Tôi thừa nhận tính vô cùng, cố tình đợi mắng xong mới móc hũ kẹo đóng gói tinh xảo . Tôi đưa cho với vẻ nịnh nọt, pha chút ủy khuất đủ: "Tạ Đàm, chẳng kẹo , cướp về tặng mà."
Thế là Tạ Đàm im lặng.
Đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ biểu cảm của khi nâng hũ kẹo đó tay, như thể thể nhẫn nhịn nổi, như thể chẳng làm .
Tôi thích thấy nhiều biểu cảm sống động như mặt , thú vị hơn cái vẻ mặt lầm lì u ám nhiều.
...
Tạ Đàm từ bệnh viện cứ bám theo suốt, mắt thấy sắp theo đến tận cửa nhà, cuối cùng nhịn nữa, dừng , "Anh thể đừng theo nữa ?"
Gò má vẫn còn vết bầm, môi nhợt nhạt nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ tuấn lãng của khuôn mặt . Chỉ vài trăm mét bộ mà mấy Omega ngoái .
Tạ Đàm mím môi, bất thình lình hỏi: "Con gái em..."
Chỉ trong tích tắc, tim thắt đau đớn.
ngờ ngập ngừng nửa ngày mới hỏi: "Cậu Omega sinh con cho em là thế nào?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Liên quan quái gì đến ?" Tôi lạnh lùng lườm một cái: "Còn theo nữa sẽ đ.ấ.m đấy!"
Anh vẫn kiên trì, bước nhanh thêm vài bước, giải thích một cách lộn xộn: "Tôi với Tống Vãn từng ở bên , năm đó chúng chỉ là lợi dụng lẫn thôi."
"Những lời lúc đó đều là trái lương tâm, từng tay với em..."
"Tôi... cũng quan tâm em từng ở bên khác."
"Chu Diệp... nơi nào để , đừng bỏ mặc ." Giọng điệu càng lúc càng gấp gáp, âm thanh cũng càng lúc càng yếu , lời giải thích đầy vẻ nhợt nhạt.
Tôi mà lòng rối bời, bèn rút đại tờ năm mươi tệ trong túi nhét tay , "Được thiếu gia, rảnh chơi với . Cút xa một chút, chỗ ở thì tự cầm lấy mà thuê phòng, cần thối ."
Tạ Đàm tờ năm mươi tệ đó im lặng một hồi, đến khi ngẩng đầu lên thì bóng dáng biến mất tăm.
10.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vien-dan-boc-duong/chuong-5.html.]
Nửa đêm, giường trằn trọc ngủ , trong đầu cứ chốc chốc hiện lên hình ảnh của Tạ Đàm hồi ở địa doanh. Sau thực sự đổi nhiều.
Tôi và Tạ Đàm ghép thành cộng sự từ khi còn nhỏ. Tôi thể nhận ban đầu khá chán ghét , thấy nhiều còn ngốc, cả ngày đối xử với bằng thái độ thờ ơ, đặc biệt là khi phân hóa thành Beta.
Lúc đó là một kẻ nhiều, chuyện với cũng chẳng , thể tự lẩm bẩm một suốt hai tiếng đồng hồ nghỉ, thỉnh thoảng hỏi một câu: "Tạ Đàm, đang đấy?"
Anh sẽ đáp một tiếng "ừ" lấy lệ tiếp tục sách hoặc thu dọn vũ khí.
Anh ghét thương, chắc là cảm thấy như trông yếu đuối. Hôm đó vẫn như thường lệ mang theo đầy vết thương trở về, đột nhiên chủ động hỏi : "Rõ ràng cơ hội thắng, tại còn chấp nhận khiêu chiến? Chu Diệp, em đau, nhưng em sẽ c.h.ế.t đấy."
Tôi nhớ mỉm , lén lút cài một bông hoa đỏ nhỏ lên đỉnh đầu Tạ Đàm. Tôi : "Bởi vì c.h.ế.t, nên thể lùi bước. Lùi một bước là sẽ rơi xuống vực sâu ngay, chỉ thể bò về phía , còn lựa chọn nào khác."
Nói xong, bộ dạng với bông hoa nhỏ đầu, ôm bụng ngặt nghẽo: "Ha ha ha, Tạ Đàm, nở hoa kìa! Ai bảo Hắc Kinh Đằng của nở hoa chứ?"
Tạ Đàm ngẩn , lấy bông hoa đỏ nhỏ đầu xuống, khóe miệng đột nhiên cong lên một độ cong cực nhẹ.
11.
Tôi giường trằn trọc yên, hễ nhắm mắt là trong đầu là nụ của Tạ Đàm, dứt khoát dậy bật đèn.
Vừa ngẩng đầu thấy hũ tro cốt đó, thực chất đó là một hũ đựng kẹo, bên trong chứa một đốt xương ngón tay đeo nhẫn.
Chiếc nhẫn là do Tạ Đàm tặng năm xưa, vẫn luôn đeo ở ngón út, để bỏ trốn, chặt đứt ngón tay đó, để cả chiếc nhẫn.
Không ngờ cái gã điên đem đốt xương cùng chiếc nhẫn đó bỏ hũ kẹo, lúc nào cũng mang theo bên .
Trong lúc còn đang thẫn thờ thì thấy bên ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng động lạ, chân mày lập tức nhíu chặt. Vung tay kéo rèm , liền thấy nửa của Tạ Đàm đang treo lơ lửng giữa trung. Lần đến lượt câm nín.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Mẹ kiếp, đây là tầng tám đấy!
Anh c.h.ế.t ? Hay thực sự tưởng rằng sẽ nhẫn tâm đạp cho một nhát xuống ?
Giằng co một hồi, cũng mở cửa sổ , Tạ Đàm nhếch nhác nhảy nhà, mặt mũi lấm lem bụi đất, xem chừng quyét sạch lớp bụi tường ngoài .
Tôi sợ đ.á.n.h thức con bé, chỉ đành hạ thấp giọng: "Anh bệnh ? Ngã c.h.ế.t ở đây để nhà thành nhà dông hả? Giá nhà giảm thì đền cho nhé?"
Thế là Tạ Đàm im bặt, móc chiếc thẻ đen rách nát đặt lên bàn, ý tứ rõ ràng cần cũng hiểu.