Editor: Trang Thảo.
"Khâu Vinh..." Giọng run: "Anh thực sự sắp chịu nổi , em đối xử với như ?"
Tôi , thấy hốc mắt đỏ hoe. Haiz, thật là, chẳng thể nào từ chối .
"Trần Thụy." Tôi nghiêm túc : "Tôi hỏi , lúc cô theo đuổi , từng rung động chút nào ?" Tôi suy nghĩ hồi lâu hỏi một câu chẳng liên quan. Chỉ là chợt nghĩ đến việc họ từng với đây khiến thấy khó chịu.
Trần Thụy xong, lặng lẽ buông , ánh sáng trong mắt dường như lịm tắt: "Không, từng rung động. Chỉ là cô đến hỏi chuyện, thể ngó lơ , đúng ? Tụi chỉ vài câu thôi, ngoài chẳng làm gì cả. Em cần lo lắng, tìm cô ."
Tảng đá trong lòng rơi xuống như nhấc lên. Hắn quả nhiên hiểu lầm . Thấy rũ đầu như bỏ rơi, cuối cùng nhịn nữa. Nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi , bực bội : "Cậu nhận là đang ghen với ai ? Đồ ngốc."
Trần Thụy dường như kịp phản ứng, chạm khóe môi, từ từ mở to mắt kinh ngạc. Trước ánh mắt sững sờ của , thêm: "Tôi thích , Trần Thụy."
Nói xong, vội mặt , dám . Dù diễn tập trong lòng vô , nhưng khi thật sự , vẫn thấy hổ vô cùng. Trần Thụy khẽ xoa vành tai , bên tai: "Đỏ hết kìa..."
Tôi tức hộc máu, định đ.á.n.h thì nắm chặt cổ tay: "Khâu Vinh, mai là cuối tuần, tối nay chúng về phòng nhé?"
Cậu đừng mơ! Vừa mới tỏ tình xong sốt sắng như ?
Tất nhiên, cuối cùng vẫn thắng nổi . Nói thế nào nhỉ, rốt cuộc chấp nhận tất cả những chuyện như thế nào? Rõ ràng là đau, nhưng dường như bắt đầu mong chờ tiếp theo. Điều đó khiến khỏi hoài nghi, Trần Thụy là loại độc d.ư.ợ.c gây nghiện gì ?
"Anh cũng thích em... Khâu Vinh... vẫn luôn... thích em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-tra-thu-ban-cung-phong-toi-lo-den-luon-ca-chinh-minh/chuong-7.html.]
Trước khi chìm giấc ngủ, thấy Trần Thụy thì thầm bên tai như thế.
Trang Thảo
Yêu mấy ngày, Chu Hưng và Phương Siêu đều chuyện. Tất cả là tại hai chúng kìm lòng mà hôn trong phòng ký túc, kết quả hai cái bóng đèn bắt quả tang.
Chu Hưng vội lấy tay che mắt, điên cuồng lùi về phía : "Tôi... thấy gì hết nhé!"
Phương Siêu thì bình tĩnh hơn nhiều: "Lần hai chú ý một chút."
Tôi nhịn mà đ.ấ.m Trần Thụy một cái thật mạnh. Đều tại cả! Chỉ giỏi quyến rũ .
"Hừ, bảo cô gái đó là Khâu Vinh mà ông tin, sớm thấy hai bọn họ gì đó bình thường !" Giọng của Chu Hưng lớn đến mức thủng màng nhĩ, chắc cả tầng lầu đều thấy mất.
"Ông bớt lời !" Phương Siêu vội vàng bịt miệng , lôi khỏi hiện trường. Lúc , còn ngoái đầu dặn dò: "Hai ở trong phòng thì đừng chơi quá trớn đấy..."
Mặt đỏ bừng như nổ tung, mà Trần Thụy vẫn còn đó . Tôi tức đến mức c.ắ.n một cái cho bõ ghét.
"Khâu Vinh..." Trần Thụy ghé sát , hôn nhẹ lên môi : "Hay là chúng dọn ngoài ở ?"
Tôi ngẩn , suy nghĩ một lát đồng ý. Cái tên ngày càng đà lấn tới, phòng ký túc xá vẻ còn đủ gian cho "phát huy" nữa . Để làm phiền khác, chuyển ngoài ở đúng là lựa chọn nhất.
Tất nhiên, sớm hối hận vì quyết định . Sau thứ ba bạn học vô tình hữu ý nhắc nhở về những vết hằn cổ, rốt cuộc thể nhịn nữa.
"Trần Thụy! Tối nay đừng hòng lên giường!"
Trần Thụy ôm lấy nũng nịu, đẩy thế nào cũng . Trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng, đời chắc chắn nắm thóp mất . mà, như cũng . Ai bảo là trêu chọc làm chi? Vậy nên đời , cũng đừng hòng thoát khỏi .