VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 804: Ai là con mồi (46)
Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:03:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh ngủ?!" Nhạc Giản bất ngờ ngẩng đầu lên, đầu đụng cằm đối phương một cái, đồng thời thấy một tiếng ừm khẽ.
Tông Khuyết đưa tay sờ cằm, cúi đầu đối diện với đôi mắt tràn đầy ý của thanh niên: "Chưa ngủ."
"Cho dọa em. Đáng đời." Nhạc Giản sờ sờ đầu , ghé sát cằm , "Đã ngủ, ngăn cản em?"
Để y một rối rắm , cảm thấy chút mất mặt. cú va chạm , sự bực bội trong lòng tan biến.
Tông Khuyết y đáp. Nhạc Giản đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của , hiểu ý chứ?
Hắn y tự nguyện ở .
"Anh sợ em thật sự bỏ chạy ?" Nhạc Giản chằm chằm hỏi, "Nếu em chạy thêm nữa, sẽ làm gì?"
Y kết quả, nhưng trong lòng chắc chắn lắm, câu trả lời từ chính miệng .
Y đang chìm đắm trong tình cảm , cũng đối phương quá ung dung.
Tông Khuyết trầm tư, thẳng thắn : "Sẽ đau lòng."
Có lẽ sẽ giống như trái tim thiếu mất một phần. Người trở thành một phần thể tách rời trong cuộc sống của .
Nhạc Giản mắt , nhận cảm xúc chất chứa trong đó. Những lời , những tâm trạng đều là thật lòng. Cái nỗi buồn thể khiến khỏi miệng e rằng là nỗi đau đến tan nát cõi lòng: "Vậy nếu em nhất định , sẽ làm gì?"
Nhốt y , cho phép y rời khỏi tầm mắt, rời khỏi bên cạnh .
Nhạc Giản tha thiết câu trả lời đó. Y cảm thấy lẽ trái tim bóp méo. Y khao khát chiếm hữu, giam cầm. Y khao khát thấy vẻ mặt tuyệt đối nỡ để y rời .
"Nếu em nhất định , sẽ để em ." Tông Khuyết ôm lấy eo y, nhắm mắt .
Trái tim đang sôi sục của Nhạc Giản dường như lạnh trong chốc lát, giống như ném một hang băng. Cảm giác đau đớn đóng băng trở nên tê dại: "... Tại ?"
Tông Khuyết hít một sâu, ôm chặt y lòng. Ôm chặt đến mức Nhạc Giản cảm thấy chút ngạt thở, nhưng y vẫn cứ để mặc ôm, dường như chút tìm thấy chỗ dựa.
"Vì sẽ làm tổn thương em." Tông Khuyết mở mắt, ánh mắt trầm hơn bao giờ hết, lòng cũng thẳng thắn hơn bao giờ hết, "Chia xa hết đến khác sẽ khiến tình cảm mất kiểm soát. Cuối cùng cũng sẽ đến cực hạn, sẽ giam em , nhốt ở một nơi chỉ thể thấy, cắt đứt đường lui. như tồi tệ. Lý trí tình cảm lấn át. Một khi tình yêu mất cân bằng, thứ còn chỉ là lòng chiếm hữu méo mó. Tôi làm ."
Điều làm tổn thương nhất, chính là trong vòng tay.
Nếu y nhất định rời , thì cứ để y . Cho dù một phần trái tim đào và mang , cũng đến tình trạng bết bát như .
"Em hiểu ?" Tông Khuyết thu cảm xúc trong mắt, hỏi.
Người trong lòng trả lời, chỉ ôm chặt lấy . Hơi thở trở nên nặng nề hơn nhiều.
Tông Khuyết nhẹ nhàng tách khỏi y. Khi mắt thanh niên, thấy khóe mắt y ửng đỏ và ánh nước trong mắt.
Nhạc Giản khó diễn tả cảm xúc của . Y chỉ cảm thấy trong lòng nặng trĩu, dường như đang sôi lên, giống như thứ mà y mong chờ bấy lâu cuối cùng cũng , khiến ngay cả trái tim cũng đang run rẩy, co thắt: "Em hiểu."
Y hiểu từ , nhưng bây giờ thì hiểu sâu sắc hơn.
Đối phương là dễ dàng buông tay, là tình cảm, mà là dù vạn nỡ, nhưng vẫn làm tổn thương y.
"Em hiểu mà." Giọng Nhạc Giản run run, nước mắt nhòe , nhưng khóe môi kìm mỉm .
Có lẽ y hề khao khát tự do, chỉ là tìm cách để chứng minh tình cảm của . Và giờ đây, còn chút băn khoăn bất an nào nữa.
"Em rời xa , một chút cũng ..." .
Câu dứt của y vươn tới dùng nụ hôn chặn . Lực mạnh, đau, nhưng cho phép y chống cự. Và y cũng chống cự.
Không ai thể tình yêu là gì. Chỉ tình yêu bắt nguồn từ , và một khi yêu thì sẽ sâu đậm.
Y là như , đối phương cũng .
Cuộc đối đầu , quan trọng thắng thua.
...
1314 nhốt phòng tối nhỏ ba ngày, và ngày thứ hai, một viên t.h.u.ố.c bổ thận sử dụng.
[Cậu ở đây lẩm bẩm cái gì ?] 01 tiếng lầm bầm lâu, bèn hỏi.
[Tôi đang tính thời gian, Nhạc Nhạc cần dùng một viên t.h.u.ố.c bổ thận ,] 1314 lo lắng. ngay đó, tinh thần nó bỗng phấn chấn: [Nhất Nhất, ngài chủ động chuyện với ? Ôi! Sao ngài chủ động chuyện với thế?! Tôi... vui quá, Nhất Nhất, ngài cũng thấy buồn chán ...]
Cái miệng của nó mở , giống như một chú ch.ó nhỏ vẫy đuôi ngừng, vây quanh , nhiệt tình và tràn đầy năng lượng.
Rất ồn ào, nhưng cũng hẳn là phiền.
01 đáp: [Ừm.]
Có lẽ là buồn chán.
[Vậy chơi với ngài nhé. Ngài thể dạy tổ Thám hiểm thường mang theo những gì khi ngoài ? Trước đây ngài với ký chủ vui ...] 1314 hỏi một loạt câu hỏi.
Những câu hỏi vụn vặt ùa đến, gần như thể nhấn chìm một hệ thống.
01: [Hỏi từng câu một.]
1314 bối rối: [Nhất Nhất nhớ ? Không thể nào.]
Chúng nó là hệ thống, dữ liệu truyền một , thể bỏ sót.
01: [...]
...
Tục ngữ , 'chỉ trâu mệt c.h.ế.t, chứ ruộng cày hỏng', nhưng đất màu mỡ đến mấy cũng chịu nổi việc cày xới vài chục , nước cũng bốc hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-804-ai-la-con-moi-46.html.]
Nhạc Giản hiện đang trong tình trạng như . Y đau lưng, và là cơn đau thông thường, mà là một cảm giác ê ẩm, nhức nhối. Chỉ cần khẽ cử động, cảm giác ê ẩm đó ngay lập tức truyền lên não.
Đã lâu lắm y đau như . Ngay cả khi làm nhiệm vụ đây, phục kích ở một chỗ suốt mấy ngày, tê cứng, cũng bao giờ mệt mỏi đến thế .
"Uống chút nước ." Tông Khuyết bên giường, đỡ dậy.
Nhạc Giản trong vòng tay , cau mày tiến gần cốc nước. Sau khi làm ẩm cổ họng, y như : "Lý trí tình cảm lấn át, Tông lắm."
là một vẻ bất chấp sống c.h.ế.t của khác.
Chuyện Tông Khuyết đuối lý, bèn ôm lấy eo y, để y tựa đầu lên vai : "Tôi giúp em xoa bóp một chút nhé."
"Hừ..." Nhạc Giản khẽ hừ một tiếng, nhưng cánh tay đặt lên vai , chút luyến tiếc thở , cọ cọ cổ .
Dù chút khó chịu, nhưng thực sự thỏa mãn.
"Đừng cử động lung tung." Tông Khuyết véo nhẹ gáy y.
Thời gian dài, đúng là chút bốc đồng và khó kiềm chế. Cảm xúc giải tỏa, thu về cần một quá trình. Và bây giờ, mặc dù dừng , nhưng hai trái tim hòa làm một, chịu nổi bất kỳ sự trêu chọc nào.
"Em thành thế , còn nỡ động em ?" Nhạc Giản ôm cổ , khẽ nghiêng đầu .
"Nỡ." Tông Khuyết đáp.
Mặc dù tác dụng của t.h.u.ố.c bổ thận quá rõ ràng, nhưng trêu chọc quá mức thì cho một chút bài học.
"Xem Tông một khi mở van thì thu nữa." Nhạc Giản duyên, hề lo lắng.
Tông nhà y là thuộc phái hành động. Một khi định làm gì thì sẽ nhảm với y. Nếu còn nhảm, chứng tỏ vẫn ý định làm, vẫn còn cơ hội để trêu chọc.
"Không thể thu dễ dàng như ." Tông Khuyết cúi đầu, tiếp tục xoa bóp vùng eo ê ẩm của y.
Chuyện tình cảm thể thu là thu . Chỉ là từ những cảm xúc thật nông từ lâu đây, từ từ tích lũy. Quá trình tích lũy đó do kiểm soát. Trong lúc bất tri bất giác, rễ tình đ.â.m sâu.
"Không , em cũng ." Nhạc Giản hề bài xích điều , ngược còn đắm chìm trong đó. Hơi thở y phả nhẹ cổ đàn ông: "Em sẽ động đậy, chỉ nếm thử một chút thôi."
Lời y dứt, một cái véo vùng eo, cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, đầu óc một khoảnh khắc tê liệt.
"Tông , cố tình ?" Nhạc Giản hít một thật sâu, vẫn còn chút giật .
"Chỉ là xoa bóp đúng huyệt đạo thôi." Tông Khuyết bình thản .
Đã chứng kiến khả năng trợn mắt dối của , đương nhiên Nhạc Giản sẽ tin lời ma quỷ . là xoa bóp đúng huyệt đạo, nhưng chắc chắn là cố ý.
"Tông ." Nhạc Giản gọi .
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
"Em bỗng phát hiện một chuyện." Nhạc Giản vòng tay qua cổ , ngón tay vô thức vuốt ve mạch cổ của , "Tiểu Hòa Miêu gọi là bố, nhưng gọi em là . Hình như chúng loạn vai vế ."
Ngón tay Tông Khuyết khẽ khựng , nhận trong lòng sắp bày trò: "Ừm."
"Vậy em nên gọi là gì?" Nhạc Giản ghé sát tai , "Chú, là... bố?"
Tiếng thì thầm , trực tiếp thẳng trái tim.
Tông Khuyết khẽ nhắm mắt, buông eo y , siết lấy gáy y đặt y lên giường.
Ánh mắt Nhạc Giản bỗng di chuyển, đang đè lên với ánh mắt sâu thẳm. Tim y đập thình thịch ngừng, nhưng cực kỳ yêu thích ánh mắt của đối phương, như ăn tươi nuốt sống y . Trong mắt chỉ y.
Y khẽ động cánh tay, nhưng bên hông bắt đầu nhức nhối một cách hợp thời. Cứ thế , thật sự sẽ phế mất.
"Tông , em ." Nhạc Giản nhẹ nhàng che môi , : "Tha cho em ."
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, núi xanh còn đó, lo gì củi đốt.
Tông Khuyết nắm tay y kéo , cúi đầu hôn lên môi y.
Nụ hôn tuy sâu, nhưng vội vã, giống như đang kể về một tình yêu mãnh liệt. Không d.ụ.c vọng, nhưng dường như khiến trái tim tan chảy trong đó.
...
Nhạc Giản thể khỏi phòng một ngày nữa. Mặc dù da giòn m.á.u giấy, nhưng thể chất của y , nghỉ ngơi một ngày là đủ để hồi phục phần lớn.
Lần , tay còng tay trói buộc. Những vây bắt y đây chút ngạc nhiên, nhưng vì Tông Khuyết ở bên, ai lùi ba bước.
"Cảm giác mặt đất thật tuyệt." Nhạc Giản chỉ liếc những đó một cái, khi bước khỏi trang viên.
Nếu đổi là thủ lĩnh Ẩn để một sát thủ đến làm nhiệm vụ tự do như , y sẽ nghĩ thủ lĩnh đó vấn đề, và còn cảnh giác hơn cả họ.
Nói thật, hành động của Tông nhà trông thật giống một kẻ mọc não yêu đương. Mặc dù y cũng .
"Muốn ?" Tông Khuyết hỏi.
"Đi xem bên đó." Nhạc Giản về phía bóng cây. Nơi đó là nơi y ở lâu nhất kể từ khi đến đây.
Ánh sáng buổi sáng chói mắt. Bóng cây lay động , giống như một chiếc vương miện, bao trùm nơi .
Làn gió nhẹ mang theo hương thơm từ vườn hoa. Nhạc Giản tùy tiện xuống, đang bên cạnh. Y lười biếng tựa , : "Em gặp Tiểu Hòa Miêu ở đây, và còn đắp một ngôi mộ cho gấu nhỏ cùng con bé."
Ngôi mộ nhỏ đó ban đầu còn chăm sóc, nhưng cỏ mọc nhanh. Sau vài ngày, gò đất nhỏ cỏ che phủ. Ngay cả cái gọi là bia mộ cũng vùi lấp. Nhìn thoáng qua, nếu vì miếng gỗ hình tam giác nhỏ, thì gần như tìm thấy.
"Tôi ." Tông Khuyết .
"Hửm?" Nhạc Giản thu ánh mắt , khẽ nhướng mày: "Xem ngay từ khi em gặp con bé, em lọt tầm mắt của các . Ban đầu em cứ nghĩ ngụy trang khá , rốt cuộc bằng cách nào ?"
"Bằng mắt." Tông Khuyết .
Ánh mắt thể đổi, nhưng nhiều kiếp tìm kiếm và theo đuổi, cho dù y trở thành hình dạng nào, vẫn thể nhận y bằng linh hồn.