Vợ Trước Ác Độc: Trốn Sao Khỏi Đuôi Rắn? - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:27:19
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ngày hôm tỉnh dậy, đau nhức rã rời. Bên cạnh còn bóng . Tôi tung chăn định dậy, nhưng hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất. Tạ Cảnh Hành, cái đồ khốn kiếp ! Nghĩ đến việc tối qua cố ý dùng rắn giày vò , cơn giận trong lòng kìm nén nổi.

 

Đột nhiên, từ phòng khách truyền đến tiếng đối thoại. Tôi khựng , chân trần tới cửa, lặng lẽ đẩy một khe hở nhỏ. Là Tạ Cảnh Hành và Kỳ Nhạc.

 

Giọng Kỳ Nhạc chút cợt nhả, nhưng mang theo vài phần tức giận: “Hay lắm Tạ Cảnh Hành, tâm cơ đủ thâm, thủ đoạn đủ tàn độc đấy.”

 

Tạ Cảnh Hành lưng về phía nên rõ sắc mặt. Tay tùy ý đặt tay vịn sofa, im lặng . Kỳ Nhạc vắt chéo chân, tựa lưng sofa nhạo: “Thôi bỏ , chuyện sẽ tính sổ với .”

 

Hắn đột ngột đổi giọng: “Nếu rơi tay , tiếp theo định làm gì?”

 

Tạ Cảnh Hành im lặng hai giây lạnh lùng đáp: “Cứ giữ , chậm rãi tra tấn. Chờ thời cơ thích hợp sẽ một ngụm nuốt chửng luôn.”

 

Kỳ Nhạc gật đầu: “Được, nhớ giúp xả giận.”

 

Tôi cánh cửa, ngón tay siết chặt khung cửa đến trắng bệch. Móng tay cắm sâu lòng bàn tay nhưng chẳng thấy đau, chỉ thấy mặt cắt còn giọt máu. Một nỗi ghê tởm mãnh liệt dâng lên từ lồng ngực.

 

Suốt một năm nay, làm trời làm đất, tìm đủ cách hành hạ, nhục nhã . Vậy mà Tạ Cảnh Hành vẫn luôn ẩn nhẫn, lẳng lặng chịu đựng thói hư tật của . Có đôi khi cũng tự hỏi, liệu chút tình cảm nào với . Thậm chí những lúc từ chối đơn ly hôn, lòng còn thoáng hiện một tia mừng thầm.

 

giờ hiểu. Cốt truyện căn bản chẳng hề đổi. Hắn giữ bên chỉ để tra tấn dễ dàng hơn mà thôi.

 

Tôi sợ hãi lùi , vô tình đụng trúng chiếc ghế bên cạnh. Tiếng động làm kinh động bên ngoài, cuộc trò chuyện im bặt. Giây tiếp theo, cửa phòng đẩy . Tạ Cảnh Hành đó, thấy thì sắc mặt khựng : “Em tỉnh ?”

 

Tôi đáp, chỉ trừng mắt . Hắn bước , thấy chân trần thì khẽ cau mày, quỳ một chân mặt để xỏ giày cho . Hắn lên : “Cha bảo Kỳ Nhạc tới gọi chúng tắm suối nước nóng núi. Em quần áo chúng xuất phát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vo-truoc-ac-doc-tron-sao-khoi-duoi-ran/chuong-5.html.]

 

Nói xong, định .

Trang Thảo

 

“Tạ Cảnh Hành.” Tôi gọi giật . Hắn .

 

Tôi thẳng mắt , gặng hỏi từng chữ: “Anh và Kỳ Nhạc thực gặp từ sớm đúng ?”

 

Theo cốt truyện, bạch nguyệt quang của là thiếu gia thật. Vì thế bọn họ mới nhanh chóng ở bên ngay khi gặp . Tạ Cảnh Hành im lặng một thoáng gật đầu: “Phải.”

 

Tim rơi xuống đáy vực. Mọi tình tiết đều trùng khớp. Nếu hệ thống ngay, lẽ nó sẽ đến để nhặt xác mất thôi.

 

Kỳ Nhạc khi chuẩn xong. Tạ Cảnh Hành chờ ở cửa, lời nào mà chỉ mở cửa xe cho . Suốt quãng đường đến sơn trang của cha, khí im lặng đến đáng sợ. Cha tìm thấy con trai ruột nhưng hề vạch trần phận giả mạo của , sự bình tĩnh thật kỳ quái.

 

Đến sơn trang, Tạ Cảnh Hành đồ, chần chừ một lúc mới phòng suối nước nóng. Đẩy cửa , nóng phả mặt. Tạ Cảnh Hành và Kỳ Nhạc hồ, sát bên trong một góc. Kỳ Nhạc lười biếng tựa thành hồ, đột nhiên ghé sát tai Tạ Cảnh Hành gì đó khiến mặt dần đỏ lên.

 

Tôi ở cửa, tay siết chặt dây đai áo tắm, cơn giận trong lòng bốc hỏa. Nếu đàn ông bên trong chồng , nhất định sẽ khen bọn họ thật xứng đôi. Tôi cảm thấy đây thật dư thừa. Sau cái sâu thẳm cuối cùng, rời .

 

hề thấy cảnh, ngay khi lưng, Tạ Cảnh Hành lập tức bóp cổ Kỳ Nhạc, mặt đầy giận dữ. Kỳ Nhạc tránh, trái còn nhạt: “Tạ Cảnh Hành, gấp cái gì?”

 

Hắn gạt tay Tạ Cảnh Hành , liếc xéo: “Anh nhận ? Kỳ Ngộ căn bản yêu .”

 

Tạ Cảnh Hành im lặng. Kỳ Nhạc tiếp tục khích tướng: “Năm đó rõ ràng cả hai chúng cùng gặp . Nếu thương quá nặng hóa hình , làm gì đến lượt cưới .”

 

Trong làn nước mờ mịt, Tạ Cảnh Hành rủ mắt. Một lát , khẽ : “ cuối cùng cưới vẫn là .” Hắn ngước Kỳ Nhạc, ánh mắt lạnh lẽo: “Cậu sợ là rắn, chẳng lẽ chắc?”

 

Sắc mặt Kỳ Nhạc biến đổi. Tạ Cảnh Hành dậy, nước chảy dọc theo bờ vai săn chắc. Hắn bước lên bờ mà thèm đầu : “Vả , yêu quan trọng. Người là của .”

Loading...