Tạ Nhượng Trần theo họ hậu viện, bước thấy tiếng xích sắt va chạm, kèm theo tiếng gầm gừ phẫn nộ.
Gã ria mép thoáng hiện vẻ bất mãn trong mắt, giải thích:
- Con sói con sức chiến đấu mạnh, nhưng lời. Muội tổn thương tâm mạch, bệnh dễ chữa?
Tổn thương tâm mạch?
Khớp !
Trong lòng Tạ Nhượng Trần kích động thôi, bước chân cũng vô thức nhanh hơn vài phần.
Gã ria mép lấy chìa khóa , mở cánh cửa sắt khóa chặt. Bên trong là một chiếc lồng sắt khổng lồ, nhốt một đàn ông hình cường tráng, tóc tai bù xù rõ mặt, cùng một bé gái trông năm sáu tuổi.
Sắc mặt bé gái trắng bệch, môi tím tái, rõ ràng tình trạng , mà tay vẫn ngừng vỗ về đàn ông bên cạnh.
- Ca cả, …
Người đàn ông đang sức lắc chiếc lồng sắt, nhưng đó khóa tới bảy tám ổ, căn bản thể thoát .
Ánh mắt Tạ Nhượng Trần dừng đôi mắt xanh lam của đàn ông .
Là !
- Công tử, thật sự dễ mang , lời. Nếu công t.ử , thể bán rẻ cho ngài, chỉ cần chừng .
Gã ria mép giơ năm ngón tay.
Hồng Đậu kinh hãi:
- Năm trăm lượng?
Gã ria mép nhíu mày:
Motchutnganngo
- Không , là năm trăm vạn.
Hồng Đậu: “!!!”
Năm trăm vạn!!!
Quá đắt !
Tạ Nhượng Trần cũng nhíu mày. Trước khi đến đây gom hết tiền trong tay, cũng đủ năm trăm vạn
Hắn do dự chút nào, lập tức đầu :
- Đắt quá, mua.
Gã ria mép: “!!!”
Hắn thấy công t.ử mặt lạ, tưởng là khách mới, định tranh thủ c.h.é.m một khoản, ai ngờ chuyện khác hẳn tưởng tượng?
Sao là luôn ?!
- Công t.ử khoan ! Giá thể thương lượng mà!
Nghe , Tạ Nhượng Trần dừng bước, đầu giơ một ngón tay:
- Một trăm—
- Một trăm vạn? Không , quá ít! Để bắt bọn tốn ít chi phí ! - Gã ria mép lắc đầu liên hồi.
Không ngờ công t.ử lắc lắc ngón tay, :
- Là một trăm bạc, hơn nữa còn là ngươi trả cho . Ngươi cũng , quá nguy hiểm, còn kèm theo một yếu ớt, bệnh tật. Lỡ em gái chuyện gì, e rằng sẽ ghi hận lên đầu . Ta giúp ngươi xử lý mối nguy hiểm , chỉ thu một trăm bạc là giá hời .
Hồng Đậu thể tin nổi thiếu gia nhà .
Con thể vô sỉ đến ?
Gã ria mép cũng sững sờ.
- Ý ngươi là… tặng cho ngươi, còn đưa thêm ngươi một trăm bạc?
- !
Giây tiếp theo, chủ tớ hai đẩy thẳng khỏi viện, “rầm” một tiếng, cánh cửa lớn đóng sập . Trong viện vang lên tiếng gã ria mép c.h.ử.i rủa:
- Không tiền còn học mua ! Cút! Cút cút cút!”
Tạ Nhượng Trần: “……”
Hồng Đậu: “……”
Mất mặt, thật sự quá mất mặt.
Cũng may nơi ai, khác thấy.
Hồng Đậu nhỏ giọng hỏi:
- Thiếu gia, giờ làm ?
Tạ Nhượng Trần thở dài một .
Hắn cũng làm .
Năm trăm vạn thật sự lấy nổi.
Thực tế là, đừng năm trăm vạn, ngay cả năm trăm lượng bạc cũng .
Toàn bộ tiền riêng tích cóp bao năm của cộng cũng chỉ một trăm bạc.
Lời nãy là thật, chỉ là đối phương coi là kẻ ăn chực trả tiền.
Tạ Nhượng Trần lắc đầu, trong lòng âm thầm thắp cho đối phương một nén nhang.
Người dễ nhốt như ?
Vừa nghĩ đến đó, bên trong bỗng vang lên một tiếng động lớn, ngay đó liền thấy gã ria mép mặt mày hoảng hốt lao .
Thấy Tạ Nhượng Trần vẫn , hét lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-12-cuu-nguoi-la-tren-het.html.]
- Tặng cho ngươi! Ta tặng cho ngươi! Mau mau mang !
Theo lý mà , ở những nơi như Thiên Kim Các, hổ cũng , rồng cũng cuộn. con sói con làm để những quy củ đó mắt chứ. Trong mắt chỉ mà thôi.
Tạ Nhượng Trần vội hỏi:
- Đã xảy chuyện gì?
- Muội
Gã ria mép còn xong thì thấy hai lao phía .
Người đàn ông mắt xanh ôm chặt em gái lòng, thần sắc lo lắng:
- Cứu… cứu !
Nhìn đôi mắt nhắm chặt cùng thở yếu ớt của bé gái, Tạ Nhượng Trần lập tức với Hồng Đậu:
- Thuốc!
Hồng Đậu do dự:
- Thiếu gia…
Thuốc là t.h.u.ố.c cứu mạng của Tạ Nhượng Trần, lượng ít, giá đắt vô cùng, do Dược Vương Cốc luyện chế, dùng một viên là thiếu một viên.
Viên t.h.u.ố.c luôn Hồng Đậu mang theo bên để phòng khi khẩn cấp, vô cùng quý giá.
- Mau lên! Cứu là hết!
Cũng là , Tạ Nhượng Trần thể trơ mắt khác mất của
Hôm nay cứu em gái , chỉ mong khi em gái gặp nguy hiểm, cũng sẽ tay giúp đỡ.
Hồng Đậu mím môi, lấy từ túi gấm một lọ sứ trắng nhỏ, đổ một viên thuốc.
- Thuốc là—
Nàng còn xong, Tạ Nhượng Trần cầm lấy viên thuốc, chuẩn cho bé gái uống.
Không ngờ cổ tay đàn ông mắt xanh siết chặt, chỉ thấy cảnh giác hỏi:
- Cái gì?
Tạ Nhượng Trần cảm thấy cổ tay sắp bóp gãy, sức lực lớn đến ?
Hắn nghĩ nhiều, hạ giọng một câu. Người đàn ông mắt xanh lập tức trừng to mắt, buông tay .
Câu Tạ Nhượng Trần là ngôn ngữ của , ý là: “Tin .”
Hồng Đậu hiểu câu đó, chỉ chú ý tới cổ tay thiếu gia đỏ ửng.
Sau khi cho bé gái uống thuốc, thở của nàng dần dần định .
Cũng lúc , Tạ Nhượng Trần mới để ý thấy tay đàn ông mắt xanh là máu.
Có lẽ là thương lúc phá lồng sắt.
Hắn chỉ tay hỏi:
- Có cần băng bó ?
Người đàn ông mắt xanh lắc đầu.
Vết thương nhỏ , cần.
Thấy còn hung bạo, gã ria mép đảo mắt liên tục, dường như nảy ý .
Tạ Nhượng Trần lập tức :
- Viên t.h.u.ố.c là của Dược Vương Cốc, trị giá năm trăm vạn, trả tiền .
Gã ria mép trợn tròn mắt:
- Cái gì? Năm trăm vạn?
- Không tin ngươi thể ngoài hỏi thử, Hồi Hồn Đan của Dược Vương Cốc giá .
Gã ria mép ánh mắt lóe lên.
Hắn Hồi Hồn Đan, loại t.h.u.ố.c thể cứu sắp c.h.ế.t.
tin viên t.h.u.ố.c là thật, càng tin đem loại t.h.u.ố.c quý như cho một bé gái mới gặp đầu uống.
- Ai t.h.u.ố.c của ngươi thật giả? Ngươi đến còn mua nổi, lấy Hồi Hồn Đan? Lừa quỷ !
- Hơn nữa, là bảo ngươi cứu ? Rõ ràng là ngươi tự nguyện, chuyện đừng đổ lên đầu !
Gã ria mép hừ lạnh, bỏ tiền ? Mơ !
Tiền túi , thì đừng hòng chui !
Tạ Nhượng Trần vốn cũng trông chờ đối phương trả tiền, xòe tay:
- Vậy giờ làm ? Chẳng lẽ bắt nàng nhổ t.h.u.ố.c ?
Nghe , đàn ông mắt xanh lập tức hung hăng qua, hai tay siết chặt phát tiếng “rắc rắc”.
- Không !
Gã ria mép: “……”
Hắn vẫn nhớ cảnh bẻ cong lồng sắt lúc nãy, khỏi lùi một bước, lắp bắp với Tạ Nhượng Trần:
- Ai uống thì ngươi tìm đó! Chuyện liên quan gì tới , mặc kệ!
Nói xong liền đầu bỏ chạy.
C.h.ế.t tiệt, ở nữa e là kết cục sẽ giống cái lồng sắt mất!
Chỉ nghĩ thôi khiến run cầm cập.
Rốt cuộc là kẻ nào mắt bắt thứ tai họa về?!