Vệ Sĩ Số Một Của Tổng Tài - 12
Cập nhật lúc: 2025-03-07 09:49:08
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Giang Tư Nghiễn giận rồi thì đúng là rất khó dỗ, Tống Nhân Hà gần như mỗi tiếng lại nhắn hỏi tôi đã tỏ tình chưa, mà tôi vẫn ngồi trên sofa, bất lực trả lời: "Vẫn chưa thèm để ý tới tôi."
Một lúc sau, Tống Nhân Hà gửi cho tôi một đoạn văn dài: "Tôi còn viết đến cảnh hai người cưới nhau rồi, cậu có thể nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ được không?"
Tôi nhìn bài viết, cười khẽ: [Viết lại đi.]
[Tại sao?]
[Tôi muốn làm 1.]
"......"
"1 là gì?"
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, tôi giật mình, suýt nữa thì ném điện thoại lên giường, hoảng hốt nhìn Giang Tư Nghiễn đứng ngay sau lưng.
Anh ấy vừa mới tắm xong, đang lau tóc, chắc chỉ thấy được mấy chữ cuối cùng, nên mặt đầy vẻ khó hiểu.
Đến "1" cũng không biết là gì?
Tôi đảo mắt, bịa bừa một câu: "Là... ý chỉ làm lão đại."
Giang Tư Nghiễn nhìn tôi, giọng lạnh tanh: "Cậu định làm lão đại gì?"
Tôi cười gượng: "Tôi đùa thôi, anh mới là lão đại, anh mới là lão đại."
Giang Tư Nghiễn nhíu mày, không hiểu sao lại tức giận, quay người ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi ngơ ngác, rồi cũng ngồi lại chỗ cũ.
Anh ấy chỉ ngồi im, không nói lời nào, cũng không chơi điện thoại. Tôi cũng chẳng dám động vào điện thoại, ngồi cạnh mà thấy như ngồi trên đống lửa.
Thế rồi, hai chúng tôi ngồi như thế suốt nửa tiếng...
Cuối cùng, Giang Tư Nghiễn không nhịn được: "Cậu không có gì muốn nói với tôi à?"
"À... tôi và Tống Nhân Hà thật sự không có gì cả, chị ấy không thích tôi, tôi cũng không thích chị ấy..."
"Không phải chuyện đó." Giang Tư Nghiễn cắt ngang, rõ ràng đã sắp không chịu nổi.
Tôi đảo mắt: "Thế là chuyện gì?"
"Tôi..." Giang Tư Nghiễn bực đến mức gần như nghẹn lời: "Cậu không muốn biết tại sao tôi lại bảo cậu dọn đến nhà tôi à?"
"Tại sao?"
Bầu không khí bỗng chốc yên lặng.
Dù tôi có ngốc đến đâu, thì lúc này cũng cảm nhận được, Giang Tư Nghiễn sắp nói ra điều mà tôi mong đợi suốt bấy lâu nay.
Anh ấy nhẹ giọng: "Trần Luật Kỷ, anh tưởng lời hôm đó anh nói, em đã hiểu rồi."
Tôi ngơ ngác nhìn Giang Tư Nghiễn.
"Chẳng lẽ nếu anh không nói thích em, thì em mãi mãi cũng không chịu bước thêm một bước về phía anh sao?"
Tôi luống cuống đến mức lắp bắp: "Không... không phải."
"Vậy để anh nói lại lần nữa." Anh ấy nghiêng người, tiến sát gần hơn: "Trần Luật Kỷ, anh thích em. Anh muốn em mãi mãi sống ở nhà anh, mãi mãi ở bên cạnh anh. Anh không quan tâm mẹ anh hay em trai anh nghĩ gì, người anh quan tâm là em. Em quan trọng hơn bất cứ điều gì mà anh từng nói. Bây giờ, em đã hiểu chưa?"
Tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Dù sớm đã dự cảm được điều này, nhưng khi thực sự nghe anh ấy nói ra, tôi vẫn thấy như không thể tin nổi.
"Anh thích em từ khi nào? Trước đây chẳng phải anh nói thích Tống Nhân Hà sao? Là từ hôm sinh nhật mẹ anh, hay là... giống như Tống Nhân Hà nói, anh thích em từ lâu lắm rồi, chỉ là chính anh cũng không nhận ra?"
Giang Tư Nghiễn thở khẽ, tôi nghe thấy anh ấy trả lời: "Từ tám năm trước, anh đã biết mình thích em rồi."
"Tám năm trước?"
Từ lúc tôi cứu anh ấy?
Tim tôi như ngừng đập, vô số suy đoán đan xen trong đầu khi anh ấy vẫn chưa tiếp lời.
"Phải."
"Khi em rời Thượng Hải, anh vẫn luôn đợi em. Đợi em đủ tuổi, đợi em tốt nghiệp. Sau đó, ngay ngày em tốt nghiệp, anh đã kéo em quay trở về bên mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ve-si-so-mot-cua-tong-tai/12.html.]
Tôi thoáng chút ngờ vực: "Vậy tại sao trước đây anh lại nói thích Tống Nhân Hà?"
Nghe vậy, biểu cảm Giang Tư Nghiễn có chút mất tự nhiên.
Tôi dò hỏi: "Không lẽ... anh học theo mấy bộ phim truyền hình, cố tình nói thích người khác để chọc em ghen à?"
Giang Tư Nghiễn khẽ ho một tiếng, dời ánh mắt đi: "Chẳng phải cũng có tác dụng sao? Em dám nói bây giờ em không thích anh sao?"
Tôi ôm trán, bật cười vì tức: "Đại ca à, nếu anh không nói anh thích Tống Nhân Hà thì em đã tỏ tình từ lâu rồi, biết chưa?"
"Ồ." Giang Tư Nghiễn gật đầu, khóe môi nhếch lên đầy thỏa mãn.
Tôi nhìn anh ấy, lòng bỗng tràn ngập niềm vui.
"Vậy bây giờ chúng ta đang ở bên nhau rồi nhỉ?"
Tôi cúi xuống, nhìn vào mắt anh ấy. Giang Tư Nghiễn vội quay đầu sang hướng khác, môi mím chặt như đang cố nhịn cười.
Nhưng rõ ràng là không nhịn được bao lâu. Hai giây sau, căn phòng liền vang lên tiếng cười ngốc nghếch của cả hai chúng tôi.
Chẳng cần lý do gì cụ thể, nhưng đúng là không nhịn được mà cười.
Tới lúc tôi ôm bụng cười đến mức không thở nổi, đầu óc bỗng lóe lên một chuyện.
Tôi ngồi thẳng dậy, cố nhớ lại: "Khoan đã."
"Gì?"
Tôi quan sát anh ấy: "Sao tự dưng anh lại nghĩ ra chiêu 'muốn bắt nhưng lại giả vờ thả, đánh lạc hướng' này? Không giống phong cách của anh chút nào."
Giang Tư Nghiễn cười ngượng, lảng sang chuyện khác: "Em không đi tắm à?"
"Là Tống Nhân Hà dạy anh hả?"
Giang Tư Nghiễn im lặng, coi như thừa nhận.
Tôi bất lực lắc đầu: "Chị ấy đúng là chơi hai mang thật đấy, đang bày mưu tính kế à?"
Giang Tư Nghiễn nhướn mày: "Sao cơ?"
"Không chỉ dạy anh cách theo đuổi em đâu, chị ấy còn đang dạy cả em nữa đấy. Chiều nay ở quán cà phê, chị ấy là người giúp em gỡ rối chuyện của hai chúng ta."
Giang Tư Nghiễn "ồ" một tiếng, vẻ mặt không hề ngạc nhiên.
Chủ đề này chấm dứt, cả hai chúng tôi lại rơi vào sự im lặng ngượng ngùng.
Có lẽ ai cũng chưa quen với cách ở bên nhau kiểu mới này, cả hai đều ngồi gò bó chẳng biết làm gì.
Tay tôi vô thức siết chặt. Bây giờ là người yêu rồi nhỉ, vậy người yêu… nên làm gì ta?
"Hay là… mình hôn một cái?"
Giang Tư Nghiễn giật mình quay sang nhìn tôi, mắt mở to đầy kinh ngạc.
Tim tôi đập loạn xạ: "Chẳng phải… người yêu đều làm vậy sao?"
"À… ừm…"
Sự xấu hổ và ngượng ngùng bao trùm cả căn phòng.
Tôi: "Đúng."
Giang Tư Nghiễn: "Cũng đúng."
Tôi gật đầu: "… Đúng."
Đúng cái gì mà đúng chứ?! Có hôn hay không đây?!
"Vậy…?" Tôi liếc nhìn anh ấy.
Giang Tư Nghiễn im lặng ba giây, rồi đột nhiên nói: "Em không đi tắm à?"
Tắm cái gì mà tắm lúc này chứ?!
Tôi sắp phát đ.i.ê.n mất thôi.
Tôi nhắm mắt, hít sâu, rồi đứng dậy: "Em đi tắm đây!"
"……"