Vừa Trọng Sinh Đã Đá Trúng Chồng Tương Lai - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:05:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Kiếp , nhà Tiêu Hạc làm cho tan cửa nát nhà, Thẩm Hoài Yến cũng liên tiếp nếm trái đắng. Hắn tìm phòng trọ lụp xụp của Tiêu Hạc một bước, xách theo một túi rượu mời cùng hợp tác. Tâm trạng sa sút của cũng khơi dậy chút ý chí chiến đấu.

 

Trò chuyện một hồi, sơ ý một chút là cả hai đều uống quá chén. Tôi chửi, c.h.ử.i ông trời, c.h.ử.i Tiêu Hạc và c.h.ử.i cả Thẩm Hoài Yến. Chửi một hồi thấy hăng m.á.u quá, bật dậy tặng Thẩm Hoài Yến một cú đá. Thẩm Hoài Yến mắng bệnh, tự dưng nổi điên. Sau đó càng hăng hơn.

 

Dần dần, cũng nổi hỏa khí. Thế là hai đứa lao đ.á.n.h loạn xạ. Đánh qua đ.á.n.h vài hiệp, Thẩm Hoài Yến quần áo xộc xệch ấn xuống đất. Tôi chẳng màng gì mà cứ thế mắng loạn lên. Hắn đen mặt, nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ kiếp! Sao cái miệng thối thế hả?”

 

Tôi hét lên: “Đồ chó! Tôi cứ thế đấy, giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t !”

 

Tôi nhổm lên c.ắ.n vai , bóp cổ kéo . Tôi há miệng định mắng tiếp thì ngay giây tiếp theo Thẩm Hoài Yến chặn miệng . Đẩy thế nào cũng . Thế là như để phát tiết, hai đứa lao một nụ hôn mang theo cả mùi máu. Sau đó, chuyện lửa gần rơm cứ thế diễn một cách thuận theo tự nhiên.

 

Đến khi khôi phục thần trí, đau nhức dậy giường, trong đầu chỉ còn sự hối hận. Tôi rón rén xuống giường mặc quần áo, định bụng bỏ chạy thì Thẩm Hoài Yến tỉnh giấc bắt lấy: “Sao giường ? Cậu đ.á.n.h ngất khiêng lên đây ?”

 

Trong lòng mừng rỡ, ướm lời thử: “Chuyện tối qua... nhớ gì ?”

 

“Đương nhiên là nhớ.”

 

Tim thắt , nhưng hung tợn : “Đừng hy vọng ngủ một giấc là thể quên chuyện uống say nổi điên đ.á.n.h đấy!”

 

Thẩm Hoài Yến ghé sát định hôn . Tôi nghiêng đầu né tránh.

 

“Vệ Lâm.” Giọng Thẩm Hoài Yến mềm hẳn , tì trán trán : “Trên thế giới , chỉ thôi. Tất cả những gì trải qua ở kiếp giờ đây đều trở thành bí mật chỉ hai chúng . Chỉ mới hiểu nỗi lo sợ của , và cũng chỉ mới từng thấy dáng vẻ chật vật, bất lực nhất của .”

 

“Chúng từ thời thiếu niên đối đầu, đó cùng nâng đỡ lẫn , sinh t.ử . Chúng sớm là một thể . Dù là , đều chia sẻ tất cả những điều với một nào khác, đúng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vua-trong-sinh-da-da-trung-chong-tuong-lai/chuong-6.html.]

Tôi nhớ thời gian khi c.h.ế.t ở kiếp . U ám, bất lực và chẳng thấy tương lai. Hai chúng chỉ thể trốn trốn tránh tránh, mỗi ngày chen chúc một chiếc giường sắt mà mỗi xoay đều kêu “kẽo kẹt”.

 

Tôi nhớ cảnh Thẩm Hoài Yến phá cửa xông , thấy cổ tay đầy m.á.u của mà bật . Cũng chính đó, đưa bệnh viện khiến Tiêu Hạc truy vết vị trí của chúng . Thẩm Hoài Yến chỉ còn cách cõng đang suy yếu để tìm nơi lẩn trốn mới.

 

Tôi cũng nhớ thấy Thẩm Hoài Yến hút t.h.u.ố.c bên mép sân thượng tường rào, cảm giác sợ bỏ rơi dâng lên tột cùng. Cuối cùng, Thẩm Hoài Yến cầm chứng cứ và dữ liệu sản phẩm mới mà vất vả lắm mới thu thập , ôm lòng: “Chúng thử một nữa, ở đây chờ .”

 

Tôi ôm : “Nếu thất bại thì ?”

 

Sau vài giây im lặng, giọng đầy kiên định: “Vậy thì sẽ tìm cách g.i.ế.c c.h.ế.t .”

 

Tay trượt từ thắt lưng xuống, chạm một vật cứng lạnh lẽo bằng kim loại. Đó là một khẩu súng. Không kiếm từ . Tôi ngẩng đầu gương mặt mệt mỏi của , quả quyết : “Đây chuyện của riêng . Tôi cũng sẽ .”

 

...

 

Thẩm Hoài Yến sai. Chúng là một thể. Khi nổ c.h.ế.t cùng xe, chẳng m.á.u thịt cũng hòa lẫn , còn phân rõ nữa ?

 

Tôi đỏ hoe mắt, Thẩm Hoài Yến giữ chặt gáy đặt lên một nụ hôn. Ban đầu là trấn an, đó dần trở nên bá đạo và dồn dập. Không khí trở nên loãng dần, ngả , há miệng hít thêm chút dưỡng khí nhưng đuổi theo, hôn sâu hơn nữa.

 

Trang Thảo

Đến khi buông , giường, làn da ửng hồng, thở dồn dập. Tay Thẩm Hoài Yến mơn trớn bên hông , giọng khàn đặc: “Tôi nhớ em lắm.”

 

Tôi giữ lấy tay : “Sao với sớm hơn?”

 

Thẩm Hoài Yến ôm thật chặt: “Trước đó quá nhiều yếu tố xác định.”

 

“Còn bây giờ?”

 

“Tiêu Hạc thứ gì đó giúp sự phát triển của thế giới, nhưng vẫn từng bước dựa dẫm khác để leo lên. Điều đó chứng tỏ thứ cũng thần thánh đến thế. Cậu chơi trò chênh lệch thông tin, mà ưu thế ở kiếp vô dụng với chúng . Cậu chúng chặt đứt quá nhiều đường , vốn liếng cũng cạn sạch nên giờ mới cuống cuồng bám lấy phụ nữ.”

Loading...