi tổ chức hôn lễ của chú rể đã mất, nếu cần thì phải khai quật mộ để kiểm tra thi thể."
Anh ta còn nói thêm:
"Minh hôn thường đòi hỏi t.h.i t.h.ể phải nguyên vẹn nhưng với những trường hợp như thế này, thiêu x//ác là cách tốt nhất."
Nghe Bạch Ly nói vậy, tôi lập tức gọi cho cậu mình, nhờ cậu tìm hiểu xem t.h.i t.h.ể mẹ được đưa đi đâu, viện cớ muốn thắp hương tưởng nhớ để tránh nghi ngờ. Sau đó, tôi gọi taxi đưa cả hai về nhà.
Nhà cửa vẫn như cũ, ngay cả mật mã cũng không thay đổi, tôi bước vào nhà cùng với Bạch Ly. Tuy nhiên, khi vừa bước vào, tôi đã ngửi thấy một mùi thối rữa nồng nặc.
Vào đến phòng khách, toàn thân tôi tê liệt.
Trên bức tường nơi đặt TV, treo hai bức di ảnh không có khung kính. Nhưng trong đó lại không có ảnh của cha tôi.
Thay vào đó, là di ảnh của mẹ tôi và... tôi.
Hai bức ảnh được khâu lại với nhau bằng những lỗ đục trên mép, đường chỉ chạy dọc khiến chúng trông như một khối liền mạch.
Bên dưới di ảnh, có một bàn thờ nhỏ bày đầy nến và nhang. Nhưng điều làm tôi lạnh người chính là hai x//ác ch//ết nằm trên bàn thờ: một con ch.ó cái đã ch//ết và một con dê cái đã ch//ết.
Con chó mặc bộ quần áo của mẹ tôi, trong khi con dê mặc chiếc váy mà tôi từng thấy người đàn ông họ Hoa hôm nọ giữ.
Hai con vật đã ch/ế/t từ lâu, x//ác đã bắt đầu phân hủy. Mùi thối xộc lên, dòi bọ bò lổm ngổm dưới lớp quần áo, ruồi nhặng bay đầy khắp phòng, tạo thành âm thanh ong ong ghê rợn.
Tôi chỉ vừa ngửi thấy đã lập tức buồn nôn.
Thấy vậy, người đàn ông nhanh chóng dùng tay bịt chặt mũi và miệng của tôi. Tay anh ta mát lạnh, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt dễ chịu như từ rừng núi.
Sau đó, không biết anh ta lấy từ đâu ra hai cành cây, khéo léo vạch lớp quần áo trên x//ác con chó.
Bên trong bụng con chó, lộ ra vô số mẩu xương nhỏ, rõ ràng là một con ch.ó cái đang mang thai. Nhưng những bào thai chó con trong bụng nó đã bị dòi bọ ăn hết.
Anh ta tiếp tục dùng cành cây lật tìm thêm, lấy ra một tấm giấy thấm máu, trên đó viết tên mẹ tôi và ngày giờ sinh của bà ta bằng nét chữ màu đỏ.
Tờ giấy được cuộn chặt bằng dây chỉ đỏ, bên trong còn lẫn móng tay và tóc.
Anh ta cười lạnh một tiếng rồi chuyển sang kiểm tra x//ác con dê. Lần này, anh ta cũng tìm được một tờ giấy tương tự, nhưng lần này trên giấy có dòng chữ màu đỏ ghi tên Văn, ngày tháng năm sinh của tôi, cũng được quấn bằng chỉ đỏ nhưng không có móng tay.
Sau khi xem xét kỹ, ánh mắt anh ta trở nên sắc lạnh rồi phẩy tay một cái.
Một ngọn lửa bùng lên, thiêu cháy toàn bộ x//ác ch/ế/t cùng đám giòi nhặng. Anh ta vội kéo tôi ra khỏi nhà.
Tôi bò ra bậu cửa sổ, thở hổn hển, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh đám dòi bọ trắng phau, ruồi bay khắp phòng.
Người đàn ông thản nhiên giải thích bằng giọng nói lạnh lùng:
"Chó đại diện cho mẹ, dê đại diện cho con gái. Kẻ đứng sau đúng là một tên cầm thú, sử dụng nghi thức tà ma để hiến tế."
Anh ta nhìn tôi, nhấn mạnh: "Kẻ này chắc chắn rất có thế lực."
Tôi vừa thở dốc vừa hỏi: "Vậy tôi phải làm gì? Anh giúp tôi được không?"
Người đàn ông đáp lại bằng một giọng lạnh lùng: "Hắn gi/ế/t cha cô, cưới mẹ cô rồi khiến bà ấy mang thai đứa con của hắn và gi/ế/t bà. Sau đó ép mẹ cô kết âm hôn. Hắn đã làm quá nhiều chuyện không thể tha thứ."
Cả người tôi run rẩy, hoàn toàn không biết nên làm gì. Hắn ta đúng là mất hết lương tâm để âm mưu lập nên hết tất cả mọi thứ.