Hôn đến ngạt thở, đành để mặc y. Thôi thì đẻ trứng thì đẻ, .
Kỳ thực là thích Chúc Bạch , chỉ điều miệng cứng, thấy mặt là châm chọc. Lần đầu thấy y hoá rồng, thường bắt y hiện sừng rồng đuôi rồng cho sờ. Chúc Bạch lúc nào cũng miễn cưỡng, còn tưởng y thực sự ghét .
Chúc Bạch ngày trầm mặc lắm, suốt ngày quấn lấy tưởng y sẽ chán, nào ngờ lúc nào cũng chiều chuộng. Sau y tặng vảy rồng, mừng rỡ hét lớn, ngày đêm nâng niu.
Cứ thế quấn quýt, thành thói quen khó bỏ. Cho đến ngày nghiệp y đòi long lân, khiến chúng cách biệt trăm năm.
Ta chọc chọc sừng rồng của y: "Nếu tỏ tình sớm hơn thì, đến nỗi lắm chuyện thế ?"
Chúc Bạch ôm chặt , nhận hết lầm, lời xin . Thôi thì... đành tha cho y .
Trứng rồng sinh là một quả trứng trắng, ấp trong bụng mười tháng, mất thêm hai tháng nữa để nở, cuối cùng cho một con bạch long.
Ta ôm tiểu long lên xem từ đầu đến chân, hét lên: “Sao là màu trắng?”
Khổ công mang trứng suốt bao lâu, chẳng giống chút nào?
Ta nức nở, ném tiểu long đang nũng nịu đòi theo xuống đất, thút thít chạy biến. Trong tưởng tượng, đáng lẽ đẻ trứng màu đen với cái sừng đen tuyền - đó mới là rồng nhất cơ mà.
Uất ức quá, vật ghềnh đá vạch vòng tròn hí hoáy. Chưa bao lâu, một cái đuôi rồng quấn lấy eo. Chúc Bạch đưa tay lau nước mắt cho , dịu dàng hỏi: “Chuyện gì thế?”
Ta liếc lớp vảy trắng của y, giận dỗi: “Sao cái trứng đen mà trắng!”
Chúc Bạch gì, dùng đuôi cuốn về tẩm điện. Ta ngơ ngác dậy chất vấn: “Chàng làm gì thế?”
Lần y đè xuống long sàng, khẽ : “Bé cưng sinh một bé trứng trắng giỏi .”
Giọng bỗng nghẹn .
“Sinh cho thêm một quả trứng nữa nhé.” Y nũng nịu áp sát, thở nóng hổi phả tai.
Sau hồi lâu do dự, nghĩ đến việc y nhịn suốt một năm, mềm lòng dùng đuôi rồng quấn lấy y: “Thôi , nhất định là bé trứng đen đấy.”
Hết
Mình giới thiệu thêm một bộ zhihu khác do nhóm đăng Dammy nha. Các bạn thể nhấn tên nhóm để ghé trang cá nhân Dammy và xem nhiều truyện khác nha.
Tên truyện: Ngoan, ăn hết ... cả thứ đó nữa
Giới thiệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/xa-yeu-ngoc-nghech-bi-du-do-sinh-trung-rong/chuong-7-het.html.]
Bạn cùng bàn của là Bùi Chiêu Dã suy dinh dưỡng, gầy gò yếu ớt. Tôi tranh thủ cơ hội để ép ăn. Mỗi ngày đều dồn góc tường, bày cả đống đồ ngon, hung hăng đe dọa: "Ăn hết cho !"
Sau đó, từ mà biệt. Lúc gặp , là nhiều năm . Bùi Chiêu Dã dồn góc tường, bàn tay giữ lấy đầu rắn chắc dùng lực mạnh.
Từ cao xuống, ánh mắt mang theo ý dụ dỗ: "Ngoan, tất cả… ăn hết ."
bắt ăn cả thứ đó chứ?!!!
1
Khi Bùi Chiêu Dã trường, đang cắm cúi vạch chữ Chính bàn để đếm ngày viện. Chữ Chính thứ hai mới vạch ba nét, xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Dáng cao gầy, đôi mắt đen vô hồn, hình còn tiều tụy hơn khi nhập viện. Tôi lập tức phắt dậy, rằng xông tới xách cặp giúp . "Sao viện báo cho ?"
Cậu như tờ giấy trắng, sắc m.á.u cũng chẳng biểu cảm. "Tại báo cho ?"
Tôi tủi : "Tin nhắn cũng rep..."
"Ừ, rep." Cậu lạnh lùng xuống, cầm cục tẩy của xóa sạch những chữ Chính bàn. Xóa xong dừng tay, bởi bên còn hình chú mèo cầu phúc vẽ.
Xóa hết mèo, lộ lá bùa bình an. Dưới lá bùa hiện kinh văn chúc phúc chép.
"Vẫn còn giận ? Xin , nhất định sẽ chịu trách nhiệm, nổ phổi đau lắm nhỉ? Giờ thở đều ? Khó chịu thì với ..."
Bùi Chiêu Dã nhíu mày bực dọc: "Phải nhắc bao nhiêu nữa? Là tràn khí màng phổi, với là tái phát hai, liên quan gì đến ."
Trong mắt , hẳn là đứa ngốc lời. Cứ khăng khăng hỏi đau , hứa hẹn đền bù. thực sự yên lòng .
Những ngày qua mỗi nhắm mắt, cảnh tượng hôm đó hiện về. Giờ thể d.ụ.c hôm , Bùi Chiêu Dã một nghỉ gốc cây. Cậu luôn trầm lặng, chuyển trường nửa kỳ mà chẳng giao tiếp với ai nếu cần thiết.
Là bạn cùng bàn kiêm lớp trưởng, mấy giúp hòa nhập đều thất bại. Quả bóng văng ngoài lưới, kéo đứa định chạy nhặt, nhất quyết bắt Bùi Chiêu Dã lấy.
Cậu lạnh lùng liếc quả bóng, đối mặt với qua tấm lưới vài giây, chống tay dậy. Lúc nhận bàn tay siết chặt vì khó chịu, vẻ tái nhợt gương mặt.
Chỉ mải mưu tính: đợi nhặt bóng về sẽ kéo cuộc chơi. Con trai mà, chơi vài trận bóng là . Rồi sẽ quen dần, bạn bè, trở nên hoạt bát...
Tiếc . Bóng nhặt , gục xuống. Tôi hình ôm ngực, mặt mày đau đớn. Thế giới như bật chế độ chậm, nắng chói chang, tiếng biến mất, ve kêu râm ran. Từng khung hình chậm rãi cắt xé tâm can.