Editor: Trang Thảo.
“Trần Thụy.” Tôi thử gọi một tiếng.
Hắn ngẩng đầu , đôi gò má đỏ bừng một cách bệnh tật.
“C.h.ế.t tiệt, phát sốt ?” Tôi nhịn mà đưa tay sờ lên trán , nóng hầm hập. Đã bảo mà, dầm mưa là kiểu gì cũng cảm lạnh, cái tên chẳng chăm sóc bản gì cả.
Chẳng còn tâm trí để nghĩ chuyện khác, nhanh chóng mở cửa, dìu Trần Thụy lên giường.
“Đừng ...” Khi định tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, Trần Thụy bỗng nắm chặt lấy cổ tay . Ánh mắt ướt át, trông yếu đuối đến lạ thường.
Tôi vốn là dễ mủi lòng. Đối diện với một Trần Thụy đang đau ốm, sự gượng gạo chiến tranh lạnh đều quẳng đầu. Tôi giúp vén góc chăn, kiên nhẫn dỗ dành: “Tôi tìm t.h.u.ố.c hạ sốt cho , sẽ ngay, ?”
Trần Thụy ngoan ngoãn lời buông tay , nhưng đôi mắt vẫn rời khỏi nửa bước.
Sau khi cho uống t.h.u.ố.c xong, mới thực sự thở phào nhẹ nhõm: “Cậu nghỉ ngơi cho ...”
Vừa dứt lời, Trần Thụy bày vẻ mặt tội nghiệp, kéo kéo vạt áo : “Khâu Vinh, sai , em đừng lờ ?”
Tôi , hốc mắt đỏ hoe, nước mắt như chực trào . Trong lòng bỗng chốc loạn nhịp, vội vàng an ủi: “Không của , là sai, nên... đùa giỡn với như ...”
Trần Thụy xong, càng lấn tới nắm lấy tay , đôi mắt sáng rực: “Thật ? Em trách chứ?”
“Thật mà.” Tôi định rút tay , nhưng hễ chạm ánh mắt là như mất hết sức lực.
“Vậy chúng ... vẫn là bạn chứ?”
“Phải, tất nhiên .”
Thật kỳ lạ, đối diện với gương mặt , chẳng thể lời từ chối nào. Hắn gì thì là cái đó , thầm nghĩ. Không ngờ đà lấn tới: “ em lừa đến mức khổ sở thế , làm đây?”
Tim thắt , nhưng đôi mắt ướt át của , thỏa hiệp: “Cậu bồi thường thế nào cũng .”
“Thật chứ?” Trần Thụy lập tức trở nên phấn chấn, khác hẳn với vẻ mặt dở sống dở c.h.ế.t lúc nãy: “Vậy em hãy thực hiện hết những gì hứa với , sẽ thấy khổ sở nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-tra-thu-ban-cung-phong-toi-lo-den-luon-ca-chinh-minh/chuong-4.html.]
“Chuyện gì cơ?” Tôi định vờ vịt giả ngu. Không ngờ Trần Thụy trực tiếp lôi điện thoại , bắt đầu tìm lịch sử trò chuyện: “Thì là những chuyện mà Trân Trân, Tiểu Ái, Mỹ Mỹ, Ni Ni, Na Na hứa với đó.”
Trời đất ơi, chẳng dám nghĩ xem lúc tán tỉnh nồng nhiệt, hứa hẹn những yêu cầu quái đản gì với nữa.
“Trần Thụy...” Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi: “Cậu đừng quá đáng.”
Trần Thụy xìu xuống ngay lập tức, buông điện thoại, đầy ủy khuất: “Có tự làm còn hứa lèo với khác. Em , vì chuyện mà ám ảnh tâm lý luôn , lòng đau lắm, chẳng dám tìm đối tượng nữa !”
Lòng như sóng đánh, hết lên xuống. Tôi lục tìm trong trí nhớ những từ ngữ từng nhắn tin cho mà thấy sụp đổ.
“Không thoải mái thì tìm ủy viên tâm lý , sẽ khai thông tư tưởng, chữa lành ám ảnh cho .”
Vừa dứt lời hối hận ngay lập tức. Bởi vì chính là ủy viên tâm lý của lớp mà! Hồi đầu năm vì kiếm chút điểm rèn luyện nên mới ứng cử đại, ai ngờ trúng thật. Trần Thụy im lặng một lúc, kéo tay áp lên lồng n.g.ự.c : “Ủy viên tâm lý, em khai thông cho .”
Cảm nhận nhịp tim đập thình thịch của , não bỗng trống rỗng. Hình như thực sự cách nào trị nổi tên .
“Được, , , gì thì cứ thẳng .”
Trang Thảo
Trần Thụy liền mỉm , mở điện thoại đưa lịch sử trò chuyện đến mặt .
Trần Thụy: [Bảo bảo, xem xương quai xanh quá (hun hun.jpg)]
Tôi: [Bảo bảo, gặp mặt sẽ cho xem, còn cho hôn nữa, thế nào?]
Mặt nóng bừng lên, bây giờ những dòng tin nhắn , cảm thấy như lột đồ giữa bàn dân thiên hạ .
“Hôm nay làm cái , ?” Ánh mắt Trần Thụy đầy ý , chờ đợi đồng ý.
Tôi trốn , đành dứt khoát kéo cổ áo , lộ vùng da lớn ở xương quai xanh: “Cậu tới ...” Tôi nhắm mắt , chuẩn tâm thế chịu trận.
Trần Thụy khẽ một tiếng, bất ngờ kéo lên giường. Vùng da ở xương quai xanh truyền đến một cảm giác tê dại. Hắn cũng chẳng khách khí, trực tiếp hôn lên đó. Thấy ngày càng quá quắt, định đẩy , giọng run rẩy thành tiếng: “Trần Thụy! Cậu... thôi... ưm!”
Lời còn dứt, thậm chí còn c.ắ.n nhẹ một cái. Tuy đau nhưng cảm giác thực sự quá kỳ lạ.
“Hồng thật đấy...”
Tôi mở mắt, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Trần Thụy. Tôi cảm thấy m.á.u như dồn hết lên não, cả gương mặt nóng bừng như lửa đốt. Rốt cuộc là ai đang phát sốt hả?