VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 50: Quà Tặng Của Hải Thần (9)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 14:52:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[Ký chủ, ?] 1314 hỏi.

[Tôi nhớ là trong sản phẩm của chức năng dò xét linh hồn.] Tông Khuyết tháo găng tay .

[ , chỉ cần một triệu tinh tệ sẽ sở hữu dị năng dò xét chính xác linh hồn.] 1314 : [Không linh hồn nào thể trốn , kiểm tra linh hồn của ai ?]

Nó sắp đơn hàng ?

[Nguyệt.] Tông Khuyết cái tên đó.

[Đối tượng nhiệm vụ?] 1314 thắc mắc: [ đối tượng nhiệm vụ của thế giới căn nguyên đều kiểm tra, linh hồn sẽ vấn đề gì .]

[Chưa từng xuất hiện trường hợp ngoài ý ?] Tông Khuyết hỏi.

1314 trả lời: [Thật , nhưng cấp bậc đó dính dáng đến hệ thống nhỏ và ký chủ nhỏ như chúng chứ, chẳng gì ngoài ý . Ký chủ làm nhiệm vụ đàng hoàng, thể suốt ngày há miệng chờ sung như thế .]

Người cấp bậc cao hơn cả hệ thống ư?

Có lẽ ban đầu Tông Khuyết cũng tin linh hồn, nhưng thế giới bao la vô vàn điều kỳ diệu, bản là một minh chứng sống.

Hắn cũng trông mong cái gọi là ‘há miệng chờ sung’, chỉ tò mò nếu như đúng như dự đoán thì mục đích của đối phương là gì?

Tình yêu ư? Ở thế giới cho tình yêu mà mong .

Ký chủ chọn chỉ cần làm nhiệm vụ liên tục thì chẳng khác gì bất tử, cấp bậc cao hơn mà hệ thống nhắc tới thể thoát khỏi sự trói buộc của hệ thống, thoải mái bất t.ử vĩnh viễn.

Đứng ở vị trí cao nhất, sở hữu quyền lực tối thượng. Đối với bất t.ử mà , ban đầu lẽ tất cả những điều đều thú vị. dần dần, khi thứ dễ như trở bàn tay, thế giới trở nên nhàm chán.

Cảm xúc của con một ngưỡng nhất định. Khi kích thích, ngưỡng đó sẽ tăng lên, nhưng khi gặp kích thích giống , cảm giác mà nó mang sẽ giảm dần. Lúc , cần một sự kích thích mạnh mẽ hơn.

Và khi thứ trở nên quá dễ dàng thì cảm giác dần trở nên nhạt nhẽo, một thử thách lớn sẽ đủ sức để làm dậy sóng cảm xúc, đ.á.n.h thức ngưỡng cảm giác đó.

Không đối phương rốt cuộc là tồn tại nguyên sinh là một kẻ vượt qua cả hệ thống, là sự trùng hợp là phản ứng từ việc chạm đến ngưỡng cảm xúc? Tông Khuyết cảm thấy bản khá hứng thú với điều đấy.

[Ký chủ, vẫn kiểm tra chứ?] 1314 chuẩn sẵn tâm lý thoát kiếp vô dụng bất kỳ lúc nào.

[Cảm ơn, cần nữa.] Tông Khuyết mở màn hình quang học ghi chép liệu thí nghiệm mới.

1314 suýt nữa biến thành một đống ve chai ngay tại chỗ: [Tại , tại , tại chứ…?]

Tại lắm lời làm gì? Không công việc, cả mèo, nó sống là để chơi ?

Yes! Nằm chơi!

Và chính ngày hôm đó, thí nghiệm của Tông Khuyết bước tiến mang tính đột phá.

Ánh nắng đầu tiên của buổi sớm rọi lên một rạn san hô tuyệt ngoài bệ cửa sổ, món quà Tông Khuyết nhặt lên đặt bàn làm việc.

Hắn quần áo, đón lấy gió biển ấm áp lên tảng đá. Giữa sóng biển cuồn cuộn, cánh tay của cá xinh đặt lên tảng đá, chiếc đuôi khẽ lắc lư nổi mặt nước, đẽ tuyệt trần: “Hôm nay ngươi đến sớm.”

“Tôi đồng ý với là sẽ đến mà.” Tông Khuyết tảng đá mặt.

Đối phương cứu một mạng, suýt khiến tính mạng gặp nguy hiểm, chuyện ngày hôm qua huề ngay từ hôm qua .

“Đây là quà tặng cho ngươi, đừng vứt nữa đấy.” Nguyệt giơ một cái túi phồng to lên đặt xuống mặt Tông Khuyết.

“Ừ.” Tông Khuyết đặt cái túi lưng: “Cảm ơn, tập thể d.ụ.c buổi sáng.”

“Tập thể d.ụ.c buổi sáng tương tự như cá bơi lội ? Vì nên vóc dáng của ngươi mới như thế ?” Tay của Nguyệt sờ lên eo , tựa như vô thức luồn trong vuốt ve khẽ khàng.

Cảm giác mát lạnh kề sát, Tông Khuyết đuôi cá vẫy liên tục và ánh mắt sáng lấp lánh của mặt, nắm lấy tay của y kéo : “Nguyệt, đây là cách theo đuổi bạn đời của loài .”

“Vậy nó trông như thế nào?” Ngón tay của Nguyệt co , trông vẻ cam lòng, chỉ là giây khóe môi của y hiện lên ý : “Tông Khuyết, ngươi dạy ?”

“Loài tìm bạn đời bắt đầu từ nơi .” Tông Khuyết giơ tay đưa về phía n.g.ự.c của đối phương, nhưng ngón tay thon dài xinh nắm lấy cổ tay chặn giữa chừng, thể nhúc nhích.

Sự lạnh lùng chợt lóe lên trong đôi mắt xanh thẳm của mặt, khi đối mắt với Tông Khuyết thì lấp lánh trở : “Ngươi làm gì?”

Tông Khuyết y, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên n.g.ự.c của y, : “Tình yêu của loài bắt đầu từ nơi .”

Trái tim của cá cũng bên trái, từng nhịp đập bình tĩnh vận chuyển sinh mệnh, nhưng tiết tấu của nó hề tăng nhanh.

Trong tự nhiên nhiều giống đực tìm bạn đời chỉ vì sinh con đẻ cái, đó là bản năng khắc trong xương, đại diện cho sự rung động.

Hắn cũng ý khiển trách đối phương, bởi vì chính cũng chẳng ý định sinh sản đời , tất nhiên cũng hề động lòng. Thưởng thức vẻ của y đồng nghĩa với động lòng, yêu cầu đối phương cũng như thế .

Chỉ là dù vài biểu cảm tương tự, dù cùng một linh hồn thì y cũng là Lâm Hành, đây là một sinh mệnh mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-50-qua-tang-cua-hai-than-9.html.]

Nhiệt độ từ bàn tay Tông Khuyết liên tục thiêu đốt n.g.ự.c của Nguyệt, y ngẩng đầu đàn ông mặt, đuôi cá vẫy nhẹ, thật tươi: “Tình yêu của tộc cá bắt đầu từ chiếc đuôi, khác hẳn với loài .”

Tông Khuyết y cũng hiểu về “yêu”, đây chỉ là một cá đang tìm bạn đời đơn thuần mà thôi.

[Ồ, tập tính giống loài chó, gặp thích là vẫy đuôi.] 1314 chợt hiểu .

Tông Khuyết: [...]

Hệ thống lúc xuất xưởng kiểm tra đạt chuẩn ?

đuôi.” Tông Khuyết .

“Chuyện đơn giản, chỉ cần ngươi xuống biển cùng , sẽ từ từ cải tạo cơ thể của ngươi, như ngươi sẽ mọc đuôi thôi.” Nguyệt kích động tiến sát , trong mắt đầy vẻ mong chờ.

“Nguyệt, khi theo đuổi bạn đời kiên nhẫn hơn một chút.” Tông Khuyết vỗ nhẹ lên má của y, dậy: “Buổi trưa gặp , ăn gì?”

Nguyệt nghiêng đầu sấp tảng đá, khẽ với : “Ngươi mang món gì tới thì cũng thích hết.”

“Ừm.” Tông Khuyết xoay rời đầu .

Sóng vỗ dập dìu lên bờ biển, Nguyệt tảng đá, đuôi khẽ đung đưa trái , mắt bọt sóng văng lên, giọng cao vút: “ là loài gian xảo.”

Loài luôn quá thông minh, nhưng đó sở hữu đôi mắt tựa như biển sâu, trông bình tĩnh u ám, ẩn chứa bao bão táp và nguy hiểm trong đó.

Tuy từ chối năm bảy lượt nhưng cả, cá luôn kiên nhẫn với đối tượng mà theo đuổi.

Đuôi cá của Nguyệt khẽ vung vẩy, ánh huỳnh quang khuấy tung lên, hề chìm xuống biển sâu.

Tới giờ ăn trưa, Tông Khuyết mang hai cái hộp đến tảng đá, một phần là cơm hộp, phần còn là một con gà .

Hắn xuống mở hộp thì cá xinh lướt sóng tới, ánh mắt chằm chằm con gà .

“Cái để cho ăn, đừng nuốt cả xương nữa nhé.” Tông Khuyết bưng hộp cơm của lên, .

“Cảm ơn ngươi.” Nguyệt khẽ lắc đuôi, cánh tay chống nhẹ lên tảng đá, môi chạm má Tông Khuyết: “Tông Khuyết, thích ngươi.”

Tông Khuyết liếc mắt sang, gò má gần trong gang tấc của đối phương mà : “Lo ăn .”

Rất giống, nhưng giống về vẻ ngoài.

Cùng một linh hồn, cùng một , nhưng luân hồi chuyển kiếp còn ký ức thì cũng sẽ mang theo biểu cảm và thói quen cũ ? Hay là đang khiến cho rằng thật họ cùng một linh hồn?

Dù Tông Khuyết dặn là đừng nuốt luôn xương nhưng cuối cùng cả con gà mặt cũng chỉ còn cái đầu và phao câu, phần bụng của phẳng lì đổi.

Tông Khuyết nắm lấy tay y khi y kịp l.i.ế.m ngón tay, lau sạch dầu mỡ bên môi và đầu ngón tay y, hỏi: “No ?”

Người cá mặt lắc đầu quả quyết: “Loài cá nhỏ, cái đầu cũng cho lắm.”

Y đang giải thích lý do vì y ăn đầu gà.

“Đây là gà, sẽ mang thêm một con cho .” Tông Khuyết gấp miếng khăn giấy chùi miệng , .

Nguyệt lập tức xòe năm ngón tay , ánh sáng trong mắt cháy bỏng: “Mang thêm năm con nữa.”

“Không .” Tông Khuyết từ chối thẳng.

Tần suất vung vẩy đuôi của cá đột nhiên chậm , y nhẹ nhàng kéo tay Tông Khuyết mà : “Tông Khuyết, ăn no, còn sức để bơi nữa.”

1314 lập tức s.ú.n.g b.ắ.n quân : [Ký chủ, mang đồ ăn cho y !]

Làm gì ai cưỡng sự nũng nịu của cá trong mộng chứ? Không một ai cả!

“Khẩu phần của con nhiều như , nếu mang nhiều quá sẽ nghi ngờ.” Tông Khuyết cúi đầu đáp.

1314: […]

Ồ, nó quên mất ký chủ, ký chủ của nó cưỡng !

“Ta thể nhấn chìm chỗ đó, chỉ còn một ngươi, thì sẽ con nào nghi ngờ nữa.” Đuôi của Nguyệt khẽ vung vài cái, trong mắt y ánh lên vẻ háo hức thử.

“Đe dọa cũng vô ích thôi.” Tông Khuyết thu dọn hộp cơm dậy : “Đói thì tự bắt cá mà ăn, một bên tìm bạn đời mà ngay cả khả năng săn mồi cũng thì làm nuôi sống bạn đời của ?”

Hắn bước xuống tảng đá, tiến về phía viện nghiên cứu. Người cá dừng giữa làn nước lạnh lẽo ngẩn , đến cả đuôi cũng quên vung vẩy. Hình như y đối tượng mà chọn làm bạn đời chê bai sức mạnh, nếu chuyện mà truyền đến tai đám trong tộc, chắc chắn y sẽ nhạo mất.

cái cách mà con cho ăn tự nhiên đến thế, điều khiến y thật sự chỉ túm thẳng xuống biển luôn.

Tông Khuyết viện nghiên cứu, vứt hộp cơm cùng xương gà máy xử lý rác. La Hâm, ngang qua cũng đang vứt hộp cơm, kinh ngạc : “Dạo tiến sĩ ăn ngon miệng ghê.”

“Thí nghiệm thuận lợi, tâm trạng .” Tông Khuyết rửa tay xong đáp: “Đi làm thí nghiệm thôi.”

Loading...