- Thiếu gia gửi thư về !
Quản gia Tạ bá cầm một phong thư trong tay, khập khiễng bước nhanh trong, mặt nở nụ thật tươi.
Ông lớn giọng :
- Tướng quân, phu nhân, thiếu gia gửi thư về !
Nghe , Tống Uyển Ninh và Tạ Thừa Minh đồng loạt từ trong phòng chạy .
Tống Uyển Ninh nhận lấy thư, mở xem, nụ mặt dần dần biến mất.
Thấy thế, Tạ Thừa Minh lo lắng hỏi:
- Nương tử, trong thư gì ?
Tống Uyển Ninh nhíu mày :
- Trong thư , nữ nhi đồng ý hôn sự , chỉ là tạm thời thể về, xin thêm cho nàng một thời gian.
- Đồng ý ư?
Sao thể đồng ý chứ?
Tạ Thừa Minh giật lấy lá thư, tự .
Trong thư nhiều, bao gồm những chuyện Tạ Từ Doanh thấy ở doanh trại và suy nghĩ của nàng về hôn sự .
Nàng : Thánh chỉ ban, thì lý do gì để từ chối nữa. Huống hồ Cửu vương gia vốn là nhân trung long phượng, là đáng để phó thác.
Đương nhiên, nếu Cửu vương gia bắt nạt nàng, thì cũng xem nắm đ.ấ.m của nàng đồng ý .
Đọc đến đây, Tạ Thừa Minh trực tiếp nhắm mắt , đưa tay xoa xoa ấn đường.
Đây là lúc so xem ai mạnh hơn ?
Chẳng lẽ thật sự thể đ.á.n.h Cửu vương gia ?
Hai đứa con của ông, đứa còn chủ kiến hơn đứa ! Cũng chẳng là chuyện nữa…
Tạ Nhượng Trần đến muộn hơn một chút:
- Có thư từ biên quan gửi về ?
- Đây, con tự xem .
Tạ Thừa Minh lười thêm, trực tiếp đưa thư cho Tạ Nhượng Trần.
Ông đang sầu não thì hai , ai cũng gả qua đó, thật sự nghĩ Cửu vương phủ là nơi gì ?
Tạ Nhượng Trần xong, ngược chẳng hề bất ngờ. Muội xưa nay bao giờ là ích kỷ.
Cũng chính vì , càng bảo vệ cho . Ở biên quan tuy nguy hiểm chiến loạn, nhưng ít những âm mưu đấu đá nơi kinh thành.
Để tiếp tục ở biên quan cũng .
Tạ Nhượng Trần hỏi:
- Con sẽ thư hồi âm. Cha, nương, hai gì dặn dò ?
Tạ Thừa Minh khoát tay:
- Không gì, bảo nó tự chăm sóc bản là , ai…
Ngược , Tống Uyển Ninh suy nghĩ một chút, ghé sát tai Tạ Nhượng Trần, nhỏ giọng mấy câu.
Tạ Nhượng Trần đầu tiên sững , đó gật đầu:
- Vâng, con sẽ .
Trở về phòng, Tạ Nhượng Trần cầm bút thư.
Mẫu bảo nhắn đừng về, nếu xảy chuyện thì đổi tên đổi họ, tìm một nơi an mà ẩn cư.
Tạ Nhượng Trần , lời sẽ .
Tuy nhiên, một nơi an để ẩn cư như , quả thật cần sớm tìm cho . Sau cũng thể làm đường lui cho cả nhà.
Bên phía cũng chuẩn .
Tạ Nhượng Trần phát hiện trong tay nào dùng , liền nghĩ tới một nơi.
Đêm xuống.
Kinh thành lệnh giới nghiêm, nên ban đêm vô cùng náo nhiệt.
Tạ Nhượng Trần nam trang, trong gương, cảm giác quen thuộc lâu gặp.
Đeo chiếc mặt nạ hồ ly chuẩn sẵn lên mặt, đó cùng Hồng Đậu – cũng cải trang nam – ngoài, tiến về Thiên Kim Các.
Thiên Kim Các là nơi tiêu tiền lớn nhất kinh thành, ở đây chỉ thứ ngươi nghĩ tới, thứ ngươi mua , liên quan đến đủ phương diện.
Không ai ông chủ Thiên Kim Các là ai, chỉ thế lực nơi vô cùng lớn.
Đến đây cần dùng dung mạo thật, nhưng nhất định tuân thủ quy củ của Thiên Kim Các.
Motchutnganngo
Lối Thiên Kim Các kín đáo, thường căn bản ở . Kiếp Tạ Nhượng Trần từng đến đây một , nhưng với tư cách khách nhân…
Lần nữa đặt chân tới đây, Tạ Nhượng Trần cảm thấy vô cùng khó chịu, nổi da gà, như đang gào thét bảo mau rời khỏi nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vuong-phi-xung-hy-la-nam-nhan-sao/chuong-11-thien-kim-cac.html.]
Hắn hít sâu một , dẫn Hồng Đậu .
Ở đây, an là thứ thể đảm bảo, ai dám đắc tội với Thiên Kim Các.
Xuyên qua một đường hầm dài, mắt liền hiện một tòa thành.
Có nam nữ vui chơi đùa, cũng những che mặt tiến hành giao dịch đen tối, tiếng , rao bán ngớt.
Vừa thấy Tạ Nhượng Trần, một nam nhân ria mép chữ bát liền tiến tới:
- Công t.ử mua thứ gì?
Tạ Nhượng Trần hạ thấp giọng :
- Người. Người dùng .
Mua ở đây là chuyện hết sức bình thường. Nam nhân ria mép dâm đãng:
- Công t.ử nam nữ? Ở chỗ , dù là huấn luyện kỹ, còn thuần khiết ngây thơ, loại nào cũng , công t.ử loại nào?
- Ta … thể g.i.ế.c .
Biểu cảm của nam nhân ria mép hề đổi:
- Có. Công t.ử mời theo .
Tạ Nhượng Trần theo đó trong, vòng qua mấy lối, dừng một cánh cổng viện.
- Người ở chỗ nhiều, gần đây còn một kẻ lợi hại mới tới, chỉ là công t.ử ngài…
Ánh mắt mang theo chút nghi ngờ Tạ Nhượng Trần:
- Sợ là mang .
- Cứ xem .
Mùi trong viện tệ, bày la liệt những chiếc lồng sắt, bên trong giam đủ loại – nam , nữ , cả trẻ con cũng – ai nấy đều quần áo rách rưới, ánh mắt trống rỗng tê dại.
Rõ ràng lồng sắt khóa, nhưng một ai bước ngoài.
Đây chính là sự đáng sợ của Thiên Kim Các.
Thấy Tạ Nhượng Trần và Hồng Đậu, những đó chỉ liếc nhàn nhạt một cái thu hồi ánh mắt, đến một ánh dư thừa cũng cho.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh đến đáng sợ.
Yên tĩnh đến mức khiến nghẹt thở.
Trong đầu Tạ Nhượng Trần đột nhiên lóe lên hình ảnh kiếp , sắc mặt lập tức trắng bệch, thể khống chế mà lảo đảo lùi một bước, may mà Hồng Đậu vững vàng đỡ lấy.
tay vẫn run rẩy ngừng…
Hắn mím môi, ép bản quên những ký ức chịu nổi đó.
Hắn trọng sinh , những chuyện sẽ bao giờ xảy nữa!
Hồng Đậu khẽ nhíu mày, trong lòng vô cùng lo lắng.
Nam nhân ria mép tưởng Tạ Nhượng Trần dọa, vội giải thích:
- Công t.ử đừng lo, những sẽ làm hại ai , phần lớn đều là tự nguyện bán .
Phần còn … dĩ nhiên là tự nguyện .
Tạ Nhượng Trần hít sâu một , hỏi:
- Ai lợi hại nhất?
- Mấy đều lợi hại.
Tạ Nhượng Trần từng một. Không đúng, mua mấy .
Hắn tuy quên khuôn mặt , nhưng vẫn nhớ rõ đôi mắt màu lam , trong veo như mặt hồ.
tiền bạc trong tay hạn, Tạ Nhượng Trần thể để lộ mục tiêu thật sự, tránh để đối phương nhân cơ hội nâng giá.
Hắn lắc đầu, :
- Ta coi trọng nhất là duyên mắt.
Vừa , nam nhân ria mép lập tức hiểu .
Tức là mấy đều mắt chứ gì.
Hắn đảo mắt, hạ thấp giọng :
- Ta còn một mới tới, nhưng là mua một tặng một. Mua thì nhất định mua luôn cả của .
Nghe đến hai chữ “ ”, ánh mắt Tạ Nhượng Trần khẽ động.
Nếu nhớ lầm, quả thật từng một , chỉ là c.h.ế.t yểu từ sớm.
Trong lòng Tạ Nhượng Trần kích động, nhưng mặt lộ , giả như thuận miệng hỏi:
- Ồ? Có thể gặp thử ?
Sẽ là ?