VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 871: Ảnh đế siêu khó theo đuổi (56)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:07:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cốt truyện giống như khán giả . Kỷ Thư quả thực thăm dò giới hạn của đàn ông, nhưng đạt mục đích thì dễ dàng.
Cứu y một mạng thì , nhưng khỏi hang động thì học võ công cất giấu ở nơi .
Những rời đó lâu về, là xảy biến cố là tìm đường .
Kỷ Thư ngoài, chỉ thể dựa chính . thức ăn dần cạn, dù y chai mòn miệng lưỡi, đối phương cũng thèm để ý.
"Các hạ mang trong võ công tuyệt đỉnh, trốn ở đây làm rùa rụt cổ, thật là buồn ." Kỷ Thư nhẹ.
"Ngươi cần châm chọc, triều đình biến hóa, thế sự đổi là lẽ thường." Giọng truyền từ địa cung, vẫn vô cùng bình tĩnh, hề chút cảm xúc nào bộc lộ.
"Vậy tại ngươi cứu ?" Kỷ Thư mở lời, nhưng nhẹ nhàng thở một : "Thế sự đổi là lẽ thường, nhưng bách tính đều khổ. Ngươi rời khỏi nơi cũng , nhưng nếu rời khỏi đây, thể làm nhiều chuyện."
Địa cung im lặng lâu, cuối cùng mới truyền một câu: "Ta tin ngươi."
Vẻ mặt Kỷ Thư chỉ ngượng nghịu trong chốc lát, : "Ta đây lừa ngươi, thật cũng hẳn là lừa. Ta quả thật còn sống lâu nữa, chẳng qua là nỏ mạnh hết đà, chỉ là cúi đầu tỏ yếu đuối. Nếu ngươi tin , thể theo ."
Người nọ dường như đang trầm ngâm, một lát : "Được, một nửa tuổi thọ còn cho ."
Bất cứ chuyện gì cũng thể cái giá, Kỷ Thư chuẩn trả một cái giá nào đó, nhưng ngờ là tuổi thọ.
"Được."
Y đồng ý. Đối phương giúp y công thành, nhưng gài y mấy đạo cấm chế, một khi lạm dụng, kinh mạch sẽ c.ắ.n trả mà c.h.ế.t.
Công pháp truyền đời quả thực lợi hại, cái hang động dễ chạm đáy giờ thể dễ dàng lên. Cát vàng cuồn cuộn, chỉ vài dặm, khi đầu , cồn cát đổi, hang động đen kịt còn tìm thấy phương hướng, giống như một kỳ ngộ.
Có võ công tuyệt đỉnh, giang hồ cũng hiếm đối thủ, nhưng võ công, thể giải quyết tất cả chuyện đời. Ân oán tình thù, đại nghĩa quốc gia, dường như thể đổi chỉ bằng sức một .
Người bạn kết giao c.h.ế.t, c.h.ế.t ám tiễn.
Nữ t.ử quen c.h.ế.t, tuy nàng thế yếu lực mỏng, nhưng dùng đưa tin, hồng nhan bạc mệnh.
Y đương nhiên thể dùng võ công để trả thù cho họ, nhưng đến cuối cùng, tất cả cũng chỉ là một nắm đất vàng.
Đại ca cũng c.h.ế.t, c.h.ế.t thiết kỵ của địch. Và cái triều đình mà y vốn lay động niềm tin, khi đại quân vây thành, quan viên cũng bỏ trốn.
Dùng sức một g.i.ế.c tướng lĩnh đối phương, chỉ thể giải quyết khó khăn nhất thời, nhưng cũng khó mà xoay chuyển chiến cuộc.
Lúc đến thì tiêu sái, lúc thì trĩu nặng, Thư Vương năm xưa trở triều đình, đội mão ngọc, đeo đai lớn, hoa lệ vô song. triều đình từng tươi nay chen chúc nhốn nháo, u ám mờ mịt, chỉ tiếng chủ hòa, nhượng bộ, thối nát khó mà cứu vãn.
Không thể dẫn binh, mà là binh sĩ hoặc nên là quý tộc đội lốt, hoặc là vũ khí chịu nổi một đòn. Sức một thể cứu vãn, thì g.i.ế.c.
G.i.ế.c đến nỗi triều dã rung chuyển, g.i.ế.c đến nỗi quần thần phản đối, một trận thanh quân trắc, cuối cùng y trở thành loạn thần tặc tử, từ xa về phía đế vương ngày xưa, dường như cả hai đều thương xót sinh mệnh .
"Thân chính là vận mệnh tương lai của triều đình. Nếu còn sống, vẫn còn một thở. Nếu c.h.ế.t, chính là đường cùng." Kỷ Thư , tay nâng thanh trường kiếm nhỏ máu.
Vẻ mặt đế vương đổi, cuối cùng giơ tay hạ lệnh, cung tên kéo căng. Người giữa đó nhẹ, giơ tay lên, tự vẫn ngay tại cung điện đó.
Máu tươi chảy dài, cần cung thủ tay, nhưng khiến đế vương trợn tròn mắt kinh hãi, run rẩy: "Cứu, cứu y..."
Nếu y c.h.ế.t, chính là đường cùng!
Cảnh thiết kỵ giẫm đạp và m.á.u của áo trắng dường như hòa quyện , như ngày tận thế phản chiếu trong con ngươi u ám, mất sắc màu.
Năm tháng như nước, triều đình triều đổi đại, bách tính vẫn như xưa, qua vẫn nhộn nhịp.
Cảnh vẫn là cảnh xưa, cứ như thanh niên phiêu dật năm đó vẫn thể nhẹ nhàng bước qua lan can đó, như một dòng nước trong giữa thế gian vẩn đục , khiến tỏa sáng hai mắt. gió vẫn thổi, còn thấy bóng dáng y nữa.
"Tôi c.h.ế.t mất, cái kết gì thế !"
"C.h.ế.t , y c.h.ế.t , thể sống ?"
"Thật tuổi thọ còn một nửa, kết cục là điều tất yếu."
"Anh hùng hào kiệt, Kỷ Thư xuất từ triều đình, nhưng cũng là hùng thời thế, nhưng sức lực một quá nhỏ bé, khó mà xoay chuyển đại thế."
"Tôi điên luôn, dù cảnh đ.á.n.h đến , cũng xem thứ hai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-871-anh-de-sieu-kho-theo-duoi-56.html.]
"Khởi đầu bao nhiêu sảng, kết thúc bấy nhiêu bi thảm."
"Nghe lời , thể đóng phim cái kết hậu hơn ."
"Thật cái kết là nhất ."
Kết cục hạ màn, mạng than một mảnh, đều c.h.ế.t hết , CP cũng ship nữa.
miệng thì la hét xem , vẫn xem thứ hai, thứ ba, bởi vì cốt truyện chặt chẽ, và những cảnh đ.á.n.h , những điểm nhấn trong phim thật sự tuyệt.
Dưới trang cá nhân của Kỳ Dụ nhiều than , nhưng đáng tiếc là y lòng thương xót, bản cả ngày ngập trong nước sôi lửa bỏng, vì chốt kịch bản mới, mà y nền tảng hí khúc, khó học đến nỗi hói cả đầu.
May mắn là những tiếng than mạng kéo dài quá lâu, bởi vì xem hai, ba, sẽ luôn những chi tiết mới phát hiện.
"Thật ở cái góc cuối cùng , thấy một dây cột tóc màu trắng , chỉ lộ một chút thôi."
"Cái bồ tự photoshop đấy chứ?"
"Thật cũng chắc c.h.ế.t, tuy triều đình triều đổi đại, nhưng đó cũng là triều đình mới . Kỷ Thư học võ công tuyệt thế, lý gì c.ắ.t c.ổ là c.h.ế.t."
"Có nhiều như thế, ai mà cứu y ."
Đáp án dường như chỉ về một , và khán giả xem phim bằng kính hiển vi, bug còn tìm , những cái khác đương nhiên cũng tìm thấy.
"Ngay chỗ , là một bóng , đang nghĩ Nghệ rời địa cung theo ."
"Có thể lắm, nếu thì cái cấm chế làm gì mà huyền bí thế, đây là võ hiệp, huyền huyễn, vẫn theo dõi chứ."
"CP BE của còn đường mới ? Bới lên xem nào."
"Dù cũng xem cái kết của khoác ngượng , chứng minh ai mới là đúng."
"Nói là một nửa tuổi thọ, c.h.ế.t sớm thì tính ? Mạng của ngươi, chỉ mới lấy ."
"Tôi cũng nghĩ Kỷ Thư còn sống, y nhất định còn sống!"
"Nếu đồng hành giang hồ, cũng là một chuyện ."
"Ôi ôiiiiiii, CP của hồi sinh !"
Kỳ Dụ luyện tập gần như cả ngày, cả rũ rượi điện thoại, phát hiện fan của y thật sự kiên cường, thể chống đỡ đến manh mối mà biên kịch để .
Có phát hiện mới, bên khu vực bình luận của y cũng hỏi, Kỳ Dụ xem từng cái một, nhưng trả lời.
Bởi vì chuyện như thế , mỗi một đáp án riêng. Kỷ Thư thể c.h.ế.t, vì tận lực, hóa thành hùng trong dòng nước chảy, nhưng cũng thể c.h.ế.t, vì lòng luôn ôm hy vọng, luôn mong chính nghĩa thể kéo dài.
"Uống chút nước ." Tông Khuyết vẻ mặt nghiêm túc của thanh niên, đưa cốc nước qua.
Kỳ Dụ ngẩng đầu, nhận lấy đưa điện thoại qua: "Giữ hộ em chút."
Tông Khuyết nhận lấy, lướt qua. Một tay Kỳ Dụ dùng khăn lau mồ hôi cổ, một tay nhấp một ngụm nước đắng chát. Ánh mắt y khẽ dõi theo đàn ông xuống bên cạnh, tầm mắt đặt màn hình điện thoại, ghé sát theo ánh mắt một cái: "Đang xem gì..."
"Khó chọn quá , đại ca và Nghệ giống như ánh trăng sáng và nốt ruồi son , chọn ai cũng khó!"
"Khó chỗ nào, Nghệ trai hơn mà!"
" lộ mặt, nhỡ thì ! Đại ca thì c.h.ế.t ! Hết !"
Kỳ Dụ nghẹn lời, đối diện với ánh mắt đàn ông sang thì lảng , nhỏ giọng lầm bầm: "Người sống thể so với c.h.ế.t... Anh Khuyết, nếu lộ mặt, thì còn tranh cãi nữa."
Nghệ trai, nhưng cái thời đại chuộng nhan sắc chính là lý.
"Kỳ Dụ." Tông Khuyết gọi tên y.
Kỳ Dụ khẽ ho một tiếng, kiên định : "Anh Khuyết, em thực sự chỉ thích ."
Không trách y, y vô tội mà! Chỗ y căn bản ánh trăng sáng và nốt ruồi son gì cả, chỉ duy nhất !
"Phim chiếu xong ." Tông Khuyết .
Kỳ Dụ sững , một lát vai khẽ thả lỏng, : "Vậy chúng công khai nhé."