Vũ Trụ Sẽ Khiến Chúng Ta Gặp Nhau - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-04 09:41:00
Lượt xem: 233
[FULL] Vũ Trụ Sẽ Khiến Chúng Ta Gặp Nhau
Tác giả: Hàm Hàng
Edit: Yêu Phi
☆⋆꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷꒦꒷‧★
Xuyên thành mẹ kế của nữ phụ độc ác, hệ thống bắt tôi ngăn nữ phụ hắc hóa.
Sau đó, tôi nuôi dạy nữ phụ độc ác thành một thiên thần nhỏ.
Nhóm nhân vật chính lần lượt kéo đến:
Nam chính tủi thân: “Tại sao không thích tôi?”
Nữ chính ôm bộ đề luyện thi đại học: “Tan học đừng về vội, hôm nay tôi kèm cậu học Toán.”
1
Tôi xuyên thành mẹ kế của nữ phụ độc ác trong truyện.
Nữ phản diện số một trong truyện Từ Tri Miểu từ nhỏ đã có một tuổi thơ tràn ngập u ám. Cô bé mồ côi bố mẹ từ sớm vì tai nạn xe hơi.
Chú cô bé là Từ Sâm, anh là một thương nhân khét tiếng, đã giấu đi sự thật và nhận nuôi cô bé như con ruột.
Ban đầu, cô bé và nam chính là thanh mai trúc mã, cô bé thầm yêu nam chính nhiều năm. Nhưng thật không may, nam chính lại đem lòng yêu nữ chính, người đột nhiên bước vào cuộc đời cậu.
Nữ chính chẳng cần làm gì vẫn nhận được vô số tình yêu chân thành từ mọi người, chỉ bởi vì cô là nhân vật chính.
Từ Tri Miểu ngày càng ghen tị với nữ chính, thậm chí còn hãm hại nữ chính, chen vào chuyện tình cảm của nam nữ chính, làm đủ chuyện xấu, cuối cùng khiến cốt truyện sụp đổ.
Vì vậy, nhiệm vụ của tôi chính là quay lại thời thơ ấu của Từ Tri Miểu, ngăn cô bé hắc hóa.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, tôi lái xe đến cổng trường của Từ Tri Miểu để đón cô bé tan học.
Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên, sân trường tĩnh lặng bỗng chốc trở nên náo nhiệt. Học sinh tiểu học tụ tập thành từng nhóm nhỏ, hòa vào dòng người tấp nập bước ra ngoài.
Khi tôi vừa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho một màn “cào cấu” với Từ Tri Miểu, thì âm thanh của hệ thống vang lên.
[Nhân vật mục tiêu đã xuất hiện.]
Tôi nhìn ra xa rồi lại nhìn gần, cuối cùng cúi đầu xuống.
Đôi mắt đen láy của cô bé đối diện với tôi, sau đó nhanh chóng ngại ngùng cúi xuống.
Môi đỏ, răng trắng, vẻ ngoài như búp bê sứ.
Đáng yêu hết sức!!!
Tôi chỉ muốn ôm chặt cô bé vào lòng mà cưng nựng một phen.
Tôi vừa vươn tay ra thì Từ Tri Miểu lập tức run rẩy, cô bé lùi lại nửa bước, né khỏi bàn tay của tôi.
Tôi cười ngượng ngùng, mở cửa xe: “Miểu Miểu, chúng ta về nhà nhé.”
Không sao, ngày dài tháng rộng, tôi còn nhiều cơ hội mà, he he.
Từ Tri Miểu cụp mắt xuống rồi chui vào trong xe.
Chiếc váy tung bay của cô bé để lộ những vết rách do d.a.o cắt, trên đùi còn chi chít những vết bầm tím.
Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống.
[Hệ thống, chuyện này là sao?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vu-tru-se-khien-chung-ta-gap-nhau/chuong-1.html.]
[Không rõ. Từ Tri Miểu chỉ là một nhân vật phụ, chi tiết về thời thơ ấu của cô ấy trong truyện không được miêu tả cụ thể đến mức này.]
Tôi ngồi vào ghế sau, đóng cửa xe lại.
Cô bé im lặng cúi đầu, thân hình nhỏ nhắn khẽ run lên.
Tim tôi nhói lên, giọng trở nên nhẹ nhàng, mềm mỏng: “Hôm nay con đi học vui chứ?”
Cô bé không trả lời.
Tôi vẫn dịu dàng nâng váy cô bé lên, để lộ những vết bầm tím loang lổ trên đôi chân.
Đường cắt trên váy rất thẳng, rõ ràng là bị cố ý cắt.
“Có ai bắt nạt Miểu Miểu không?” Tôi hít sâu một hơi: “Con có thể nói cho dì biết không?”
Lúc này, Từ Tri Miểu mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong mắt ánh lên chút ngỡ ngàng.
Trong ấn tượng của cô bé, có lẽ tôi chính là hoàng hậu ác độc như trong truyện cổ tích công chúa Bạch Tuyết.
Trong một tháng kể từ khi tôi đến nhà họ Từ, tôi luôn lạnh nhạt với cô bé. Đây là lần đầu tiên tôi quan tâm Từ Tri Miểu.
Ngay lúc tôi nghĩ cô bé sẽ không nói gì thì tôi nghe thấy một cái tên được cô bé khe khẽ nói.
“Trần Tử Hằng?” Tôi lặp lại rồi lấy điện thoại ra chụp cận cảnh những vết thương trên chân cô bé.
Cô bé cúi đầu, nói nhỏ: “Dì hỏi chuyện này làm gì ạ?”
2
Theo hướng tay cô bé chỉ, tôi bước về phía một cậu nhóc đang đùa nghịch với mấy bạn khác.
Tôi thẳng tay nhéo tai thằng bé, kéo một mạch về phía văn phòng giáo viên.
Không lâu sau, mẹ của Trần Tử Hằng hùng hổ bước vào.
Cậu nhóc thấy mẹ mình như thấy cứu tinh, tôi vừa buông tay ra là thằng bé lập tức khóc rống lên, lao vào lòng mẹ mách tội.
Nghe con trai bị tố bắt nạt bạn học, cô ta lập tức hét toáng lên, khăng khăng nói không thể nào.
"Con bé kia nhìn thì có bị sao đâu? Trẻ con chơi đùa là chuyện bình thường. Mà cô ấy, tự nhiên nhéo tai con tôi, cô phải giải thích rõ ràng!"
Cô ta liếc mắt ra hiệu, cậu nhóc lập tức nhìn sang giáo viên chủ nhiệm đang đứng bên cạnh:
"Thưa cô, con không bắt nạt ai cả, là Từ Tri Miểu bịa chuyện!"
Giáo viên chủ nhiệm lộ vẻ khó xử nhìn tôi:
"Trẻ con nô đùa là chuyện rất bình thường. Tôi đã dạy lớp này lâu rồi, chưa bao giờ xảy ra vụ việc gì nghiêm trọng. Nhưng đúng là Từ Tri Miểu ít khi tham gia các hoạt động chung trong lớp. Có thể hôm nay trong giờ thể dục, con bé tự chạy nhảy rồi bị ngã chăng?"
Mẹ của Trần Tử Hằng càng thêm hung hăng để bảo vệ con mình.
Về phía giáo viên chủ nhiệm, vừa muốn dĩ hòa vi quý, vừa muốn bảo toàn danh tiếng và thành tích giảng dạy, không muốn lớp có bất kỳ tai tiếng nào.
Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, chính là cách giáo viên chủ nhiệm giải quyết mọi việc.
Nhưng tôi không thể làm vậy.
Tôi nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Từ Tri Miểu, kiên định nói: "Tôi tin Miểu Miểu không nói dối."
Bàn tay nhỏ trong lòng bàn tay tôi khẽ run lên.
Hệ thống trong đầu tôi gào thét: [Ký chủ ơi! Chỉ số hắc hóa của Từ Tri Miểu giảm rồi!!]
Tôi ngây người trong chốc lát, cúi xuống chỉ thấy đỉnh đầu nhỏ xíu phủ đầy tóc tơ của cô bé.
Chỉ cần một niềm tin vững chắc cũng đủ để chọc thủng lớp vỏ bọc khép kín trong lòng cô bé.