VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 528: Bạch ngọc không phải bồ đề (51)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:44:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng nước tí tách, giống tiếng mưa, dường như là từ lá cây lăn xuống, nhẹ nhàng rơi trong dòng suối, gây khó chịu, mà ngược cảm giác thư thái.

Liễm Nguyệt khẽ mở mắt, thở thông thuận hơn một chút, nhưng trong lồng n.g.ự.c vẫn tắc nghẽn đau nhói. Y ngước mắt đang ôm , ánh trăng, khuôn mặt đàn ông kiên nghị và tuấn mỹ, vướng chút tà khí nào, chỉ là đến mức giống .

Trông chút xa lạ, nhưng vô cùng quen thuộc.

"Ngươi đưa ?" Liễm Nguyệt ho nhẹ vài tiếng hỏi.

"Ngươi ?" Giọng trầm và bình tĩnh, mang theo vẻ lạnh lẽo cơn mưa lướt qua tai, khiến cơ thể Liễm Nguyệt khẽ giật .

Quả nhiên còn thiết nữa. ngờ trở về, còn thể đưa y khỏi tay của nhiều Vu như .

"Âm tào Địa phủ." Liễm Nguyệt hai tiếng, nhịn ho , m.á.u tươi ngừng tràn từ miệng, báo hiệu y còn sống lâu nữa.

Trước khi c.h.ế.t thể gặp rồng nhỏ một cũng . Biết bản lĩnh lớn như , nhất định sẽ sống an .

"E rằng ngươi thể toại nguyện." Tông Khuyết vết m.á.u chảy từ khóe môi y .

"Làm gì? Chẳng lẽ ngươi cũng như Vu Quyết, xé xác thành từng mảnh mới hả giận?" Liễm Nguyệt , "Thôi , nếu ngươi thích, cứ c.h.ặ.t đ.ầ.u xuống, treo cây mỗi ngày, khụ khụ... hoặc đặt đầu giường cũng . dứt khoát một chút, vẫn chút sợ đau."

Tông Khuyết dừng bước : "Ngươi toại nguyện , nên nhân gian nữa ư?"

Liễm Nguyệt tựa lòng nhỏ: "Toại nguyện , như nhân gian còn thể làm gì?"

"Nếu nhất định ngươi ở thì ?" Tông Khuyết hỏi.

"Cũng , đời chỉ một thứ thể làm c.h.ế.t sống ." Liễm Nguyệt sờ lên má , , "Chỉ cần ngươi nỡ cho, sẽ ở cùng ngươi."

Tông Khuyết rũ mắt nụ của y, đặt y xuống bãi cỏ ven sông.

Liễm Nguyệt chút ngỡ ngàng , nhưng thấy đàn ông cởi cúc áo, ngón tay trực tiếp đ.â.m lồng n.g.ự.c vảy ngược bao phủ.

Đó là vị trí của long châu!

Một rồng nếu mất long châu, thì cũng khác gì mất mạng, chỉ thể mặc xẻ thịt.

Liễm Nguyệt gần như theo bản năng giơ tay nắm lấy tay , thở chút dồn dập, khi đối diện với ánh mắt bình tĩnh đó thì : "Ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi cho long châu, sẽ ở bên ngươi chứ? Ta , thích..."

Bàn tay đó đang rút , thể thấy ánh sáng tròn nhẵn.

"Dù là long châu, cũng thể cứu mạng ." Liễm Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhưng thể ngăn cản việc lấy long châu , "Ngươi điên !"

"Không." Tông Khuyết y , "Tâm nguyện đạt thành, thể vì mà ở ?"

Bị từ chối bước thế giới của yêu thương là một điều khó chịu và bất an. Chuyện tình cảm thuật toán nào để tính. Dù dựa thủ đoạn thể tạm thời , nhưng thời gian lâu dài, chỉ chân tình đổi lấy chân tình, mới thể ở bên trọn đời.

Hắn tự cho rằng trao chân tình, nhưng thật mặt luôn ở vị trí chủ động, còn ở vị trí động. Hắn tôn trọng sự lựa chọn của y, lẽ trong mắt đối phương, đây là giữ đường lui và trống cho .

Giống như một khi từ chối, sẽ chút do dự mà rời , bỏ y. Vì y tin tưởng, y luôn bất an.

chỉ y, dù từ chối cũng sẽ buông tay. Người thuộc về . Đã trêu chọc , trăm phương nghìn kế linh hồn của , thì khả năng buông tay.

Liễm Nguyệt ánh mắt từ đầu đến cuối đều bình tĩnh và viên long châu màu vàng như hái cả trăng rằm xuống, mặt : "Người dơ bẩn thối rửa từ tâm can như , thứ thể cho ngươi lẽ chỉ thể thôi."

"Ừm." Người đầu đáp một tiếng, đưa long châu đến bên môi y.

Liễm Nguyệt khẽ mím môi : "Ngươi rằng cứ một mực trả giá như sẽ kết quả ."

[Có ký chủ quên tụi t.h.u.ố.c hồi phục ?] 1314 kề tai nhỏ với 01.

[Không quên.] 01 trả lời.

1314: [Hử?]

[Long châu thể kéo dài tuổi thọ, giữ gìn tuổi thanh xuân.] 01 .

[Ồ!] 1314 bừng tỉnh [Vẫn là thông minh, quên mất chuyện . trong cửa hàng hệ thống cả hai loại t.h.u.ố.c mà, thế giới cũng thể dùng.]

01: [... Có lẽ là tốn tiền.]

1314: [Cậu nhiều quá đó. Trước đây dùng từ ' lẽ' bao giờ, Nhất Nhất biến báo !]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-528-bach-ngoc-khong-phai-bo-de-51.html.]

01: [...]

"Lấy long châu làm hại đến ." Tông Khuyết khẽ bóp mở miệng y, đưa long châu .

Đầu ngón tay lướt qua huyệt đạo lưng, Liễm Nguyệt còn kịp phản ứng, nuốt nó xuống.

Y chút kinh ngạc mặt: "Ngươi!"

"Ta sẽ lời ngươi nữa." Tông Khuyết dậy ôm y lên.

Tâm trạng Liễm Nguyệt chút d.a.o động, nhưng vẫn khẽ thở dài một , tựa vai : "Từ đến nay ngươi cũng từng lời ."

Rồng nhỏ đúng là quá lời, nếu rõ lợi hại để rời , nhất định sẽ chịu. Y chỉ thể dùng hạ sách , làm tổn thương trái tim , khiến từ nay về còn tin tưởng con nữa. hình như vẫn thất bại .

Cánh tay ôm y vững, vòng tay cũng rộng lớn. Dường như mỗi bước đều khiến cảm thấy an tâm.

"Ngươi quá thích chơi đùa." Tông Khuyết .

"Bây giờ dám nữa. Nếu chơi bậy, còn sẽ trừng phạt thế nào." Liễm Nguyệt giơ tay, khẽ vuốt ve cằm , "Thật rồng nhỏ hề , . So với Vương ..."

Lời y dứt, đối diện với ánh mắt sang của đàn ông.

Tuy khuôn mặt chút xa lạ, nhưng Liễm Nguyệt theo bản năng cảm xúc của : "Được, so với Vương. Người thể tả như lão xứng so với rồng nhỏ. Rồng nhỏ còn hơn cả ."

Tông Khuyết trả lời y, ôm y tiếp tục về phía .

"Chúng ?" Liễm Nguyệt nhận rồng nhỏ vui vẻ trở . Hắn luôn dễ dỗ.

Nếu y khác đối xử như , chắc chắn sẽ thể rộng lượng như thế . rồng nhỏ dường như quên chuyện ngày hôm đó.

Trái tim y là màu đen, trong lòng là tính toán. Khi đối xử với khác, tiên y sẽ xem giá trị lợi dụng. Nếu những việc từng y làm thì tuyệt đối sẽ vạn phỉ nhổ. Y xứng để phụng dưỡng thiên thần. một như y, vẫn trao gửi tấm chân tình.

"Ẩn cư." Tông Khuyết .

"Vì bộ?" Liễm Nguyệt hỏi, "Ngươi bay ?"

"Muốn ôm ngươi thêm một lúc." Tông Khuyết .

Ngón tay Liễm Nguyệt khẽ siết , cảm nhận cơ thể hồi phục sức lực, ngay cả thở cũng thông thuận hơn. Y vịn lấy vai , ghé tai : "Ngươi về đến nơi thì thể buông ư?"

"Không thể." Tông Khuyết y một cái .

"Thật còn một cách ôm khác." Liễm Nguyệt , "Cứ ôm như thật vô vị."

"Cơ thể ngươi vẫn hồi phục." Tông Khuyết .

"Bây giờ long châu của ngươi bảo vệ, chơi một chút cũng sẽ c.h.ế.t ." Liễm Nguyệt rũ mắt, khẽ c.ắ.n lấy vành tai , cảm nhận cơ thể đàn ông dừng thì , "Hay là ngươi ? Ta thể dạy ngươi."

lớn thành một con rồng lớn, vẫn giống như lúc đó, mặc cho y nhào nặn.

Vẻ ngoài lạnh lùng cứng rắn, nhưng trái tim mềm yếu. Bị một như y phát hiện điểm mềm yếu , tự nhiên sẽ dễ dàng buông tha.

"Ngươi cần như ." Tông Khuyết nghiêng mặt y , "Tuy ngươi, nhưng ngươi là đồ chơi."

Liễm Nguyệt khẽ ôm lấy cổ , : "Sao ngươi thật sự ?"

"Chuyện ngày đó ngươi làm như ." Tông Khuyết thẳng về phía , "Miệng ngươi hổ thẹn, nhưng luôn nghĩ cách hành hạ bản . Không cần như ."

Trái tim Liễm Nguyệt đột nhiên thắt , mặt khẽ : "Ngươi ?"

"Biết." Tông Khuyết về phía , "Cho nên hận ngươi, cũng oán ngươi. Ngươi quen việc đều dựa chính , cũng tư cách trách móc ngươi. Nếu thể mạnh hơn một chút, lẽ ngươi cần dùng hạ sách ."

Liễm Nguyệt khó rõ suy nghĩ trong lòng lúc đó, chỉ là phát hiện trái tim c.h.ế.t lặng của dường như đập trở : "Con rắn ngốc."

"Ừm." Tông Khuyết đáp một tiếng.

Liễm Nguyệt khẽ thở dài, tựa lòng : "Ngươi thật sự chiếm hữu một thuộc về thiên thần ư?"

Người đang ôm y trả lời, nhưng Liễm Nguyệt nhận thấy cánh tay siết một chút thì mỉm .

Tâm nguyện đạt thành. Từ nay về , đây chính là cuộc đời thuộc về chính y.

Ánh trăng nhẹ nhàng di chuyển, khi bước chân của Tông Khuyết dừng , vệt trăng đó ẩn bóng cây. Xuyên qua màu sắc cây cối lấp lánh, thể thấy một chút ánh bạc lấp lánh. Liễm Nguyệt còn thêm, nhưng ôm căn nhà nhỏ ven hồ bóng cây che khuất.

Loading...