VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 56: Quà Tặng Của Hải Thần (15)
Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:53:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt hơn mười ngày liên tiếp, con tàu nghiên cứu khoa học vẫn hề dấu hiệu về điểm xuất phát. Dù gửi tín hiệu nhưng cũng chẳng nhận bất kỳ hồi âm nào. Tình trạng khiến La Hâm cũng phần yên.
“Tiến sĩ, bọn họ gặp chuyện gì ?” La Hâm lo lắng hỏi.
“Cậu cách giải quyết ?” Tông Khuyết ngừng thí nghiệm, hỏi.
La Hâm nghẹn lời: “Không .”
“Không bình tĩnh thì ngoài hít thở chút .” Tông Khuyết .
“Được.” La Hâm hít sâu, cởi bỏ đồ bảo hộ bước khỏi phòng thí nghiệm.
Sóng biển cuồn cuộn. Cậu dọc theo bờ biển, bỗng nhiên chạy vọt về phía , hướng biển rộng hét to: “A!”
“A!”
“…”
Vài tiếng hét vang lên, âm thanh trống trải mà xa xôi nhưng dường như nó thể quét sạch nỗi tức giận trong lòng trung.
Sau khi dùng bộ sức lực để hét lớn, La Hâm cúi thở sâu mấy cái. Khi ngẩng đầu lên thì chợt thấy một tia sáng bạc lướt qua tầm mắt, nhưng chớp mắt nữa thì chẳng còn gì.
“Hét đến mức hoa mắt chóng mặt thì cũng dữ dội lắm .” La Hâm xoa mắt, bước về phía viện nghiên cứu.
Đối với những bất chấp quy tắc mà tự nguyện thì dù báo cáo lên cũng chẳng đội cứu hộ nào dám lặn sâu lòng biển Nguyệt Quỳnh. Bởi vì như thế họ sẽ chẳng chút hy vọng sống nào, chẳng khác gì tự tìm đường c.h.ế.t cả.
Chỉ là khi những từng chung sống lâu như từ nay sẽ còn… gặp , trong lòng ít nhiều cũng chút buồn bã.
Bóng dáng La Hâm khuất dần. Phía tảng đá biển, một bóng văng nước bơi tới tựa đó: “Ồn ào.”
Không ai là con cũng thông minh, ít nhất… cái tên gào thét với biển cả khi nãy thì .
Lại một ngày nữa trôi qua nhanh chóng. Màn đêm buông xuống, viện nghiên cứu chìm tĩnh lặng như thường lệ.
Mấy vỏ sò vụt qua camera giám sát, đôi chân hóa từ biển cả đặt lên bờ cát, bước những bước quen lắm lên dốc, dừng bên ngoài khung cửa sổ kéo rèm kín.
Y nhớ là… kéo.
Ngón tay y khẽ dùng sức nhưng cửa sổ chẳng nhúc nhích. Ánh mắt y ghé sát khe giữa, ngón tay thon dài khẽ cử động một chút, dòng nước trong phòng quấn lấy chốt cửa “cạch” nhẹ một tiếng, cửa sổ mở .
“Muốn cản ?” Chất giọng trầm đầy cuốn hút khẽ thì thầm, nhưng khi y vén rèm định bước qua, ánh trăng sáng rõ, y chợt thấy thứ đặt bàn.
Đó là một món đồ trang trí ngập ánh trăng, những tia sáng lấp lánh phủ đầy mái tóc vàng và đuôi cá, như một giấc mơ .
Đôi mắt xanh thẳm khẽ chớp, y vươn tay cầm lấy bức tượng gỗ giống hệt , ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Nếu kỹ, chắc chắn y sẽ tưởng đây là một cá tộc Ngân Nguyệt thu nhỏ.
Trên đất liền chẳng ai từng thấy dáng vẻ của y, mà thể tạc từng chi tiết y chút sai lệch chắc hẳn là quan sát y một cách tỉ mỉ.
Quan sát kỹ là một chuyện, còn ghi nhớ từng chút một trong lòng mới thể tạc thứ giống đến .
Đôi mắt Nguyệt lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhịp đập trong lồng n.g.ự.c trở nên nặng nề và đau đớn, nhưng xen lẫn chút cảm giác xa lạ khiến y thậm chí phần thích thú.
Người tạc tượng y giấu trong phòng, còn y thì cướp đó về biển cả nhưng chút sợ hãi.
Y sợ đối phương nổi giận, y sợ sự bình thản của . Cho dù cướp về biển thì đó cũng chỉ lời tạm biệt với y thôi.
Y mà cũng sợ , đúng là chuyện lạ thật. Thế nhưng giờ đây lồng n.g.ự.c của y thoải mái lạ kỳ, cảm giác như ấm của thiêu đốt, tim đập thình thịch.
Nguyệt đó lâu, vươn tay kéo cửa . Y ôm bức tượng cá tạc tỉ mỉ bước về phía biển, làm y thì đó là của y.
Khi ánh bình minh ló dạng, Tông Khuyết mở mắt tiếng hít thở đầy tủi của hệ thống, nhỏ nhẹ như sợ làm phiền ai: [Xảy chuyện gì ?]
[Cá của cá trộm mất !] Giọng 1314 nghẹn ngào đầy tủi : [Cá của …]
Đó là món quà mà ký chủ tặng nó, nó ngắm nghía bao lâu. Vậy mà giờ đây nó trơ mắt món quà trộm mất, còn chẳng dám đ.á.n.h thức ký chủ.
Tông Khuyết nhất thời hiểu rõ logic của nó. Hắn bước khỏi phòng ngủ, món đồ trang trí biến mất bàn, kiểm tra chốt cửa sổ thì hiểu chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-56-qua-tang-cua-hai-than-15.html.]
Lời cảnh báo của lúc chẳng tác dụng gì nữa.
lời đó quá tuyệt tình, cũng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
[Tối nay làm cho cái khác.] Tông Khuyết cảm giác như đang dỗ một chú ch.ó cướp mất đồ chơi.
[Thật ?] 1314 lập tức ngừng nức nở, giọng điệu trở nên vui vẻ hơn hẳn: [Ký chủ nhất luôn!]
Tông Khuyết: […]
Thật sự giống.
Việc làm tượng gỗ với Tông Khuyết tốn nhiều công sức, xem đó như một sở thích để g.i.ế.c thời gian, thứ đều là luyện mãi thành tài.
Chỉ là , cá làm còn lấy Nguyệt làm nguyên mẫu mà tự vẽ dáng vẻ và màu sắc khác. Ngay cả đuôi cá cũng đổi thành màu vàng của con cá chép mà nuôi, tuy mất chút lạnh lùng nhưng thêm vài phần rực rỡ và phong độ.
Hệ thống nhận đồ chơi mới thì mừng rỡ khôn xiết, hào hứng đặt tên cho bạn mới của .
Niềm phấn khích của nó kéo dài đến tận lúc Tông Khuyết ngủ, nó bảo lật tung cả dữ liệu hệ thống, chọn 1 hảo nhất trong dãy của đặt tên cho bạn mới.
Tông Khuyết ý kiến, đặt bức tượng cá lên kệ, dọn sạch nước trong nhà chìm giấc ngủ.
Chỉ là tưởng rằng thể ngủ một mạch đến sáng, ai ngờ giữa chừng tiếng kính vỡ, Tông Khuyết nhéo mi tâm dậy, bất ngờ hệ thống hoảng hốt: [Đừng đừng đừng!]
Và khi Tông Khuyết mở cửa phòng ngủ, thấy trong phòng khách, kẻ đang cầm bức tượng… là một gã đàn ông trần truồng.
Dù từng đường nét của đối phương đều nhưng mặc quần áo thì vẫn là mặc.
Hắn còn kịp lên tiếng thì thấy đôi mắt xanh thẳm ngẩng lên, ánh mắt ngập tràn giận dữ, gần như bước vài bước đến mặt Tông Khuyết, giơ bức tượng cá bóp méo lên: “Đây là ai? Ngươi vì động lòng với cá khác mà định gặp nữa ?”
1314 bắt đầu nức nở, như thể chính nó bóp nát: [1 của …]
“Tôi chỉ tạc theo tưởng tượng thôi.” Tông Khuyết vươn tay lấy bức tượng gỗ: “Cậu đến đây làm gì?”
Đôi mắt Nguyệt thoáng ngẩn , bất ngờ đối diện ánh mắt , nỗi đau âm ỉ trong lồng n.g.ự.c hòa lẫn chút chua xót dâng trào: “Ngươi thích kiểu cá như thế hơn đúng ?”
Tông Khuyết ánh mắt y thì khẽ híp mắt, từng thấy ánh mắt tương tự ở nơi khác.
Nguyệt bức tượng cá trong tay , niềm vui khi thấy tượng của đó như rút cạn, chỉ còn cảm giác lạnh lẽo, đau đến mức mắt y cay xè: “Vậy tại ngươi tạc tượng ? Mau trả lời .”
Đôi mắt y như phủ một tầng băng giá, cố chấp đòi một câu trả lời.
Người cá biển sâu niềm kiêu hãnh riêng, kẻ động lòng với cá khác, y cần!
Động lòng…
Y động lòng với một con ư?
Đây là thứ tình yêu mà con đúng ? Sao nó khiến tim y đau thế ? Đau khổ thế ?
“Đây là món quà khác thích.” Tông Khuyết bức tượng cá méo mó trong tay: “Chẳng lấy cái thích ?”
Thần sắc Nguyệt khẽ thả lỏng, vai cũng buông xuống: “Vậy cái đó là…” tặng ư?
“Tiến sĩ, chuyện gì ?” Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên cùng giọng La Hâm đầy lo lắng.
“Đá làm vỡ kính.” Tông Khuyết bình thản đáp.
Nguyệt đàn ông mặt mặt đổi sắc dối, ánh mắt khẽ chuyển, thần sắc thoáng phấn khích.
“Ồ, trong viện kính dự phòng, lấy đây, thì gió thổi cả đêm phòng sẽ loạn hết.” Giọng La Hâm vọng , tiếng bước chân vội vã xa dần.
Tông Khuyết kịp đáp, ánh mắt thẳng cá bên cạnh: “Cậu về …”
“Ta , ngươi thấy chân của , ngươi chịu trách nhiệm với .” Nguyệt khoanh tay .
Tông Khuyết tiếng bước chân ngoài , : “Cậu phòng ngủ , đừng lên tiếng.”
“Ừm? Giống làm bé ba nhỉ.” Nguyệt tiến sát bên , hôn nhẹ lên má , thong thả bước phòng ngủ: “ thích.”
Tông Khuyết: “…”