Vợ dọn đi tài sản rồi cùng tôi ly hôn - 04.
Cập nhật lúc: 2025-04-04 15:05:38
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu bảo anh ra mặt, tôi cảm thấy có nguy hiểm rất lớn, rốt cuộc anh không có thực lực hùng hậu, đối phương cũng không thể cho vay nhanh như vậy."
Nhìn thấy Trương Vĩ định từ chối đề nghị của Lưu Đào, Lưu Đào cũng ngồi không yên, vội vàng từ lấy ra mấy tờ giấy chứng nhận bất động sản trong túi xách của mình.
Anh ta đặt giấy chứng nhận bất động sản trước mặt Trương Vĩ:
"Chỉ cần có thể có được vốn, tôi nguyện ý dùng mấy căn nhà này để thế chấp, dù sao chỉ cần tiền đến, hạng mục vận hành bình thường, chúng ta nhất định sẽ kiếm bộn."
Trương Vĩ liếc mắt nhìn qua, anh ấy nhìn thấy giấy chứng nhận bất động sản trong tay Lưu Đào, phía trên đều viết tên của Tôn Vi.
Lúc Tôn Vi ly hôn với tôi, đã được chia vài căn hộ.
Những căn nhà này đều đã chuyển sang tên Tôn Vi.
Bởi vì Tôn Vi và Lưu Đào ở bên nhau, Tôn Vi không hề giữ lại, đưa những căn nhà này cho Lưu Đào.
Hiện tại Lưu Đào đem mấy căn nhà này ra thế chấp, căn bản không có bất kỳ cố kỵ nào, thậm chí giống như còn chưa hề thương lượng với Tôn Vi.
Trương Vĩ thăm dò nói một câu.
"Nhỡ hạng mục thất bại, số tiền này không thể thu hồi lại, mấy căn nhà này sẽ bị người khác lấy đi, anh không sợ gánh vác rủi ro sao?"
Lưu Đào không sao cả lắc lắc đầu.
Anh ta tùy tiện nói trước mặt Trương Vĩ:
"Mấy căn nhà này là Tôn Vi tặng cho tôi, Tôn Vi đã ký tên vào giấy chuyển nhượng, tôi có thể toàn quyền xử lý."
Nhìn thấy Lưu Đào trả lời dứt khoát như vậy, Trương Vĩ cũng không có bất kỳ do dự nào, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại, người của công ty cho vay liền tìm tới cửa.
Có mấy căn nhà thế chấp, công ty cho vay bên kia cũng rất dứt khoát, trực tiếp cho vay 10 triệu.
Sau khi tiền được chuyển, Trương Vĩ giao tiền cho Lưu Đào, bảo anh ta toàn quyền phụ trách tiến độ của hạng mục.
Mà màn kịch hay chỉ mới bắt đầu...
Trong phòng bệnh của bệnh viện.
Tôi đặt giỏ trái cây và bó hoa tươi trong tay xuống, Tôn Vi bị đánh thức mở to mắt, nhìn thấy tôi xuất hiện, trong mắt tràn ngập kinh ngạc.
Tuy nhiên rất nhanh lạnh lùng nói một câu:
"Ai bảo anh tới? Chúng ta đã ly hôn, tôi không muốn có quá nhiều liên quan đến anh."
Vì kéo ra khoảng cách giữa hai bên, Tôn Vi trong lời nói tràn ngập ghét bỏ đối với tôi.
Ý tứ đã rất rõ ràng.
Chính là bảo tôi từ nay về sau không cần lại đi dây dưa với cô ấy nữa.
"Tôi không có dây dưa với cô, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, mấy căn nhà đứng tên cô, rất có khả năng sẽ bị bồi thường hết."
09.
"Anh câm miệng cho tôi!"
Lời ta vừa mới nói ra, cửa liền vang lên một giọng nói phẫn nộ.
Lưu Đào vội vã xông vào.
Anh ta lớn tiếng quát tôi, ý đồ ngăn cản tôi tiếp tục nói:
"Anh làm như vậy là muốn phá hoại tình cảm của tôi và Tôn Vi, tôi sẽ không để anh thực hiện được."
Nói xong thả hộp cơm trong tay xuống, dịu dàng đỡ Tôn Vi từ trên giường dậy, từng miếng đút canh gà cho Tôn Vi.
Uống canh gà Lưu Đào đút, Tôn Vi vẻ mặt hạnh phúc.
Lúc này sắc mặt Tôn Vi đã rất trắng bệch, tóc trên đầu rụng từng mảng lớn, tuy nhiên trên mặt không có bất kỳ vẻ hoảng hốt nào.
Nếu không đoán sai, Lưu Đào nhất định không có nói cho Tôn Vi biết kết quả kiểm tra chân thật.
Đây là đang giấu giếm.
"Tôi và Lưu Đào là yêu nhau, anh đừng có ý đồ chia rẽ tình cảm của chúng tôi, mặc kệ anh nói gì, tôi cũng sẽ không tin anh."
Uống xong canh gà của Lưu Đào, Tôn Vi dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn tôi.
Thậm chí còn trực tiếp hất đổ giỏ trái cây và bó hoa tươi tôi mang đến xuống đất.
Dùng tay chỉ vào mũi tôi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vo-don-di-tai-san-roi-cung-toi-ly-hon/04.html.]
"Anh, cái đồ vô dụng, cút xa bao nhiêu thì cút xa bấy nhiêu cho tôi, tôi đã chán ghét anh đến cực điểm rồi, đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Lưu Đào cũng xông tới, túm lấy cổ áo tôi.
Đẩy tôi ra cửa.
Sau đó hùng hổ uy h.i.ế.p tôi:
"Anh nghe cho rõ đây, hiện tại hạng mục của công ty tôi là do tôi phụ trách, chỉ cần tôi hoàn thành hạng mục này, tôi chính là tổng giám đốc của công ty, anh đừng có giở trò gì."
Từ trong ánh mắt anh ta, tôi thấy được một tầng ý tứ khác.
Anh ta sợ lúc này tôi sẽ nói ra chuyện của anh ta.
Cho nên anh ta dùng phương thức như vậy để uy h.i.ế.p tôi.
Nhưng đối mặt với sự uy h.i.ế.p của Lưu Đào, tôi chỉ bình tĩnh lấy ra một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe.
Nhàn nhạt hỏi một câu:
"Tôn Vi mắc bệnh ung thư, hơn nữa còn là giai đoạn cuối, tại sao đến bây giờ còn không tiến hành điều trị có hệ thống?"
Một câu nói.
Chiếc ly trong tay Tôn Vi rơi vỡ tan tành.
Mà lúc này Lưu Đào cũng luống cuống tay chân, có thể nhìn ra được, anh ta hoàn toàn không biết tôi đến để vạch trần anh ta.
Khi anh ta hoàn hồn lại, Tôn Vi đã từ trên giường nhảy xuống.
Một tay giật lấy bản báo cáo kiểm tra sức khỏe kia.
Khi nhìn thấy tất cả nội dung trên báo cáo, Tôn Vi tuyệt vọng.
Rầm một tiếng ngã xuống đất:
"Tại sao các người lại lừa gạt tôi? Tại sao lại lừa gạt tôi... Không phải nói tôi khỏe mạnh, ở bệnh viện vài ngày, về nhà là không sao rồi sao?"
Có lẽ đối mặt với hiện thực mình mắc bệnh nan y, vốn dĩ Tôn Vi không thể chấp nhận.
Vừa gào khóc thảm thiết, vừa chất vấn.
Mà nhìn thấy Tôn Vi biểu hiện như vậy, Lưu Đào hoàn hồn, đổ tất cả nước bẩn lên người ta.
"Đây đều là Vương Soái giở trò quỷ, anh ta muốn hù dọa em, em ngàn vạn lần đừng tin!"
10.
"Đáng c.h.ế.t Vương Soái! Có phải anh thấy tôi và Lưu Đào sống hạnh phúc, ghen ghét chúng tôi ân ái, mới làm ra chuyện này."
Nghe được Lưu Đào giảo biện, Tôn Vi thế mà lại tin.
Xé nát bản báo cáo kiểm tra sức khỏe trong tay, nhặt giỏ hoa và trái cây trên mặt đất, ném thẳng về phía tôi.
Hơn nữa vừa đánh vừa nguyền rủa tôi:
"Loại đàn ông lòng dạ hẹp hòi như anh, không có người phụ nữ nào yêu anh đâu, bà đây nguyền rủa anh cả đời độc thân, cô độc đến già."
Nhìn Tôn Vi như bị tẩy não, ý nghĩ cuối cùng trong lòng tôi, rốt cuộc hoàn toàn tan vỡ.
Vốn còn muốn cứu vãn Tôn Vi một chút.
Nhưng bây giờ xem ra đã không cần thiết nữa.
Nếu một người phụ nữ muốn cam tâm tình nguyện tan xương nát thịt, cho dù thần tiên tới, cũng không có cách nào kéo cô ta trở về.
Tôi nhặt một quả táo bị rơi hỏng lên, cắn một miếng, vừa ăn vừa nhìn Tôn Vi.
Để lại cho Tôn Vi một câu.
"Nếu cô đã tin tưởng anh ta như vậy, vậy tôi chúc cô hạnh phúc. Hy vọng cô nhớ kỹ những lời cô nói hôm nay, cả đời cũng đừng tìm tôi."
Xoay người.
Tôi rời khỏi bệnh viện.
Tài xế của tôi cung kính mở cửa xe, ngồi lên chiếc siêu xe mới mua, lấy điện thoại ra bấm một dãy số.
Đây là số điện thoại của tổng giám đốc công ty Long Thành.