Vũ Trụ Sẽ Khiến Chúng Ta Gặp Nhau - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-03-04 09:41:12
Lượt xem: 652

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi động viên cô bé: "Miểu Miểu làm vậy là đúng. Không phải lỗi lầm nào cũng nên được tha thứ."

"Thật ạ?"

"Thật chứ. Thế nên khi làm bất cứ chuyện gì, chúng ta cũng phải cân nhắc xem việc đó có làm tổn thương người khác không, được không nào?"

Cô bé vô cùng nghiêm túc gật đầu.

Sau đó, tôi lấy một chiếc thẻ ngân hàng cùng một xấp tiền mặt từ túi áo ra, đưa cho cô bé.

Từ trước đến nay, hễ Miểu Miểu cần gì thì Từ Sâm đều nhờ người chuẩn bị sẵn.

Nhưng làm vậy vô tình tước đi quyền tự lựa chọn và lập kế hoạch của cô bé.

Việc cho trẻ nhỏ tiêu vặt là rất cần thiết, giúp trẻ hiểu được quyền sở hữu và ý thức tài sản.

Tiền bạc cũng là một phần của tình yêu, là nguồn lực tạo nên sự tự tin.

"Miểu Miểu, đây là khoản bồi thường của bố mẹ Trần Tử Hằng cho con, tổng cộng hai chục vạn. Dì đã đổi một phần thành tiền mặt để con tiện dùng, phần còn lại ở trong chiếc thẻ này. Về nhà dì sẽ dạy con cách sử dụng, mật khẩu là ngày sinh của con. Con cần mua gì thì cứ lấy từ đây."

Hai chục vạn với một cô bé sáu tuổi quả thực là một con số khổng lồ, nhưng bố cô bé là một trong những người vô cùng giàu có.

Đối với gia đình giàu có, học cách tiêu tiền cũng là một bài học quan trọng.

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Tôi đưa cho cô bé một xấp tiền mặt, từ tờ một tệ đến một trăm tệ đều có.

Đối với Miểu Miểu chỉ mới học đến phép tính trong phạm vi ba chữ số, số tiền tính bằng đơn vị chục vạn này chẳng khác nào một con số khổng lồ.

Cô bé há hốc miệng, trên đầu như mọc thêm một dấu chấm hỏi to tướng.

Hai chục vạn, Miểu Miểu đếm bằng tay, lẩm nhẩm tính mãi suốt cả quãng đường về nhà.

10

Miểu Miểu càng ngày càng quấn quýt tôi hơn, cụ thể là vào một buổi tối, khi tôi vừa tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm thì thấy một cái chăn trên sàn nhà đang… ngọ nguậy.

Tôi giật mình suýt thì ngã.

Miểu Miểu thò đầu ra khỏi chăn, đôi mắt long lanh nhìn tôi, giọng đáng thương: "Dự báo thời tiết nói tối nay có sấm sét ạ."

"Miểu Miểu sợ, con có thể ngủ cùng dì không ạ?"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, vừa nói xong chữ "được" thì cô bé đã nhanh như chớp kéo chăn trèo thẳng lên giường.

Tụi trẻ luôn thích trải chăn ra sàn để chơi, nhưng ngủ trên đó thì không vệ sinh chút nào.

Tôi lấy thêm một chiếc chăn khác, cùng Miểu Miểu thay ga gối sạch sẽ.

Cô bé chui vào chăn, quấn mình kín mít, ánh mắt thấp thỏm nhìn tôi, như sợ tôi đổi ý không cho ngủ cùng nữa.

Tôi ôm lấy cô bé, nhẹ nhàng vỗ lưng cô bé dỗ dành: "Miểu Miểu là cục cưng đáng yêu nhất trên đời."

Đôi tai nhỏ của cô bé hơi vểnh lên: "Con đáng yêu đến vậy ạ?"

"Ừ."

"Vậy dì khen con thêm lần nữa đi!"

"Miểu Miểu là cục cưng đáng yêu nhất trên đời~"

"Con muốn nghe nữa!"

"Miểu Miểu là cục cưng đáng yêu nhất trên đời~"

"Thêm nữa ạ!"

"Miểu Miểu là… cục cưng~"

...

Đang nói, bỗng cô bé sụt sịt khóc thút thít.

Miểu Miểu ôm chặt lấy tay tôi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Tay của dì thật ấm áp."

"Con muốn ngủ với dì mỗi ngày."

"Tay của mẹ chắc cũng thế này ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vu-tru-se-khien-chung-ta-gap-nhau/chuong-6.html.]

"Thơm thơm, lại dịu dàng khen con. Khi dì ôm chặt con, con không còn sợ gặp ác mộng nữa."

Nghe vậy, lòng tôi như thắt lại.

Sau đó, cô bé khẽ hỏi: "Dì Quý, con gọi dì là mẹ được không ạ?"

Bàn tay nhỏ của cô bé nắm chặt lấy áo ngủ của tôi, giống như sợ tôi từ chối, cô bé sẽ lại biến thành chú mèo con cô độc như trước.

Tôi thơm lên má cô bé, nhìn vào đôi mắt bất an ấy, khẳng định chắc nịch:

"Được làm mẹ của Miểu Miểu là một điều hạnh phúc."

Miểu Miểu mở to mắt, vẻ mặt ngạc nhiên không thể tin nổi.

Phải mất một lúc lâu, cô bé mới hoàn hồn.

Sau đó, cô bé chui tọt vào trong chăn, bịt đầu kín mít. Tôi chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích đầy vui sướng của cô bé.

Khi Miểu Miểu ló mặt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn vì thiếu oxy mà đỏ ửng.

"Mẹ ơi!" Miểu Miểu nhảy bổ lên người tôi.

"Mẹ ơi!"

...

"Mẹ ơi!"

"Ngủ đi!"

11

Sang đến hôm sau, Miểu Miểu vẫn chạy theo tôi, gọi hết lần này đến lần khác: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!"

Từ Sâm: "?"

Tôi: "Con gái."

Miểu Miểu: "Đây là mẹ của con ạ."

Từ Sâm: "?"

Lúc đó, Miểu Miểu đang ngồi trước bàn nhỏ, chăm chú vẽ tranh.

Cô bé có năng khiếu hội họa vượt xa người bình thường. Trước đây, khi còn thường xuyên cô đơn, cô bé hay dùng tranh vẽ để thể hiện cảm xúc.

Trên bức tranh, một nàng tiên cá đang bơi lượn tự do dưới đại dương, còn bên bờ biển, một nàng công chúa xinh đẹp với mái tóc dài mềm mại đứng lặng yên.

"Miểu Miểu đang vẽ nàng tiên cá à? Đẹp quá."

"Miểu Miểu là nàng tiên cá, còn mẹ là công chúa."

Nhìn kỹ lại, quả thật nàng công chúa bên bờ biển có nét gì đó giống tôi.

"Ồ? Sao lại thế nhỉ?" Tôi hứng thú hỏi.

Miểu Miểu ôm ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại như thể rất buồn: "Bởi vì nàng tiên cá muốn có được tình yêu của công chúa, giống như Miểu Miểu muốn có được tình yêu của mẹ."

"Nếu công chúa không yêu Miểu Miểu, Miểu Miểu sẽ hóa thành bọt biển biến mất mất."

Tôi bật cười, ôm chặt cô bé vào lòng: "Sẽ không đâu! Mẹ sẽ không để Miểu Miểu biến thành bọt biển."

"Mẹ sẽ mãi mãi yêu con."

"Chúng ta ngoéo tay nhé."

Miểu Miểu ngoéo tay tôi, sau đó thơm "chụt" một cái lên: "Đóng dấu rồi, nói là phải giữ lời đấy!"

12

Cuối tuần, chúng tôi vốn định đi leo núi nhưng Từ Sâm nói bố mẹ anh muốn chúng tôi về thăm nhà cũ một chuyến.

Nói thật, từ khi cưới đến giờ, tôi, đối tượng của cuộc hôn nhân hợp đồng này, vẫn chưa chính thức ra mắt gia đình anh.

Từ sau khi anh trai của Từ Sâm qua đời, bố mẹ anh phải mất một thời gian rất dài mới dần thoát khỏi bóng đen đau buồn.

Mong mỏi duy nhất của hai người với Từ Sâm là hy vọng anh có thể sống hạnh phúc.

Loading...