Vô tình đạo chạm mặt vô tình đạo - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-03 06:45:43
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế rời khỏi hoàng cung để thăm lão thừa tướng đang bệnh nặng. Trên đường nhiều bày hàng bán bánh đậu đỏ của Thẩm gia.
Tiểu thái giám theo bên cạnh lập tức chạy mua một phần mang về. Hoàng đế nếm một miếng, mắt sáng lên: “Không tệ, mang một phần đưa cho Hoàng hậu .”
Tiểu thái giám cúi nhận lệnh. Đối với cảnh tượng như , quen mà cũng quen.
Bởi vì bệ hạ chính là như thế, thấy cái gì liền bảo mang cho Hoàng hậu một phần, gặp thứ gì thú vị cũng bảo mang cho Hoàng hậu một phần, ăn cái gì ngon, chỉ cần Hoàng đế thấy , đều mang cho Hoàng hậu một phần.
Tiểu thái giám mang bánh đậu đỏ cung. Vị Hoàng hậu nếm một chút, ngon mà cũng ăn .
Tiểu thái giám hoài nghi Hoàng hậu sẽ , vì hầu hạ trong cung nhiều năm như , từng thấy Hoàng hậu qua. Hoàng đế cũng là một bộ mặt lạnh, thật vặn, hai tảng băng đông cứng ở cạnh .
“Hoàng thượng vẫn trở về ?”
Băng sơn Hoàng hậu mở miệng. Giọng lạnh đến như những mảnh băng vỡ. Tiểu thái giám lập tức quỳ xuống: “Nô tài .”
Hoàng hậu phất tay hiệu cho lui.
Đến buổi tối, khi cửa cung đều khóa , Di Lục mới gấp gáp về. Vừa cung liền thẳng đến chỗ ở của Diên Cảnh. Đèn vẫn còn sáng, Diên Cảnh sách chờ y.
Sau khi tắm rửa lên giường ngủ, eo của Di Lục đau, Diên Cảnh liền xoa bóp cho y. Trong chăn gấm ấm áp thoải mái, Di Lục nheo mắt, mơ màng sắp ngủ, bản năng đưa tay ôm Diên Cảnh, chạm cái đầu trơn bóng, mơ hồ : “Ngươi mà tóc dài thì nhất định càng .”
Nói xong là ngủ luôn. Diên Cảnh nhẹ nhàng đắp kín chăn cho y.
“Ừm.”
Không lời đáp .
Dư Tụng mỗi ngày đều đến đưa mật lộ cho sư . Từ khi khuyên sư “diết thê chứng đạo”, mỗi hỏi sư yêu Di Lục tiên quân , sư còn giống đây mà dứt khoát phủ nhận nữa, nhưng cũng từng thừa nhận.
“Sư , ngươi thật sự yêu tiên quân ? Hai mỗi đêm đều ở giường cùng…”
Câu còn xong ánh mắt lạnh lẽo của Diên Cảnh chặn . Diên Cảnh xoa cây chủy thủ trong tay, ánh kim lạnh lóe lên: “Nhìn .”
Dư Tụng nuốt nước bọt, sống lưng lạnh cả : “Không , .”
Răng rắc. Chủy thủ tra vỏ, phát âm thanh chói tai. Diên Cảnh đưa tay: “Về lén.”
“Vâng.” Dư Tụng gật đầu, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn tắt: “Vậy ngươi là yêu Di Lục tiên quân yêu Di Lục tiên quân?”
Diên Cảnh như thấy, tay đưa phía , giọng vẫn lạnh băng : “Dược.”
Dư Tụng đưa t.h.u.ố.c xong chuẩn rời , sư gọi . Diên Cảnh lạnh mặt suốt một lúc lâu thật lâu, cuối cùng mới nhỏ giọng một câu: “Giúp làm tóc dài .”
Dư Tụng hiểu nguyên do, nhưng vẫn từ chối: “Sư , ngươi điên ? Bọn họ vốn dĩ cảm thấy ngươi là yêu tăng. Nếu tóc ngươi chỉ trong một đêm mà dài , bọn quan nhất định coi ngươi là yêu quái mà thiêu chớt. Đến lúc đó Di Lục tiên quân chắc chắn đau lòng lắm.”
Diên Cảnh im lặng, tiếp tục im lặng. Cuối cùng đưa một ngón tay: “Một buổi tối.”
Vì thế đến tối khi ngủ, Di Lục liền phát hiện Hoàng hậu của từ một cái đầu trọc biến thành mái tóc dài đến tận eo. Y còn kịp kinh hãi, tay đưa lên sờ những sợi tóc mềm mại, mượt mà.
Hoàng hậu vẻ mặt như điều , thật lâu mới mở miệng: “Tóc dài chỉ duy trì một buổi tối, ngươi… quý trọng.”
Thấy Di Lục vẫn lạnh băng mà ngớ ngẩn sờ sờ tóc , liền thêm : “Nếu ngươi thích, thể dưỡng tóc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vo-tinh-dao-cham-mat-vo-tinh-dao/chuong-6.html.]
Ngày tháng trong nhân gian luôn trôi qua quá nhanh, lẽ vì thể Di Lục , y tuổi còn trẻ qua đời sớm.
Trước khi mất, y truyền ngôi hoàng đế cho một trong tông thất kính trọng Diên Cảnh nhất. Những kẻ từng bất kính với Hoàng hậu đều sớm đuổi khỏi hoàng thành.
Tuy khi chớt y sẽ lập tức trở về Tu Chân Giới, nhưng Dư Tụng vẫn là nước mắt nước mũi tèm lem, hu hu vô cùng đau lòng.
Trước lúc chớt Di Lục tiên quân chịu gặp sư là vì y cảm thấy bộ dạng bệnh tật của quá khó coi.
Dư Tụng ép mang sư ẩn tiến tẩm điện của Di Lục. Vị hoàng đế cả đời vất vả, đến lúc hấp hối vẫn còn xử lý chuyện quốc gia.
Sắc mặt y tái nhợt, xong những lời căn dặn cuối cùng cho triều thần và tân đế, đó gọi tân đế gần giường. Trong tay y nắm chặt chuỗi Phật châu mà Diên Cảnh tặng.
Lúc tiên hoàng băng hà để lời dặn dò, đều hòa thượng Diên Cảnh là yêu tăng, thể làm hại nước hại dân.
Tiên hoàng bắt y làm tổn thương , nhưng y cũng sủng quá mức, hãy coi như là vì giang sơn nước Tống, vì thần dân của .
Di Lục đáp ứng, nhưng lúc y chỉ nghĩ bù đắp cho một chút.
“Trẫm cả đời , nếu với ai, thì chỉ Hoàng hậu. Trẫm sợ nuông chiều quá sẽ làm tổn hại bách tính, nên dám quá mức sủng . Sau khi trẫm , mong ngươi trẫm chăm sóc cho thật .”
Tân đế ngoài mặt nghẹn ngào đồng ý, các đại thần đang quỳ bên cạnh cũng đồng loạt thút thít.
Trong lòng bọn họ tuy đau buồn, nhưng cũng nên gì, bệ hạ đối với hoàng hậu, vì mà lập hậu cung, vì mà ăn chay hai mươi năm, vì mà làm những chuyện cả thiên hạ tán đồng.
Như mà còn gọi là dám cực sủng? Nếu y mà cực sủng hoàng hậu thật, chỉ sợ nâng lên tận trời mất , còn thể sủng thế nào nữa?
Theo tiếng kêu sắc nhọn của thái giám báo “bệ hạ băng hà”, tiếng trong cung lập tức vang lên khắp nơi. Một thái giám khác vội vàng chạy , bò kêu: “Thái hậu theo tiên đế !”
Dư Tụng đến gào thét khi thấy đế, hậu hợp táng. Sau khi trở về tông môn, phát hiện từng khiến như mưa nay đang lạnh mặt hỏi: “Lúc bế quan đó ai tới tìm ?”
Sư của tâm luôn hướng về đại đạo, lịch kiếp thất bại trở về việc đầu tiên chính là bế quan tu luyện.
…Dư Tụng co giật khóe miệng: “Sư , ngươi bế quan mới nửa canh giờ. Từ chỗ Ứng Kiếp Tư ngự kiếm đến Thiên Kiện Phong nhanh nhất cũng cần hai canh giờ. Cho dù tìm ngươi, ngươi cũng chờ thêm chút nữa.”
“Ừm.” Diên Cảnh thở dài. “Được.”
Sau đó trở về nơi ở của , dọn sạch kho báu, mang theo hơn mười chiếc nhẫn trữ vật đầy ắp đồ, ngự kiếm bay về hướng Ứng Kiếp Tư. Giữa đường gặp Di Lục đang ngang qua Kiện Phong.
“Ngươi…”
Di Lục còn chút ngơ ngác. Hai tay y Diên Cảnh nắm lấy, mỗi ngón tay đều đeo lên một chiếc nhẫn trữ vật. Những chiếc nhẫn còn dư thì Diên Cảnh xâu bằng dây thừng treo lên cổ Di Lục.
Diên Cảnh lòng gật đầu: “Đây là của hồi môn. Ngươi mau đến cưới .”
Sau đó một thời gian…
Dư Tụng nhận một tiểu đồ , là Thiên linh căn, loại căn cốt thật sự gọi là thiên tư xuất chúng, thiên phú tuyệt diệu.
Cuu
Khi lựa chọn đường tu, nàng liền với Dư Tụng rằng tu vô tình đạo, hỏi ý kiến sư phụ một chút.
Dư Tụng nhớ sư của cùng đạo lữ của sư , nghĩ đến bao nhiêu tiền bối từng tu vô tình đạo , cuối cùng kiên định đưa ý kiến của bản .
“Đừng tu vô tình đạo nữa, chạy lẹ !”