VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 508: Bạch ngọc không phải bồ đề (31)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương cung Vu Địa đèn đuốc sáng trưng, các Vu hầu hạ trong cung đều trong điện, của vương tộc chặn ở ngoài.

"Rốt cuộc là... chuyện gì?" Người vương sàn đầy những vết m.á.u khô, trông giống một con , mà giống một con quái vật.

ông thực sự thể chuyện, chỉ là mỗi khi cử động, những vết m.á.u khô rách , khiến m.á.u ngừng chảy từ các khe hở, tạo thành những vết m.á.u khô mới, lớp lớp chồng lên , dường như bọc kín cả ông .

Các Vu canh gác ở đây đều chút dám nhưng thể hiện ngoài, vì đó, những cung nhân nào dám lộ nửa phần bất thường sớm lôi dùng loạn côn đ.á.n.h c.h.ế.t.

"Bẩm Vương, dường như đây là một lời nguyền." Sau khi các Vu cân nhắc thì , "Không bệnh tật, mà là xung đột bởi khí huyết sát."

"Khí huyết sát?" Con quái vật giường hỏi.

"Vâng, chiến trường sẽ nhiễm khí huyết sát, oán khí bao trùm, nếu xung đột, thể gây kết quả , Vương tiếp xúc với như ?" Vu đầu cẩn thận hỏi.

Hơi thở của con quái vật giường chút gấp gáp, một cung nhân bên cạnh : "Vương, mấy ngày Đại tướng quân trở về, ngài chỉ mở tiệc lớn đãi, mà còn mở tiệc riêng để khoản đãi."

Quái vật chút phập phồng, những vết m.á.u khô xé rách, tròng mắt ông xoay chuyển, cố gắng sang một Vu bên cạnh : "Lời nguyền... giải thế nào?"

Các Vu đều tỏ do dự, cho đến khi Vu đầu hít một sâu : "Lời nguyền chúng chỉ thấy trong sách, nếu giải, lẽ cần Quốc sư trở về mới cách."

"Tại Quốc sư mãi vẫn về?!" Quái vật tức giận .

"Bẩm Vương, Quốc sư cầu mưa lớn ở Khô Địa, nhưng đó chuyển đường sang Dao Địa, đến thăm Đại Vu của Dao Địa." Cung nhân đáp.

"Đại Vu... Đại Vu..." Con quái vật lẩm bẩm, "Lập tức triệu hồi y về, bằng giá đưa về, đưa Quốc sư về."

"Vâng." Cung nhân vội vàng ngoài.

"Vương, cánh tay của Nhị vương tử..." Lại cung nhân vội vã , nhưng lời một nửa, quái vật giường thô bạo ngắt lời, "Ra ngoài! Nếu nó , chặt !"

Cả điện lập tức im lặng đến nỗi gần như tiếng thở.

...

Đoàn xe cáo từ rời khỏi Thứ Cốc buổi sáng, Đại Vu đích tiễn, còn tặng vô quà, đợi đoàn xe khỏi cốc mới về gian nhà.

"Sư phụ, còn khỏe ?" Tụng hỏi dồn.

"Không gì, đừng căng thẳng như , con căng thẳng thế khiến cũng căng thẳng theo, cứ như thể trời cho sống lâu nữa ." Đại Vu .

"Đệ t.ử xin nhận tội." Tụng cúi đầu hành lễ.

"Được , về ." Đại Vu xua tay, trải giấy bút .

Tụng chút do dự, nhưng vẫn khỏi nhà.

Đoàn xe từ từ di chuyển, ánh sáng mờ mờ của buổi sáng theo sự xóc nảy của chiếc xe dần trở nên gay gắt.

Liễm Nguyệt đóng cửa sổ xe , dựa chiếc gối mềm, thiếu niên đang yên lặng bên cạnh.

Ngày xưa, bé nhỏ xíu, cũng dáng vẻ nghiêm chỉnh như , bây giờ chỉ là bản phóng to, nhưng đường nét rõ ràng hơn nhiều, tuy diện mạo chút tinh xảo, nhưng thể thấy vẻ của thiếu niên.

Chỉ là dễ tay.

Ngày xưa nhỏ xíu véo lúc nào liền véo, bây giờ mà như , e rằng hiềm nghi tán tỉnh.

Liễm Nguyệt khẽ liếc mắt : "Huyền, thấy nóng."

Thiếu niên đầu y, cầm lấy chiếc quạt nan bên cạnh mở , nhẹ nhàng quạt cho y.

Con rắn ngày xưa hở là quấn lấy y, bây giờ cách xa y tám thước.

Quả nhiên cái gì lớn lên cũng còn thú vị nữa.

Liễm Nguyệt chìa tay về phía : "Cho ôm một cái."

Y vốn ôm hy vọng gì, nhưng thấy thiếu niên nghiêng , ôm lấy eo y, lạnh phả cổ y, nhưng còn kịp phản ứng buông .

Liễm Nguyệt thiếu niên cầm quạt quạt cho , khóe môi khẽ nhếch lên: "Ta bảo cho ôm một cái là ngươi ôm một cái thôi ư?"

"Ừm." Tông Khuyết đáp.

Hắn thích , cái thích đó là dành cho yêu, nhưng chắc y thích .

"Nghe lời ?" Liễm Nguyệt dậy, giơ tay nâng cằm lên , "Rắn nhỏ lớn , cũng nên đến lúc báo hiếu ."

"Báo hiếu thế nào?" Tông Khuyết chỉ cảm thấy y những ý tưởng kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-508-bach-ngoc-khong-phai-bo-de-31.html.]

Liễm Nguyệt vỗ vỗ vị trí bên cạnh , khi Tông Khuyết sang, bên cạnh tựa , nắm lấy tay vòng qua eo : "Quả nhiên mát mẻ."

Tông Khuyết: "..."

Đoàn xe nhanh, xóc nảy dường như điểm dừng, lúc đầu Liễm Nguyệt dựa vững, bất kể rồng nhỏ hóa hình thành thế nào, cũng chỉ là con rồng đó mà thôi, giống như việc biến lớn biến nhỏ, cũng là con rắn đó, chỉ là bây giờ dựa vững hơn một chút.

cũng vì sự vững vàng , đang dựa lòng Tông Khuyết từ từ nhắm mắt , ngủ say theo sự xóc nảy của xe.

Tông Khuyết rũ mắt y, ôm lấy eo y để y tựa lòng sâu hơn một chút.

Người trong lòng ngủ yên tĩnh, một sự yên tĩnh vô cùng kỳ lạ, dường như y đặt mối thù đó trong lòng, dường như , là dồn nén tất cả trong lòng, dường như thoải mái tùy ý, dạo chơi giữa nhân gian.

Hắn thương cho quá khứ của y, nhưng chắc y cần sự thương hại , y chỉ đang làm những gì làm.

Ngay cả cũng thể hiểu thấu trái tim y, nhưng vì chuyển sinh thành rắn , thỉnh thoảng ý nghĩ vò nát y trong lòng.

...

Đoàn xe xóc nảy, cuộc sống của Liễm Nguyệt trôi qua nhàn nhã, còn cắm trại ngay từ buổi chiều, dường như hề vội vàng trở về.

"Quốc sư, quá sớm ?" Người hầu hỏi.

"Hôm nay mưa, phía cần vượt qua dãy núi, vẫn là nên nghỉ ngơi ở đây một ngày hãy lên đường." Liễm Nguyệt .

"Nô mạo phạm, xin Quốc sư tha tội." Người hầu cúi đầu thỉnh tội.

"Không , đường lâu quả thực thoải mái, hôm nay nghỉ ngơi cho ." Liễm Nguyệt .

"Vâng." Các hầu đều bắt tay việc, củng cố lều trại thêm vài phần, còn dựng mái che cho tất cả các xe ngựa.

Mọi thứ sắp xếp xong, các hầu giặt giũ dọn dẹp, nhưng đầy một canh giờ, bầu trời nắng rực rỡ ban nãy mây đen bao phủ, sấm sét nổi lên.

Các hầu đều vội vàng lều, rèm lều che chặt, nhưng vẫn rung chuyển theo gió bên ngoài, rõ ràng còn đến đêm, nhưng trong lều thắp nến.

Ánh nến liên tục chập chờn theo gió lùa , Liễm Nguyệt chút kiên nhẫn ngẩng đầu lên, nhưng một đôi tay chụp một chiếc chụp đèn lên ngọn nến, ngọn nến vốn đang chập chờn lập tức yên tĩnh trở .

Liễm Nguyệt chiếc chụp đèn mới dán xong, thiếu niên đang rũ mắt , : "Khéo tay thật."

"Ngươi cứ tiếp tục sách ." Tông Khuyết xuống bên cạnh giường , nhưng chân đang dựa giường khẽ đá một cái.

"Bây giờ ngươi hóa rồng lớn đến ?" Liễm Nguyệt hỏi.

Tông Khuyết nắm lấy chân y đặt sang một bên : "Bằng cẳng tay."

"Hóa xem thử." Liễm Nguyệt .

Tông Khuyết y, cơ thể từ từ hóa hình, một con rồng to bằng cẳng tay uốn lượn giường, đầu thì chống ngay mặt đang giường.

Liễm Nguyệt , giơ tay véo râu rồng của : "Nếu nhổ nó thì sẽ thế nào?"

"Đau." Con rồng đen tuyền há miệng .

"Nhỏ tuổi mọc râu ." Liễm Nguyệt quấn quấn râu rồng của , tay chạm sừng .

Cái sừng ban đầu giống như hai viên ngọc nhỏ, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rơi , nhưng bây giờ thể cầm nắm để sờ, trong suốt và tinh xảo hơn cả ngọc.

Y sờ nhẹ, đau, nhưng ngứa, Tông Khuyết khẽ cựa quậy, Liễm Nguyệt sờ đến bờm và cổ : "Nghe rồng vảy ngược, ở ?"

"Chỗ ." Tông Khuyết ngẩng đầu lên, để lộ cho y một miếng vảy mọc ngược cằm.

Vảy hình trăng lưỡi liềm, dù dán chặt, nhưng hướng khác với những vảy khác.

Liễm Nguyệt chỗ đó, nhẹ nhàng dùng ngón tay chạm , thấy rồng nhỏ run lên, dường như cứng đờ , nhưng .

Rồng vảy ngược, chạm là c.h.ế.t, vì bên lớp vảy mềm mại đó ẩn chứa trái tim và long châu, nếu moi , chắc chắn thể sống .

Trên đời rồng khác Liễm Nguyệt , nhưng con rồng của y chắc chắn là một con rồng ngốc, dù y là chủ nhân, nếu nhất thời nảy sinh ý đồ , thể dễ dàng lấy mạng , nhưng để lộ vị trí mềm yếu nhất, giao cả tính mạng cho y.

"Huyền." Liễm Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve vảy ngược của , đuôi yên phận cựa quậy gọi tên .

"Ừm." Tông Khuyết đáp.

"Con rồng nhỏ nào cũng ngốc như ngươi ?" Liễm Nguyệt hỏi, đợi trả lời, một tiếng , "Thảo nào chỉ còn ngươi."

Tông Khuyết: "..."

"Thôi , ngốc ngốc cũng đáng yêu." Liễm Nguyệt dời tay , sờ sang những chỗ khác của .

Những chiếc vảy cứng như ngọc và những vuốt rồng còn non nớt và bất lực như xưa, Liễm Nguyệt hề nghi ngờ sự sắc bén của nó, nhưng khi y sờ đến chỗ đó thì vuốt rồng siết chặt .

Loading...