Vợ dọn đi tài sản rồi cùng tôi ly hôn - 02.

Cập nhật lúc: 2025-04-04 15:05:00
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Đào vốn dĩ cho rằng mình có thể ở trước mặt Trương Vĩ thể hiện một phen.

 

Nhưng không ngờ trực tiếp bị Trương Vĩ dội cho một gáo nước lạnh:

 

"Không có tài chính để duy trì, cho dù lấy được hạng mục này, công ty của chúng ta cũng sẽ bị kéo sụp đổ, cho nên chuyện này, hiện tại căn bản không có cách nào quyết định được."

 

Sắc mặt Trương Vĩ càng ngày càng khó coi.

 

Mà nghe Trương Vĩ nói đến đây, Lưu Đào đứng ngồi không yên.

 

Sắc mặt trở nên càng kích động.

 

Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Trương Vĩ, cố gắng dùng phương thức của mình khuyên bảo Trương Vĩ:

 

"Anh suy nghĩ kỹ một chút đi, đừng dễ dàng từ bỏ như vậy, đây chính là cơ hội mà tôi vất vả lắm mới tranh thủ lấy được."

 

Mọi người đều rất rõ ràng.

 

Muốn hợp tác với tập đoàn Long Thành, cần phải có đủ thực lực.

 

Bởi vì tập đoàn Long Thành là bên A, trước khi hạng mục hoàn thành, sẽ không bỏ ra bất kỳ khoản tiền nào để duy trì.

 

Ở thời điểm này nếu bên A không chuyển tiền, thì bắt buộc công ty mình phải tự bỏ vốn.

 

Hiện tại công ty của Trương Vĩ đã là vỏ rỗng, không có chuỗi tài chính chống đỡ, muốn lập tức lấy ra một khoản tiền lớn như vậy.

 

Đó quả thực chính là người si nói mộng.

 

"Đây đối với công ty chúng ta mà nói là một cơ hội cứu mạng, nếu Trương tổng không đánh cược một phen, vậy thì công ty chúng ta thật sự chỉ có thể trơ mắt chờ chết."

 

Nhìn thấy Lưu Đào kích động hơn bất kỳ ai khác, kỳ thật người sáng suốt đều đoán được.

 

Trong loại hạng mục này, Lưu Đào chắn chắc đã cầm không ít tiền hoa hồng.

 

Nếu Trương Vĩ từ chối hợp tác lần này, Lưu Đào sẽ mất đi cơ hội ăn hoa hồng.

 

Anh ta liều mạng muốn Trương Vĩ lấy được hạng mục này.

 

Thật ra cũng là vì chính bản thân anh ta.

 

"Chuyện này dừng ở đây, muốn hay không lấy hạng mục là quyết định của công ty, cậu còn chưa có tư cách can thiệp vào quyết định tôi."

 

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, biểu cảm của Trương Vĩ trở nên càng ngày càng kiên quyết.

 

Anh ấy quyết đoán từ chối đề nghị của Lưu Đào.

 

Mà ngay khi Trương Vĩ quyết định từ bỏ hạng mục này, tôi mỉm cười đứng dậy.

 

Vươn tay vỗ vỗ vai Trương Vĩ:

 

"Nếu hạng mục này có thể làm công ty của cậu khởi tử hoàn sinh, vậy thì nhận lấy đi, vấn đề tài chính, căn bản không phải là vấn đề."

 

04.

 

"Tổng giám đốc Trương, một kẻ không xu dính túi, có tư cách gì ở đây nói ra nói vào?"

 

Lời tôi còn chưa nói xong.

 

Đã bị Tôn Vi cắt ngang.

 

Tôn Vi đứng trước mặt tôi, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tôi.

 

Trong mắt Tôn Vi, tôi chẳng qua chỉ là một kẻ nghèo hèn mà thôi, căn bản không đáng nhắc tới.

 

Nguyên nhân chính là vì xem thường tôi.

 

Cho nên Tôn Vi mới có thể quyết đoán rời xa tôi.

 

Mà lần này nghe được tôi đứng ra đưa ra ý kiến, Tôn Vi kích động hơn ai hết.

 

Giống như mỗi một câu tôi nói ra, đều là đang làm mất mặt Tôn Vi.

 

Làm Tôn Vi cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

"Anh tốt nhất là ngậm miệng lại đi, đừng ở đây làm mất mặt nữa, ai mà không biết anh là một gã không xu dính túi."

 

Trước mặt tất cả bạn bè của tôi, Tôn Vi căn bản không cho tôi bất kỳ mặt mũi nào.

 

Đối xử với tôi đều là khinh thường nhục nhã.

 

Tôn Vi là một người phụ nữ chê nghèo yêu giàu, cảm thấy ở bên tôi không nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào, cho nên mới không quay đầu lại mà rời xa tôi.

 

Mà sở dĩ lựa chọn ở bên Lưu Đào, đó là bởi vì Lưu Đào hiện tại là quản lý cấp cao của công ty, Tôn Vi cho rằng gả cho Lưu Đào là có thể trở thành phu nhân giàu có.

 

So sánh với Lưu Đào, trong mắt Tôn Vi tôi chính là một trò cười.

 

"Đây là giữ lại cho anh chút mặt mũi cuối cùng, nếu anh còn làm mất mặt nữa, đừng trách tôi không khách khí."

 

Tôn Vi càng nói càng kích động.

 

Đến cuối cùng thế nhưng còn uy hiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vo-don-di-tai-san-roi-cung-toi-ly-hon/02.html.]

 

Mà đối mặt với Tôn Vi phản ứng kịch liệt như thế, tôi căn bản không thèm liếc nhìn một cái.

 

Chỉ dùng vẻ mặt chân thành nói với Trương Vĩ:

 

"Nếu hạng mục kia có thể giúp đỡ công ty của cậu, tôi nguyện ý giúp cậu."

 

Nghe được tôi nói nguyện ý giúp anh ấy, ánh mắt vốn đã ảm đạm của Trương Vĩ, lại một lần nữa sáng lên.

 

Mà lúc này đây Trương Vĩ, giống như được tiêm thuốc kích thích, trở nên hưng phấn như gà chọi.

 

Anh ấy vội vàng nắm lấy tay tôi.

 

Giống như là nắm được cọng rơm cứu mạng, kích động đến mức nói năng cũng không rõ ràng:

 

"Cậu nói thật sao? Cậu thật sự nguyện ý giúp tôi sao?"

 

Tôi mỉm cười gật gật đầu.

 

Mà ngay khi tôi đang chuẩn bị mở miệng trả lời, Lưu Đào tức giận đến mức muốn hộc m.á.u cắt ngang lời tôi.

 

Lưu Đào hỏi Trương Vĩ:

 

"Trương tổng, chẳng lẽ anh không biết đây là một kẻ bất tài sao? Anh ta nói gì anh cũng tin sao?"

 

Lưu Đào còn chưa nói xong.

 

Ai ngờ Trương Vĩ trực tiếp giơ tay lên, bốp một tiếng tát vào mặt Lưu Đào.

 

Lưu Đào còn chưa kịp phản ứng.

 

Trên mặt mình đã in hằn một dấu bàn tay đỏ ửng.

 

"Tôi và bạn tôi nói chuyện, có cần cậu xen vào không?"

 

Lưu Đào trợn tròn mắt.

 

Anh ta không ngờ Trương Vĩ lại tát anh ta một cái trước mặt nhiều người như vậy.

 

Anh ta dùng ánh mắt khó tin nhìn tôi.

 

Không thể hiểu nổi rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?

 

Nhìn thấy Lưu Đào bị đánh, Tôn Vi bên cạnh đau lòng không chịu nổi.

 

Trực tiếp tiến lên túm lấy Trương Vĩ:

 

"Đầu óc anh có vấn đề à? Lưu Đào nghĩ cách giúp anh, anh còn đánh anh ấy, có phải Vương Soái bảo anh cố ý làm như vậy không?"

 

05.

 

"Vương Soái là người bạn tốt nhất của tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai sỉ nhục cậu ấy."

 

Trương Vĩ không nể mặt ai cả.

 

Khi anh ấy một tay đẩy Tôn Vi ra, mặt không biểu cảm nhìn hai người, trực tiếp bày tỏ thái độ của mình.

 

Mà Tôn Vi bị đẩy ra.

 

Cảm thấy mình mất hết mặt mũi, còn muốn bò dậy lý sự.

 

Trực tiếp bị Lưu Đào ôm chặt lấy từ phía sau.

 

"Xin em đừng gây chuyện nữa, được không?"

 

Lưu Đào ôm Tôn Vi, có lẽ là sợ hãi chén cơm của mình bị Tôn Vi làm ầm ĩ như vậy, nếu làm mất, thì đúng là mất nhiều hơn được.

 

"Trương tổng có quyết định của riêng anh ấy, chúng ta phục tùng sự sắp xếp của Trương tổng, nếu em còn gây chuyện nữa, thì đừng trách anh trở mặt."

 

Nghe được Lưu Đào nói như vậy, Tôn Vi lập tức cũng không biết phải làm sao.

 

Rốt cuộc mình vất vả vì Lưu Đào mà ra mặt.

 

Không ngờ Lưu Đào chẳng những không cảm ơn mình, ngược lại còn cho rằng mình đang gây rối.

 

Nhưng Lưu Đào là người trong mộng của mình, nếu làm căng với Lưu Đào, Lưu Đào rất có thể sẽ xoay người rời đi.

 

Đối với Tôn Vi mà nói, đây là một tổn thất rất lớn.

 

"Cưng à, anh yên tâm, anh nói thế nào em sẽ làm như thế, em tuyệt đối sẽ không làm anh mất mặt."

 

Nghe được Lưu Đào quát lớn mình, Tôn Vi chẳng những không tức giận, ngược lại giống như dỗ dành trẻ con, trước mặt mọi người, lại ngoan ngoãn nghe theo Lưu Đào.

 

Nhìn dáng vẻ Lưu Đào và Tôn Vi, Trương Vĩ hừ lạnh một tiếng, trao đổi ánh mắt với tôi.

 

Ánh mắt chúng tôi giao nhau, vài giây sau, anh ấy dường như hiểu ra điều gì đó.

 

Hạ giọng một chút:

 

"Cứ làm theo cách của cậu, nhận hạng mục của Long Thành, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, công ty của chúng ta cũng phải làm đến cùng."

 

Loading...