VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 133: Công tử thế vô song (58)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 14:50:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trận chiến cổ vũ sĩ khí, sa trường sinh tử, cho cơ hội thử sai.

Trường kiếm và trọng đao va chạm trong ánh lửa, tiếng kiếm ngân vang vọng xa, đao ép xuống, Tông Khuyết thoát rút kiếm, hai bên ngươi tới lui, ánh mắt của vô , họ đ.á.n.h hơn mười chiêu.

"Kiếm pháp của ngươi là Liễu Bất Chiết dạy?!" Khi ngựa chiến hí vang tách , Hội Ngô tướng quân trầm giọng hỏi.

Kiếm pháp mỗi xuất chiêu khác , Tông Khuyết thúc ngựa tiến lên : "."

Binh khí va chạm, Hội Ngô tướng quân nắm chặt đao, cánh tay run: "Thật ngờ!"

Kiếm của Tông Khuyết rút , kiếm ảnh cực nhanh cực hiểm, kiếm ở thời đại còn theo đường nhẹ nhàng linh hoạt, nhưng kiếm thuật vốn khác với phong cách mạnh mẽ, phóng khoáng của đao.

Kiếm lướt qua đao, gây một đám tia lửa, nhưng đột ngột chuyển hướng, c.h.é.m cổ tay cầm đao của Hội Ngô tướng quân. Hội Ngô tướng quân vội vàng rút tay, cổ tay thương, ánh kiếm khẽ xoay, rơi xuống cổ , vết m.á.u mơ hồ lan .

"Tướng quân!!!" Tướng sĩ thành đồng loạt hô lớn.

"Tốt! Tốt!!!" Binh lính nước Lâm reo hò, sĩ khí đại chấn.

"Ngươi g.i.ế.c ?" Hội Ngô tướng quân ngựa ở phía đối diện .

Tướng quân trải qua trăm trận chiến thì c.h.ế.t, sớm chuẩn tinh thần chịu c.h.ế.t.

"G.i.ế.c ngươi sẽ đốt lên lửa giận của tướng sĩ nước Thử." Tông Khuyết .

Điều bao giờ là c.h.ế.t ngừng.

"Kiếm của ngươi lợi hại hơn Liễu Bất Chiết, năm xưa còn là bại tướng tay ." Hội Ngô tướng quân .

"Xuống ngựa." Tông Khuyết .

"Ngươi vẫn còn quá trẻ." Hội Ngô tướng quân lùi , thúc ngựa .

Tông Khuyết cúi , trực tiếp c.h.é.m đứt một chân ngựa, m.á.u văng tung tóe, ngựa hí vang, tướng quân lưng ngựa xoay hạ xuống đất, mũ giáp rơi, nhưng lật nhặt lấy đao đất. Khi vung đao tiến lên thì vô mũi tên bay tới cắm xuyên đùi và cánh tay , khiến trực tiếp quỳ đất, đao rơi xuống.

"Tướng quân!!!"

Tông Khuyết thúc ngựa cúi , kéo lên lưng ngựa, thẳng hướng quân trận nước Lâm mà : "Bắn tên!"

mũi tên châm lửa, khi binh lính thành kinh hoàng thất sắc thì b.ắ.n tới như mưa, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vô cùng, dù sống sót cũng nhất thời ai dám ló đầu .

"Truyền lệnh Trường Tương Quân, ai thành đầu hàng thì g.i.ế.c, ba ngày công thành!" Có binh lính đ.á.n.h trống hô lớn.

Hội Ngô tướng quân bắt, dù rút tên cũng nhất thời thể dậy.

[Không ngờ sư phụ của ký chủ cũng lợi hại thật.] 1314 khen ngợi.

Đợt tên trực tiếp đả kích sĩ khí nước Thử, khi Tông Khuyết gặp Hội Ngô tướng quân trói, cả đều lộ vẻ bất lực.

"Liễu Bất Chiết là ai?" Tông Khuyết hỏi.

Hội Ngô tướng quân giãy giụa , đầu thở dài : "Gã , gã từng là Thường Thắng tướng quân Liễu Tuân của nước Thử."

Nước Thử sản lượng lương thực lớn, giàu , đời Thử vương thể vững giữa sáu nước là nhờ bên cạnh hai tướng văn võ. Chỉ là văn thần Trương Thạc vốn do Thử vương tiền nhiệm lưu , tuổi cao, vất vả vì công việc giấy tờ, còn võ thì Thường Thắng tướng quân Liễu Tuân, đ.á.n.h thắng đó, giúp nước Thử mở rộng ít lãnh thổ. Chỉ là sa trường trăm trận, thể vết thương ngầm, trận chinh tây của nước Thử, Liễu Tuân liền biến mất.

gã c.h.ế.t chiến trường, Thử vương g.i.ế.c, còn gã c.h.ế.t vì bệnh, trăm nghìn ý, nhưng thật sự còn xuất hiện nữa.

Tông Khuyết tìm hiểu về , tốc độ tác chiến của gã cực nhanh, dùng binh quỷ đạo, đ.á.n.h bất ngờ, nếu gã, trận chiến chắc chắn thuận lợi như .

"Ngươi gặp gã ở ?" Hội Ngô tướng quân hỏi, "Gã còn sống ?"

"Nước Nghi, còn sống." Tông Khuyết , "Khi gặp ông , ông đầy vết thương ngầm."

"Còn sống... còn sống là ." Hội Ngô tướng quân thở dài.

"Ông rời khỏi nước Thử là vì vết thương ?" Tông Khuyết hỏi.

Nơi tướng quân khát vọng nhất chính là sa trường, Liễu Bất Chiết kẻ sợ c.h.ế.t.

"Là vì vết thương, gã đầy vết thương, sớm thể lên ngựa chiến đấu nữa , giữ cũng vô dụng." Hội Ngô tướng quân thở dài, "Nghe Trường Tương Quân y độc song tuyệt, bây giờ gã..."

"Vết thương ngầm khỏi, ." Tông Khuyết .

"Thì , như cũng ." Hội Ngô tướng quân khẽ thở dài, "Nể mặt sư phụ ngươi, đừng làm tổn thương bách tính Vu Đô."

"Vốn nên như ." Tông Khuyết .

Hội Ngô tướng quân hồi lâu, đột nhiên lớn: "Rất , !"

Trận chiến đầu tiên với nước Lâm, Hội Ngô tướng quân ngã ngựa bắt, chủ tướng mất, triều đình nước Thử đặc biệt tĩnh lặng và hoảng sợ.

"Đại vương, Trường Tương Quân hạ lệnh, ai thành đầu hàng thì g.i.ế.c."

"Vô liêm sỉ!" Thử vương đập bàn, mũ miện đầu rung lắc, "Hạ lệnh, ai dám thành, g.i.ế.c tha!"

Quân nước Lâm vây thành, tấn công nữa, nhưng trong kinh đô c.h.é.m g.i.ế.c ngừng, m.á.u chảy thành sông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-133-cong-tu-the-vo-song-58.html.]

"Tướng quân, Vu Đô loạn." Phó tướng .

"G.i.ế.c hại thần dân vô tội là ngu xuẩn nhất." Tông Khuyết .

Nếu lão chịu đầu hàng, cháu còn một tia hy vọng sống, nhưng kẻ g.i.ế.c bừa bãi như thể giữ .

Càng g.i.ế.c, dân chúng dù ngoài miệng , lòng oán hận sẽ giảm mà còn tăng, lòng dân bao giờ là dùng cường quyền áp bức mà thành, binh cũng là dân.

G.i.ế.c chóc, tranh đấu, áp bức, quân nước Lâm vây thành, cung thành nước Thử chính binh lính nước Thử vây , binh đao giao , quần thần dù cố gắng trấn áp cũng chỉ thể hoảng loạn bỏ chạy.

"Bắt lấy Thử vương, quy phục Trường Tương Quân!" Có hô lớn!

"Bắt lấy Thử vương!"

Cung thành loạn, Thử vương vương tọa, dù kêu la cũng ai bảo vệ lão mảy may.

Ba ngày hẹn còn đến, cửa Vu Đô rộng mở, các tướng sĩ đẫm m.á.u dâng đầu Thử vương cho Trường Tương Quân.

Đầu đội mũ miện, mắt quân vương vẫn giữ vẻ kinh hoàng định, tướng quân trong trướng , chỉ Tông Khuyết các tướng sĩ nhuốm m.á.u đang quỳ mặt.

Tông Khuyết nhận lấy khay : "Bản quân chấp nhận, từ hôm nay trở , còn nước Thử nữa."

"Vâng." Mọi trong trướng đều hành lễ.

"Tiếp quản Vu Đô, phân phó tướng sĩ quấy nhiễu dân chúng, tìm kiếm những quý tộc nước Thử còn ." Tông Khuyết .

"Vâng." Các tướng quân mỗi lĩnh mệnh, vội vã truyền lệnh.

"Tướng quân gươm dính m.á.u thắng, đây là việc đại thiện." Dương Thông khen ngợi.

"Đây là công lao nhiều năm." Tông Khuyết .

Nhìn như gươm dính m.á.u thắng, thực chất là công lao nhiều năm vất vả, đối xử t.ử tế với dân hai vùng Bá Lỗ của Phụng Việt.

Mà áp bức chỉ dẫn đến kết quả như Vu Đô hiện tại, xưa nay kẻ mất lòng dân đều như , trong ngoài phối hợp, chỉ là đặc biệt nhanh.

Nước Thử diệt vong, tin tức truyền đến Lạc Đô của nước Ninh, triều đình một mảnh im lặng.

Nước Thử diệt vong quá nhanh, nhanh đến nỗi xe ngựa của Lý còn đến thì còn nữa.

"Đại vương, nên liên hợp với nước Nghi ?" Có đại thần hỏi.

"Báo! Tin khẩn cấp! Vương thất nước Nghi dâng thư đầu hàng nước Lâm!!!" Ngoài điện truyền đến tin khẩn cấp.

Các đại thần trong điện, thì sắc mặt kinh ngạc, thì thở dài phiền muộn, còn trầm tư lên tiếng: "Đại vương, nước Lâm thảo phạt nước Thử với tốc độ cực nhanh, chỉ sợ còn động đến gân cốt."

"Nước Lâm dấy binh ở biên giới nước Ninh, ngay từ đầu là để tấn công nước Thử, phòng ngừa nước Ninh hậu thủ." Lại một đại thần .

"Địa hình nước Thử vốn ẩm thấp khó , khí độc khắp nơi, binh lính nước Lâm trở ngại, thiết nghĩ là do Trường Tương Quân."

"Khó trách là Trường Tương Quân lĩnh binh..."

Các đại thần điện bàn tán xôn xao, Ninh vương Thư cảnh tượng mặt lời nào.

Nước Lâm giương đông kích tây, một nữa chiếm tiên cơ, cắt đứt đường lui của nước Ninh, mà các đại thần và mưu sĩ của chỉ bàn luận sự việc. Nếu như Thúc Hoa còn ở đây, chắc chắn thể sớm nhận mục đích xuất binh của nước Lâm, đến nỗi rơi cục diện động như .

Nếu như...

Bất kể thế nào cũng ngờ một ngày nghĩ đến hai chữ "nếu như".

"Hai nước song song tồn tại, nước Ninh tiến trạng thái quân ." Ninh vương Thư dậy , "Quân nước Ninh lũ phản bội như quân Thử thể so sánh."

Dù phần thắng lớn, nhưng nếu nước Lâm dám tùy tiện dấy binh, nước Ninh sẽ t.ử chiến đến cùng, cũng chắc chắn thể khiến nước Lâm thương vong t.h.ả.m trọng.

Phụng Việt dám đến, sẽ hầu đến cùng.

Sáu nước chỉ còn hai, nếu thể thắng sẽ giúp tiết kiệm vô tâm lực.

"Vâng." Các quần thần đều đáp.

Ninh vương Thư dậy từ vương tọa, rời khỏi triều đường, một mạch trong điện, đến khi vẫy lui hầu thì mới phun một ngụm m.á.u tươi, vương vãi mặt đất.

Gạch đen, màu m.á.u rõ, nhưng khi dính tay là một màu đỏ tươi.

Ninh vương Thư ho khan hai tiếng, tìm đến tấm t.h.ả.m xuống, thở dốc.

Vết thương do mũi tên gây năm xưa dưỡng lâu, nhưng bệnh tình vẫn cứ tái phát, đến bây giờ, ngay cả cũng còn sống bao lâu nữa.

Thuở thiếu thời lập chí thu phục sáu nước, nay sắp c.h.ế.t.

Đã sắp c.h.ế.t, một việc còn cần gì kiêng kỵ nhiều như ? Nếu c.h.ế.t mà chí thành thì cũng nên để thiên hạ chôn cùng , đặc biệt là Phụng Việt.

Phụng Việt c.h.ế.t, nước Lâm ắt loạn.

"Thúc Hoa, lẽ lâu nữa sẽ đến gặp ngươi." Công t.ử Thư m.á.u trong lòng bàn tay, kìm tiếng.

Tiếng trong điện truyền ngoài, hầu cúi đầu, ngón tay cũng run rẩy.

Loading...