Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-23 13:59:10
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 4: Món ăn độc!

 

“Xin , thể , ăn thức ăn nhiều dầu mỡ.”

Tiêu Hạc Minh thản nhiên giải thích một câu.

Nghe , Tạ Nhượng Trần lập tức lộ vẻ mặt thương cảm.

Ăn cháo … thật đáng thương quá, cháo thì gì ngon . Y thầm nghĩ trong đầu.

- Vậy khách sáo nhé? 

- Ừ, Tạ tiểu thư cứ tự nhiên.

Có câu của Cửu Vương gia, Tạ Nhượng Trần liền bắt đầu ăn. Mỗi món đều nếm thử một chút.  

Ngon quá trời!

Tốc độ ăn của Tạ Nhượng Trần hề chậm, hai má phồng lên nhẹ nhẹ, trông chẳng khác gì một chú chuột hamster nhỏ. Nhìn ăn ngon lành như , Tiêu Hạc Minh cũng cảm thấy chút thèm ăn. Ánh mắt dừng chiếc đùi gà trong bát, nhịn mà đưa đũa

- Vương gia! - Lâm Cửu thấy vội lên tiếng nhắc nhở.

Tiêu Hạc Minh để ý, c.ắ.n một miếng thịt gà — mùi vị quả thật tệ. Chẳng bao lâu , dày bắt đầu khó chịu, một cảm giác buồn nôn dâng lên, vội lấy khăn tay che miệng.

“Ưm—”

Tạ Nhượng Trần ngẩng đầu sang, chỉ thấy khăn tay của Tiêu Hạc Minh loang lổ một màu đỏ thẫm.

Là máu!

Hắn bật dậy, hét lớn:

- Món ăn độc! 

Ngay giây liền nhanh chóng móc họng. Y thể c.h.ế.t a!

 

Tiêu Hạc Minh, Lâm Cửu: “???”

Tốc độ của Tạ Nhượng Trần quá nhanh, đến mức hai còn kịp phản ứng thì bắt đầu nôn khan liên tục. Dù nôn gì, nhưng âm thanh thật sự khiến khó chịu. Tiêu Hạc Minh chán ghét nhíu mày.

Chủ tớ hai ăn ý lùi về một bước, giải thích:

- Tạ tiểu thư, hình như nàng chút hiểu lầm . Món ăn vấn đề, là do thể vốn dĩ .

 

Tạ Nhượng Trần đang nôn giữa chừng: “???”

- Vậy là … độc?”

- Ừ,

Tiêu Hạc Minh khẳng định.

Tạ Nhượng Trần gượng.

Motchutnganngo

Hù c.h.ế.t , còn tưởng sắp toi mạng... thể Cửu vương gia đúng là kém thật, ăn cái đùi gà thôi mà cũng thổ huyết. T.ử tù khi pháp trường còn ăn bữa ngon, Cửu vương gia thì đúng là chẳng ăn nổi gì…

Tiêu Hạc Minh: “……”

- Xin làm kinh động Tạ tiểu thư.

- Không , là quá nhạy cảm thôi… 

Tạ Nhượng Trần xua tay.

Nói , Tạ Nhượng Trần mấy món ăn còn đụng đũa bao nhiêu, dò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-4.html.]

- Vậy… chúng tiếp tục ăn chứ?

- Được.

Tiêu Hạc Minh chỉ uống vài ngụm cháo đặt bát đũa xuống. Tạ Nhượng Trần dù ăn tiếp, cũng tiện.

Chưa ăn đủ nữa… lát nữa gói hết mang về, đỡ phí.

Nhà họ Tạ giàu gì:

Một là vì thể "dược nhân” của Tạ Nhượng Trần cần dưỡng kỹ. Hai là vì Tạ Thừa Minh trợ cấp binh sĩ quyền, nên trong nhà chẳng dư dả. Mấy món ăn thừa hôm nay, gói về còn ăn mấy bữa.

 

Nghe tiếng lòng, Tiêu Hạc Minh kinh ngạc Tạ Từ Doanh. Phát hiện nàng giống với những gì từng tưởng tượng. Tiêu Hạc Minh thừa nhận, đây mang thành kiến quá sâu với vị tiểu thư ba bước khỏi hậu viện  

Ăn uống xong xuôi, Tạ Nhượng Trần vẫn quyết định mục đích quan trọng nhất hôm nay.

- Cửu vương gia, tiểu nữ một yêu cầu phép…

Tiêu Hạc Minh lập tức hồn.

Đến !

- Chuyện gì?

- Tiểu nữ mấy ngày may rơi xuống nước, nhiễm bệnh ho khan. Không thể dời ngày đính hôn ?

Nói xong, Tạ Nhượng Trần căng thẳng Tiêu Hạc Minh, chờ phản ứng của . Sắc mặt Lâm Cửu khó coi đến cực điểm. Hắn ngay Tạ Từ Doanh ý !

Hóa là chờ ở đây!

Vương gia nhà chỗ nào chứ? Nếu là , Tạ Từ Doanh còn chắc xứng với vương gia! Giờ thì , còn chê bai! Ho khan gì chứ, là cái cớ!

Lâm Cửu giỏi che giấu cảm xúc, nghĩ gì trong lòng là hiện hết lên mặt. Ngược , Tiêu Hạc Minh từ đầu đến cuối vẫn biểu cảm gì, chỉ là giọng phần vi diệu:

- Chuyện quyết , là… Tạ tiểu thư cầu hoàng thượng?

Tạ Nhượng Trần vốn cũng trông mong chuyện sẽ thành. Sau vài câu xã giao đơn giản, Tiêu Hạc Minh và Lâm Cửu rời .

Tạ Nhượng Trần liền bảo Hồng Đậu gọi gói đồ ăn. Còn thì ghế suy nghĩ. Đời , từng gặp Tiêu Hạc Minh, vì hai vốn giao tình.

 

Nếu nhớ lầm, Tiêu Hạc Minh hình như sẽ trúng độc, về trang t.ử dưỡng bệnh, còn khá nguy hiểm…

 

Vừa xuống lầu, còn xa, Tiêu Hạc Minh đột ngột giơ tay hiệu, Lâm Cửu lập tức dừng bước.

Trúng độc?

Hắn tiếp, nhưng đó chỉ là những suy nghĩ về đồ ăn.

 

Tiêu Hạc Minh: “……”

- Vương gia? Lâm Cửu nghi hoặc hỏi.

- Đi thôi. 

-Vâng. 

Trước khi rời , Tiêu Hạc Minh ngẩng đầu lên cửa sổ

lầu một nữa.

Tạ Từ Doanh… rốt cuộc ngươi là thế nào?

 

Loading...