Vị Ngôn - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:49:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Vị Ngôn trời sinh tâm tư tinh tế, từng lăn lộn nơi triều đình nhiều năm, sớm quen che giấu bản , lời lúc nào cũng để vài phần, bên trong giấu ý sâu xa khó lường. Dù hiện giờ ở nơi biên ải, còn những cuộc đấu đá tâm cơ, nhưng thói quen tích lũy lâu ngày thể bỏ là bỏ.

Lâm Viễn Hạc thì khác, trận g.i.ế.c địch dựa sự quyết đoán và chuẩn xác, chuẩn thời cơ liền tay dứt khoát. Vì thế, lời cũng thẳng thắn, hiếm khi vòng vo. Nếu mấy năm qua hai cách xa, lẽ từ lâu để lộ hết tâm tư của . Như , suýt nữa buột miệng rằng dù Liễu Vị Ngôn lừa cũng , cam tâm tình nguyện, nhưng sợ dọa nên cuối cùng vẫn kịp nuốt , chuyển sang chuyện khác.

Trước cửa kho luôn lính canh, thấy tới liền nghiêm chỉnh hành lễ: “Tướng quân!” 

Lâm Viễn Hạc hỏi “Đồ đưa tới kiểm kê ?

“Bẩm tướng quân, Lý phó tướng đang ở trong.”

“Được, xem.” Nói sang gọi: “Vị Ngôn, cùng .”

Liễu Vị Ngôn thoáng do dự:

“Ta tiện ?”

Lâm Viễn Hạc , giọng bình thản mà chắc chắn: “Ở đây chỗ nào ngươi thể .”

Đã đến , Liễu Vị Ngôn cũng từ chối nữa, theo bước . Kho rộng, chất đầy đồ đạc, chia làm hai khu. Một bên là lương thực, bên là đồ linh tinh, những rương gỗ xếp chồng lên cao như núi nhỏ. Lý Lạp và mấy khác đang đất, tay cầm sổ sách, kiểm tra đối chiếu. Thấy hai bước , họ vội dậy:

“Tướng quân! Liễu công tử!” 

Lâm Viễn Hạc phất tay:

“Cứ làm việc của các ngươi, cần để ý.”

“Vâng!” Mọi xuống tiếp tục.

Ban đầu Liễu Vị Ngôn còn nghĩ chỉ là vài cửa tiệm gửi chút đồ đến, nhưng cảnh mắt mới nghĩ quá đơn giản. Nhiều rương như , nếu chỉ vài tiệm thì chắc dọn sạch cả cửa hàng mới đủ. 

Cậu sang chậm rãi hỏi,

“Tướng quân ‘một phần’ cửa hàng… là bao nhiêu?” 

Lâm Viễn Hạc nghĩ một chút đáp: “Khoảng hai, ba chục căn. Kinh thành tầm mười lăm, Giang Nam vài căn, bên biên ải Bắc cũng .”

Liễu Vị Ngôn nhất thời cạn lời, đó còn nghĩ Lâm Viễn Hạc dù là con cháu Quốc Công phủ nhưng điều biên ải thì chắc cũng chẳng dư dả gì, sống kham khổ giống … nào ngờ cuối cùng trắng tay chỉ mỗi . Cái cảm giác “cùng cảnh ngộ” lóe lên tắt ngấm, hóa tự đ.á.n.h giá quá cao.

Lâm Viễn Hạc thấy sắc mặt chút lạ, vội giải thích:

“Thực tất cả đều do quản, phần lớn đều cho thuê , chỉ giữ vài căn để mẫu lo liệu, mở quán , khách điếm… với cả tiệm tiền.”

Liễu Vị Ngôn nhướng mày: “Ngài còn cả tiệm tiền?” Biểu cảm càng lúc càng khó đoán.

Lâm Viễn Hạc bỗng thấy chột , chậm rãi gật đầu:

“Có…”

Liễu Vị Ngôn hít sâu một , xoay :

“Ngài đừng chuyện với nữa.”

Lâm Viễn Hạc hiểu chuyện gì, nhưng trong đầu chỉ một ý nghĩ là thể để rời , theo bản năng vươn tay kéo lấy tay áo , buột miệng ,

“Ta sai .”

Lực kéo bất ngờ khiến Liễu Vị Ngôn đang bước liền mất thăng bằng, cả ngửa về , cứ thế rơi thẳng lòng Lâm Viễn Hạc. Hai đều sững , một tay Lâm Viễn Hạc vẫn ôm ngang eo , cách gần đến mức thể thở của , bốn mắt chạm , khí im lặng đến kỳ lạ. Ngay lúc đó, bên cạnh chợt vang lên một tiếng kêu nhỏ nén “woa…”, cả hai cùng đầu thì thấy Lý Lạp và mấy đang che mắt, nhưng che qua loa, khe ngón tay mở to, ánh mắt sáng rực về phía .

Bị phát hiện, Lý Lạp lập tức khép tay ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vi-ngon/chuong-8.html.]

“Ta thấy gì hết!”

Mấy khác cũng vội theo:

“Chúng cũng thấy!”

Lâm Viễn Hạc chỉ thấy đau đầu, mà đúng lúc đó cánh tay chợt nhẹ , Liễu Vị Ngôn thẳng , chỉnh vạt áo, vuốt mái tóc rối. Khi cúi xuống , liền thấy bên tai đối phương đỏ, biểu cảm chút mất tự nhiên, mà lúc thích hợp , chỉ thấy… thật sự đáng yêu.

Cánh tay ôm lấy lưng , lúc mới chậm rãi nóng lên. Lâm Viễn Hạc khẽ xoay cổ tay, trong lòng dâng lên một chút tiếc nuối, giá như thể giữ lâu thêm một chút. Liễu Vị Ngôn đang nghĩ gì. Chỉ riêng chuyện trượt chân ngã lòng khác cũng đủ khiến lúng túng đến đặt . Môi khẽ động, gì đó, nhưng thấy lúc gì cũng chỉ làm khí càng thêm gượng gạo. Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng đành im lặng.

May mà Lâm Viễn Hạc hồn nhanh. Thấy sắc mặt , lập tức hiểu , chủ động mở lời:

“Là , kìm lực tay. Xin .”

Liễu Vị Ngôn lắc đầu:

“Không của Tướng quân, là vững.”

Lâm Viễn Hạc còn thêm, nhưng nhẹ giọng cắt ngang:

“Ta mệt, về nghỉ .”

Sắc mặt lập tức trở nên lo lắng:

“Ngươi va trúng ? Hay là…”

“Không, chỉ là mệt thôi.”

“Vậy đưa ngươi về.”

“Không cần phiền Tướng quân, tự về . Ngài còn việc.”

Hắn định thật chẳng việc gì, nhưng lời còn kịp khỏi miệng, Liễu Vị Ngôn rời . Rèm trướng lay nhẹ, một luồng gió lạnh lùa , để trống vắng phía . Lâm Viễn Hạc vô thức bước lên một bước, dừng . Nghĩ đến ánh mắt lúc rời , rốt cuộc vẫn đuổi theo.

Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng “phụt” kìm . Hắn đầu , Lý Lạp cùng mấy đang ôm mặt, tai đỏ bừng, cố nhịn đến run cả , đến tờ giấy trong tay cũng cầm vững.

Ánh mắt Lâm Viễn Hạc lạnh :

“Tiếp tục kiểm kê.”

Hắn xoay , tiện tay cầm lấy một chồng sổ:

“Trong hai canh giờ xong.”

Lập tức ai dám nữa. Lý Lạp rên khẽ một tiếng, vội cúi đầu tiếp tục làm việc. Lâm Viễn Hạc lật một trang sổ, liếc về phía cửa. Trong lòng vẫn yên, cứ lo Liễu Vị Ngôn thật sự khỏe, chỉ là gượng cho qua. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nhịn . Cuối cùng đặt sổ xuống, đuổi theo.

Liễu Vị Ngôn trở về trướng, rót một chén nước nóng, nâng trong tay xuống. yên tĩnh , cảnh lập tức hiện lên trong đầu. Nơi lưng vẫn còn lưu chút ấm áp, như thể cánh tay vẫn còn chống đỡ phía . Cậu khẽ cau mày, chút bực chính . Rõ ràng mấy ngày học trượt băng, giữ thăng bằng khó, mà hôm nay vững ngay mặt đất. Chẳng lẽ bệnh lâu quá, thể trở nên chậm chạp? Chén nước trong tay chẳng mấy chốc cạn. Cậu đặt xuống, đáy chén chạm bàn phát một tiếng “cạch” khẽ.

Ánh mắt của Lâm Viễn Hạc… thật sự lạ. Liễu Vị Ngôn hiểu chuyện tình cảm. Trong ánh đó, dường như gì đó khác . Lại thêm việc cứu , chăm sóc , nhưng từng đòi hỏi gì. Chỉ là… đời thật sự vô duyên vô cớ đối với khác như ?

Huống chi, về phía Thái tử, còn Lâm gia theo Tam hoàng tử. Chính tay từng khiến Tam hoàng t.ử mất cơ hội tranh ngôi, đày đất phong làm Tề Vương, Lâm Viễn Hạc cũng theo đó điều biên ải. Hai vốn nên là đối đầu. Vậy mà bây giờ… càng nghĩ càng rối. Liễu Vị Ngôn đưa tay che mặt, khẽ thở dài, thôi nghĩ nữa, nhận , lúc một đang lặng ngoài cửa trướng.

Người ngoài cửa khẽ vén một góc rèm, lặng lẽ trong. Thấy vẫn yên , dấu hiệu khó chịu, mới thở nhẹ . sắc mặt Liễu Vị Ngôn dường như . Lâm Viễn Hạc thêm một lúc, cuối cùng bước , hạ tay, buông rèm xuống, xoay về phía nhà bếp.

— 

Lời tác giả:

Tướng quân: Lỡ ôm trong lòng một cái… xong hình như giận thật, làm đây?

Loading...