Chương 2: Gửi thiệp ngỏ lời
Nghe lời của Tạ Nhượng Trần, Tạ Thừa Minh và Tống Uyển Ninh lập tức biến sắc, giọng cũng vô thức cao lên mấy phần.
- Con gả ?
- Cái gì? Sao thể ?!
Biện pháp của nhi, hai phu thê bọn họ thật sự đồng ý
- Con gả qua đó, e rằng ngay đêm tân hôn phát hiện , , thực sự .
Tạ Nhượng Trần cảm thấy, đây là biện pháp nhất hiện nay.
- Cha, , hai con . Thứ nhất, Tiêu Hạc Minh sức khoẻ vốn cho nên thể động phòng, đúng ?
- , nhưng mà—
- Thứ hai, chỉ còn sống ba tháng. Chỉ cần chịu đựng qua ba tháng , c.h.ế.t thì sẽ ai phát hiện phận của con.
Tạ Thừa Minh: “......”
Tống Uyển Ninh: “......”
Tạ Thừa Minh cau mày :
- Nhỡ con sống nổi ba tháng thì ? Ai mà chẳng tính tình tàn bạo, thích đ.á.n.h g.i.ế.c ? Người c.h.ế.t tay tên cửu vương gia đó còn ít ?
Tống Uyển Ninh gật đầu phụ họa:
- , còn khắc thê nữa. Chỉ riêng các vị hôn thê khắc c.h.ế.t mấy . Lỡ như khắc c.h.ế.t con thì làm
- Vốn dĩ thể con , chúng thể để con mạo hiểm.
- Hay là để con . Đại sư , bát tự của con cứng, chịu khắc , còn võ công cao cường, khả năng tự vệ.
Tống Uyển Ninh cũng quá lo lắng chuyện khác, chỉ sợ đến lúc đó Cửu vương gia nữ nhi nhà lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t mất thôi! Hai vợ chồng tung kẻ hứng, cố gắng thuyết phục Tạ Nhượng Trần từ bỏ ý nghĩ táo bạo .
lòng Tạ Nhượng Trần vô cùng kiên định, hề d.a.o động chút nào:
- Cha, , hai đừng nữa. Hiện tại đây là biện pháp nhất .
Hắn tuyệt đối thể để . Nghĩ tới kết cục của ở kiếp , Tạ Nhượng Trần mím chặt môi.
- Con... haiz....
Thấy nhi t.ử kiên quyết như , Tạ Thừa Minh bất lực lắc đầu:
- Trước tiên cứ nghĩ cách kéo dài . Ta sẽ cho con một phong thư, qua chuyện .
Nghĩ tới đang ở biên cương xa xôi, nét mặt Tạ Nhượng Trần dịu . Kiếp , nhất định bảo vệ cả gia đình. Tất cả đều khỏe mạnh bình an, ai c.h.ế.t!
Ánh mắt Tạ Nhượng Trần dần trở nên kiên định. Trở về phòng, Tạ Nhượng Trần bàn, ghi chép từng chuyện lớn xảy ở kiếp . Nếu như lão thiên gia cho y cơ hội sống nữa, y nhất định tránh những nguy hiểm. Hơn nữa còn một chuyện vô cùng quan trọng — đến lúc c.h.ế.t vẫn , rốt cuộc nội gián hãm hại Tạ gia ở kiếp là ai!
Tạ Nhượng Trần khoanh tròn hai chữ “nội gián”. Trước mắt, tìm nội gián , những chuyện khác tạm thời vội.
- Hồng Đậu.
- Nô tỳ mặt.
- Đem cái đưa đến Cửu vương phủ.
Nói xong, Tạ Nhượng Trần đưa mời sẵn đó cho Hồng Đậu. Y hẹn vị Cửu vương gia gặp mặt một .
---
Cửu vương phủ.
Thư phòng.
Cửu vương gia Tiêu Hạc Minh ở vị trí chủ tọa, mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
- Tạ gia mà nhận thánh chỉ ...”
Theo tính cách của Tạ Thừa Minh, lão nên nhận thánh chỉ ban hôn mới đúng. Rốt cuộc là đúng ở chỗ nào?
Hắn mấy trong phòng, hỏi:
- Các ngươi thấy thế nào?
Tùy tùng Lâm Cửu khoanh tay ngực, chẳng cần nghĩ liền buông lời châm chọc:
- Tên cẩu hoàng đế c.h.ế.t tiệt đó đúng là tâm địa thâm độc. Cố ý gả tên ma bệnh của Tạ gia đây. Nếu nàng c.h.ế.t ở đây, Tạ gia chắc chắn sẽ kết thù với chúng . Còn nếu nàng c.h.ế.t, thì cũng là chủ công ngài c.h.ế.t . Như lão chẳng cần tốn chút sức nào đạt mục đích. Đáng ghét, thật sự đáng ghét!”
Tiêu Hạc Minh: .....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-2.html.]
Hắn sang mưu sĩ Văn Sinh đang phe phẩy quạt, hỏi:
- Ngươi vì Tạ gia nhận thánh chỉ ?
Động tác phẩy quạt của Văn Sinh dừng , nhíu mày :
- Ta cũng đang suy nghĩ chuyện . Tạ Thừa Minh từ tới nay luôn xây dựng hình tượng cưng chiều nữ nhi. Bây giờ xem , hình tượng sụp đổ. E rằng sự thật bên trong....
- Là gì?
- Trước lão Tạ đó đều giả vờ cả!
Vừa , Văn Sinh lấy quạt gõ lòng bàn tay, cảm khái:
- Không ngờ Tạ Thừa Minh chỉ là một võ phu, tâm cơ sâu như . Quả thật khiến ngờ tới. Xem kinh thành đúng là nơi ngọa hổ tàng long!
Tiêu Hạc Minh: ....
Người là ngọa hổ tàng long, còn hai tên đúng là “ngọa long phượng sồ”, một kẻ so một kẻ đều tin .
Tính sợ phu nhân và yêu nữ nhi của Tạ Thừa Minh thể nào là giả , ông diễn xuất như . Chỉ là chuyện quả thật khiến nghĩ thông. Tiêu Hạc Minh về phía Ninh Khuyết đang ghế mày mò thứ gì đó, hỏi:
- Ngươi ý kiến gì ?
Chỉ thấy Ninh Khuyết ngẩng đầu lên đáp:
- Độc c.h.ế.t . Dù cũng thiếu thêm một mạng.
Tiêu Hạc Minh lập tức nghẹn lời. Giọng vô thức cao lên mấy phần:
- Chuyện là độc c.h.ế.t là độc c.h.ế.t ?
Ninh Khuyết ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt và tự tin:
- Độc của thấy m.á.u là c.h.ế.t, chỉ cần một giọt là đủ. Ta nàng canh ba c.h.ế.t, thì ai thể để nàng sống tới canh năm!
Tiêu Hạc Minh bất lực xoa trán. Tạ Từ Doanh giống mấy đó. Đâu g.i.ế.c là g.i.ế.c? Hắn kẻ biến thái cuồng g.i.ế.c . Nhìn mấy trong phòng — một kẻ bên phe phẩy quạt làm màu, một kẻ vẻ mặt đầy “trí tuệ”, một kẻ chỉ lo nghiên cứu t.h.u.ố.c mới của . Hắn thật sự cảm thấy, thế giới đúng là một sân khấu kịch.
Hắn thể sống đến bây giờ, nhờ gì khác, nhờ cái mạng lớn.
Cốc cốc cốc
Tiếng gõ cửa vang lên, thu suy nghĩ, hiệu cho Lâm Cửu. Lâm Cửu tới mở cửa, nhận một phong thư từ tay tiểu tư, cung kính đưa lên. Tiêu Hạc Minh nhận lấy, qua ấn ký. Là từ Tạ tướng phủ gửi tới. Chữ đó bay bổng mạnh mẽ, một lối cuồng thảo (1) thư ngạo mạn ngông nghênh hề thua kém . Các tiểu thư quý phủ bình thường đều học tiểu khải hoa trâm(2), xem vị Tạ Từ Doanh giống họ chút nào...
Tiêu Hạc Minh mở thư, kỹ nội dung. Vừa ngẩng đầu lên thấy ba đều chằm chằm.
Văn Sinh:
- Chủ công, trong thư gì ?
Lâm Cửu:
Motchutnganngo
- Vương gia, phủ tướng quân âm mưu gì ?
Ninh Khuyết:
- Ngươi cần độc d.ư.ợ.c ?
Tiêu Hạc Minh: “......”
Hắn giải thích:
- Tạ Từ Doanh hẹn gặp mặt.
- Vạn thể!
- Âm mưu! Nhất định là âm mưu!
- Nhân tiện g.i.ế.c nàng luôn!
Tiêu Hạc Minh xoa mi tâm, đau đầu, thật sự đau đầu.
Sao cứ động chút là đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c, làm như là đại ma đầu khát m.á.u bằng. Hắn chỉ cửa, với Ninh Khuyết:
- Cút ngoài!
Ninh Khuyết vô cùng vui:
- Tuy ngươi là vương gia, nhưng chuyện vô lễ như ? Từ nhỏ đến lớn từng chịu uất ức thế , !
Tiêu Hạc Minh hít sâu một — rốt cuộc tại vương phủ , ai mới là vương gia đây?
Hắn nở một nụ giả tạo, nghiến răng từng chữ:
- Xin mời Ninh thiếu gia cút ngoài!