VÌ LỌ SỐT ỚT, TÔI LY HÔN CHỒNG VÀ BỎ LẠI CON TRAI Ở TUỔI XẾ CHIỀU - 1
Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:54:43
Lượt xem: 501
Trong thời gian ở cữ, tôi và mẹ chồng đã thành kẻ thù, chồng tôi lập tức đưa bà ấy về quê.
Hơn chục năm trôi qua, họ qua lại thế nào tôi không bận tâm, nhưng tôi thì nhất quyết không gặp lại bà.
Kỳ nghỉ Quốc khánh này, chồng và con trai cứ nằng nặc đòi kéo tôi về quê ở vài hôm.
Tôi không muốn gặp mẹ chồng.
Nhưng con trai lại rất muốn đi, cuối cùng tôi cũng gật đầu đồng ý.
Lúc ăn cơm, tôi lục tung hết các vali mà vẫn không tìm thấy lọ nước sốt ớt tôi đã chuẩn bị sẵn.
Món ăn bày đủ, chồng tôi tiến lại giục:
"Đừng lục nữa. Lọ sốt ớt của em trước khi đi anh vứt rồi. Đi xa mà mang theo lọ thủy tinh nặng như thế, mang làm gì cho khổ."
Con trai tôi đi tới, nghe bố nói vậy cũng phụ họa:
"Mẹ à, mẹ già rồi, đừng làm công chúa nữa được không? Có mấy bữa cơm thôi, có đến mức thèm đến vậy không?"
—----
Tôi nhìn ba chiếc vali đầy ắp.
Trong đó có máy chơi game của con, bộ đồ vẽ của chồng, và cả một thùng quà bồi bổ cho mẹ chồng.
Chỉ duy nhất không có chỗ cho một lọ nước sốt ớt nhỏ xíu.
Tôi bỗng thấy thật nực cười.
Tôi nhìn chồng:
"Chúng ta ly hôn đi."
Giang Vĩ sững sờ nhìn tôi:
"Em điên à? Chỉ vì một lọ sốt ớt mà đòi ly hôn sao?"
"Thứ đó có gì ngon? Không có nó em sống không nổi à?"
"Em cố tình kiếm chuyện ở nhà mẹ anh phải không? Chuyện hồi em ở cữ, đã nửa đời người rồi, sao em vẫn không bỏ qua?"
Con trai Giang Minh cũng xen vào:
"Mẹ, hồi trẻ mẹ hay vô lý còn hiểu được. Nhưng bà nội cả đời vất vả, mẹ không thể rộng lượng một chút, để bà có tuổi già yên ổn sao?"
"Bao năm nay, vì mẹ ghét bà nội nên con và bố cũng không thể thường xuyên về thăm bà. Nhưng mẹ cũng không thể cứ mãi làm mình làm mẩy như thế chứ?"
Chuyện hồi ở cữ?
Vô lý? Làm mình làm mẩy?
Tôi nhìn Giang Vĩ cười lạnh:
"Anh dạy con mình thế à?"
Giang Vĩ lúng túng sờ mũi:
"Chuyện cũ rích, nhắc lại làm gì?"
Anh ta gọi chuyện suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t tôi và con trai là "chuyện cũ rích"?
Tôi muốn lao vào cho anh ta hai cái tát.
Đúng lúc đó, giọng mẹ chồng từ trong bếp vang lên:
"Mau ra ăn cơm đi, hôm nay nhiều món ngon lắm!"
Giọng bà dường như tiếp thêm dũng khí cho Giang Vĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vi-lo-sot-ot-toi-ly-hon-chong-va-bo-lai-con-trai-o-tuoi-xe-chieu/1.html.]
Anh ta kéo tay tôi lôi ra ngoài, vừa đi vừa nói:
"Ăn cơm trước đi, lát anh tranh thủ đi mua cho em lọ sốt ớt, thế được chưa?"
Con trai cũng níu lấy tay tôi bên kia:
"Con sắp c.h.ế.t đói rồi, ăn cơm đi mẹ. Thương con đi mà."
Hai người họ gần như kéo tôi ra khỏi phòng.
Giang Vĩ còn cười cợt:
"Em xem, chồng con thế này mà còn đòi gì nữa? Anh đã cho em bậc thang rồi, mau xuống đi."
"Chuyện ngày xưa, mẹ anh biết lỗi rồi, cũng xin lỗi anh mấy lần. Lần này về cũng để em nhìn xem bà đã thay đổi thế nào."
Tôi bị hai người họ kẹp chặt, kéo ra bàn ăn.
Đúng thật là một bàn tiệc thịnh soạn.
Tôm chiên giòn, cá kho tương, cua, ốc, sườn cừu nướng... Chỉ có duy nhất một đĩa cần tây xào là món chay.
Món nào cũng đầy sắc hương vị.
Mẹ chồng cẩn thận kéo ghế:
"Giáo Giáo à, mẹ nghèo cả đời, có biết món ngon là gì đâu, người ta bảo những món này là ngon, nên mẹ làm thử."
"Con đừng chê nhé, nếu chưa ưng mẹ làm lại."
"Chỉ đừng vì mấy món ăn mà giận Đại Vĩ."
Giang Vĩ ấn tôi ngồi xuống ghế:
"Vợ nhìn xem, mẹ thiên vị em cỡ nào. Bình thường anh với con về, bà chỉ nấu mỗi món sườn thôi, đâu có nhiều món thế này."
Con trai thấy tôi ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm.
Nó ngồi phịch xuống cạnh tôi, cầm bát ăn luôn, vừa ăn vừa gật gù:
"Tay nghề của bà nội giỏi thật, ước gì ngày nào cũng được ăn thế này."
Giang Vĩ cũng hùa theo:
"Phải đấy, nếu bà nội lên thành phố, còn giúp mẹ nấu nướng, đỡ đần việc nhà."
"Nhưng nhà mình không phải do anh quyết, còn phải xem ý mẹ con ra sao."
Hai cha con kẻ tung người hứng, mắt thì cứ len lén nhìn tôi.
Cảnh này, tôi chỉ thấy nực cười.
Ra là, họ kéo tôi về quê, là vì chuyện này.
Giang Vĩ muốn đón mẹ lên thành phố, nhưng không dám nói thẳng với tôi, tính toán tới lui, còn lôi cả con trai vào hùa.
Xem ra bao năm nay, anh ta luôn trách tôi.
Phải rồi, anh ta oan ức lắm.
Chỉ muốn đón mẹ ruột về dưỡng già thôi.
Nhưng vì tôi - "kẻ ác" này ngăn cản, nên phải cùng con diễn một màn kịch.
Tôi và mẹ chồng chạm mắt, không bỏ qua tia đắc ý vụt qua trong mắt bà.
Bà chẳng mất gì, mà khiến chồng và con tôi đều đứng về phía bà.