VÌ TỚ THÍCH CẬU MÀ - 8

Cập nhật lúc: 2025-09-03 05:14:08
Lượt xem: 2,027

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giang Niên, …”

 

“Sau đừng tìm nữa, cũng đừng gây rối với Tiêu Tư Việt. Tôi còn gì để mất, nên đừng ép làm điều gì quá đáng.”

 

Tiểu Tư giận dữ bỏ .

 

Sau bữa trưa, về đến nhà.

 

Tiêu Tư Việt nhận một cuộc điện thoại. Cậu tránh ban công để .

 

Tôi đoán là ai, khi Tiêu Tư Việt , gương mặt trông khó coi, cầm áo khoác ngoài.

 

“Cậu ngoan ngoãn ở nhà đợi về nhé.”

 

Tối hôm đó, Tiêu Tư Việt về.

 

Sáng hôm , khi đang ăn sáng trong phòng khách, thấy tiếng mở cửa.

 

Tôi vui vẻ chạy đón, nhưng bước là chú Tiêu.

 

9

 

Nhìn thấy , khuôn mặt nghiêm nghị của chú Tiêu nở một nụ : “Giang Niên, lâu gặp. Bố cháu vẫn khỏe chứ?”

 

“Dạ, họ vẫn khỏe.”

 

Chú Tiêu xuống ghế sofa: “Thằng Tiêu Tư Việt tính bướng lắm, hôm nay chú đến đây là cháu khuyên nó về nhà ở. Chú chỉ một đứa con trai, con đường sai trái, hy vọng cháu hiểu.”

 

“Chú Tiêu, cháu khuyên , chú…”

 

“Giang Niên,” chú Tiêu ngắt lời , “ khi gia đình cháu gặp khó khăn, chỉ cháu mà cả bố cháu đều nhận sự giúp đỡ từ chú. Bây giờ là lúc cháu nên trả ơn chú, chứ khuyến khích Tiêu Tư Việt làm những điều đúng.”

 

“Nếu , gia đình cháu cũng sẽ liên lụy. Cháu bố trải qua cảm giác mất nhà nữa, đúng ?”

 

, khi gia đình gặp khó khăn, nhà Tiêu giúp đỡ ít.

 

Nếu độc lập, sẽ phản bác , nhưng hiện tại chẳng là gì cả. Không chỉ phụ thuộc gia đình, mà ngay cả việc hẹn hò cũng để Tiêu Tư Việt lo liệu. Mà tiền của cũng là từ gia đình mà .

 

Giờ chúng khả năng chống gia đình.

 

Trước khi rời , chú Tiêu để một tấm séc bàn: “Gửi lời hỏi thăm bố cháu giùm chú. Đây là tiền chú hỗ trợ cháu học tập, đủ thì cứ đến chú lấy thêm.”

 

Chỉ thiếu câu đuổi .

 

Tối hôm đó, Tiêu Tư Việt trở về, trông mệt mỏi.

 

Tôi bước tới ôm : “Mấy ngày nay chỉ lo ở bên , vẫn về nhà thăm bố .”

 

“Tôi sẽ cùng .”

 

“Đừng, gia đình chuyện, ngoài .”

 

“Tôi cũng là ngoài ?”

 

Tiêu Tư Việt xoay ôm .

 

Đêm đó mất ngủ.

 

Sáng hôm , khi Tiêu Tư Việt còn đang ngủ, lặng lẽ kéo chiếc vali ít ỏi của và rời .

 

Nửa tháng , Tiêu Tư Việt xuất hiện cửa nhà .

 

“Sao điện thoại? Cậu chỉ về nhà ở vài ngày ? Có chuyện gì xảy ?”

 

Tôi kéo sang một bên, để bố thấy.

 

“Không gì cả, chỉ là thấy chuyện hết thú vị .”

 

“Ý là gì?” Tiêu Tư Việt với ánh mắt lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-to-thich-cau-ma/8.html.]

 

“Chúng chia tay !”

 

“Tại ?”

 

“Tôi tỉnh táo , thích . Ở bên chỉ là để thử cảm giác mới lạ thôi.”

 

“Tôi , nhưng sẽ đối xử với . Rồi theo thời gian, sẽ yêu thôi.”

 

Tiêu Tư Việt nhạt: "Giang Niên, là thẳng, tiếp tục điên rồ với nữa."

 

"Thì cũng là thẳng, nhưng điên , ở bên suốt đời."

 

Tiêu Tư Việt nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng gần như cầu xin: "Giang Niên, đừng bỏ như nữa."

 

Tôi hất tay , lưng bước phòng.

 

"Từ giờ đừng tìm nữa."

 

Tôi một nữa chặn cách liên lạc với .

 

Tiêu Tư Việt từng hỏi : "Tiểu Niên, sẽ chặn cách liên lạc của nữa chứ?"

 

Tôi chắc chắn hứa hẹn: "Sẽ , rút bài học ."

 

"Thật sự đến lúc đó, sẽ tìm nữa. Tôi chỉ nghĩ là đủ , để từ bỏ . Tôi sẽ cố gắng hết sức để trở nên hơn, để chúng một tương lai."

 

Tiêu Tư Việt là làm.

 

Cậu đến tìm , cũng đòi .

 

thì đang chờ đợi điều gì?

 

Bố vài năm bỏ bê thứ, một ngày nọ cãi to với . Ông dùng chút tiền tích cóp cuối cùng, thuê một mặt bằng nhỏ để mở một quán ăn.

 

Ông giao thiệp nhiều nơi, khẩu vị khá tinh tế, cũng vì thế mà nấu ăn giỏi.

 

Ban đầu quán mấy đông khách, nhưng dần dần nhờ lời giới thiệu của hàng xóm xung quanh, công việc kinh doanh ngày càng phát đạt.

 

Cuối cùng quán ăn nhỏ còn trở thành điểm đến nổi tiếng mạng.

 

Sau giờ làm việc, đến quán giúp đỡ.

 

Mấy bác khách hàng thường xuyên ghé thăm trêu chọc : "Tiểu Niên , lương tháng của con bao nhiêu ? Có bạn gái ?"

 

Mẹ , đẩy bếp: "Con còn nhỏ, cần vội."

 

"28 còn gì? Cũng nhỏ nữa , để bác giới thiệu cho một nhé?"

 

"Thôi, cứ chờ thêm chút nữa !"

 

Chờ?

 

Câu thoái thác của qua thật qua loa quá.

 

Công ty gần đây chút xáo trộn, sắp ông chủ mới, sa thải một đợt nhân viên.

 

Tôi cũng chuẩn cho một kế hoạch dự phòng, đó là về nhà tiếp quản quán ăn của bố .

 

Ai ngờ thông báo đầu tiên nhận là việc thăng chức.

 

Đồng nghiệp mà trợn tròn mắt.

 

Tôi gọi lên phòng giám đốc.

 

đến lượt trố mắt.

 

Ông chủ mới chính là Tiêu Tư Việt!

 

Loading...