Vương phi xung hỷ là nam nhân sao?? - Chương 13: Ai phái ngươi tới?

Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:03:56
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi gã ria mép rời , Tạ Nhượng Trần sang với đàn ông mắt xanh:

- Đi theo .

Người đàn ông gật đầu.

Tên là Tu. Dù đây là đầu gặp mặt, nhưng chẳng hiểu cảm thấy .

Hơn nữa… cứu của .

Một nhóm rời khỏi Thiên Kim Các.

Tạ Nhượng Trần trực tiếp đưa họ về phủ, mà dẫn tới một tiểu viện thuê sẵn.

Nhà lớn, nhưng thứ cần đều , ngay cả gạo mì cũng chuẩn .

Tu đặt em gái lên giường, lúc mới đàn ông đeo mặt nạ mặt, hỏi chậm rãi:

- Vì … giúp ?

Hắn tiếng Hán còn chậm, vẻ quen.

Tạ Nhượng Trần giải thích:

- Không lý do gì, cũng , nổi trẻ con nhỏ tuổi … Hơn nữa trong t.h.u.ố.c cứu mạng. Mọi chuyện đều là sắp đặt của mệnh…

Tu Tạ Nhượng Trần một lúc :

- Cảm ơn. Ngươi… làm gì?

Hắn giá t.h.u.ố.c là bao nhiêu, nhưng cũng hiểu từ cuộc đối thoại lúc nãy rằng nó vô cùng đắt.

- Ngươi giúp một năm, chữa khỏi bệnh cho em gái ngươi, ngươi làm việc cho một năm xem như trả nợ.

- Được.

Tu đồng ý quá dứt khoát, khiến Tạ Nhượng Trần ngẩn :

- Ngươi hỏi bảo ngươi làm gì ?

- Việc gì… cũng .

Chỉ cần cứu nàng, dù là g.i.ế.c phóng hỏa cũng sợ.

Cho dù hy sinh mạng sống của

Tạ Nhượng Trần hỏi:

- , còn hỏi tên ngươi. Ta họ Tạ, cứ gọi là công tử.

- Tu, tên Tu.

Motchutnganngo

- Tu? Tên .

Đây là đầu tiên Tạ Nhượng Trần tên .

Kiếp , chỉ một như , võ công cao cường, g.i.ế.c trong vô hình, là một thanh kiếm sắc bén nhất.

Kiếp , mượn thanh kiếm đó, hy vọng sẽ mang hiệu quả ngoài dự đoán.

Em gái Tu tên là Duyên, năm nay mới sáu tuổi, vì thể trạng yếu nên mất nhiều niềm vui tuổi thơ.

Điều khiến Tạ Nhượng Trần nhớ tới chính .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-13-ai-phai-nguoi-toi.html.]

Hắn mời thầy lang tới chẩn bệnh. Hồi Hồn Đan cứu mạng Duyên, nhưng việc điều trị đó vẫn là một vấn đề lớn.

Ánh mắt Tạ Nhượng Trần Duyên đầy thương cảm, như đang chính thuở nhỏ.

Rời khỏi tiểu viện, Tạ Nhượng Trần cùng Hồng Đậu lén lút trở về nhà bằng cửa .

Vừa bước , ngẩng đầu lên liền chạm mặt Tạ Thừa Minh và Tống Uyển Ninh đang chờ sẵn.

Hay lắm, trốn ngoài giữa đêm bắt quả tang.

Trong lòng Tạ Nhượng Trần “thịch” một tiếng, gượng:

- Cha, , hai còn ngủ

- Con chẳng cũng ngủ đó

- Con… con thấy đêm nay phong cảnh nên ngoài ngắm trăng. - Nói xong ngẩng đầu lên, phát hiện đêm nay căn bản trăng.

Tạ Nhượng Trần: “……"

- Giờ ngắm xong ? Có thể về nghỉ ?

H Con về nghỉ ngay đây…

Sau khi Tạ Nhượng Trần rời , Tạ Thừa Minh mới rút tay khỏi chỗ Tống Uyển Ninh véo, hít hà đau đớn.

- Nương tử, nàng véo ? Nó nửa đêm chạy ngoài, nàng còn cho hỏi?

- Con trai lớn , thể để cho con chút riêng tư ?

- Hỏi cũng ? Lỡ nó ngoài hại nhà thì ? Tạ Thừa Minh vu vơ.

Không ngờ Tống Uyển Ninh trầm ngâm, một lát :

- Nhi t.ử nhà chúng loại đó. Với … dù lòng thì cũng sức…

Tạ Thừa Minh: “……”

Hình như cũng đúng.

Hoàn đang cha bàn tán, Tạ Nhượng Trần vội vã về phòng.

Cất tiểu kim khố hộp trang sức.

Quá , vốn chuẩn tinh thần phá sản, ngờ tối nay tốn tiền.

Chỉ là chi phí điều trị tiếp theo cho Duyên đắt, việc cấp bách hiện giờ là kiếm tiền!

Nghĩ tới tiền, trong đầu Tạ Nhượng Trần chợt lóe lên một ý tưởng.

- Hồng Đậu, ngươi xem…

- Hả?

- Chúng thể với Cửu vương gia, cần sính lễ khác, đổi hết thành bạc đưa sang ?

Hồng Đậu cạn lời.

Thiếu gia nhà nàng mê tiền quá ?

- Thiếu gia, chuyện thể , ngài rửa mặt ngủ . Trong mơ cái gì cũng .

Tạ Nhượng Trần: “……”

Hắn thể, nhưng lỡ như thì ?

Loading...