VỀ CHUYỆN TỔNG TÀI BÁ ĐẠO OOC - 31 - Hết

Cập nhật lúc: 2024-07-17 10:44:28
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

31.

 

Tui giật mình.

 

Tui không muốn nói chuyện nhưng miệng tui lại như có ý thức của riêng nó: “Có ý gì?”

 

Tiền Tiền tổng quấn chặt khăn tắm trên người: “Sáng hôm đó ngủ dậy anh cũng cảm thấy bất bình thường.”

 

“Anh như bị ai nhập phải vậy, không tài nào khống chế được chính mình.”

 

“Em không biết đâu, lúc nhìn em ra đi, anh.. anh cảm giác tim anh nát tan rồi á!” Vành mắt ổng đỏ bừng.

 

Ngực tui run run. 

 

“Nhưng anh không thể khống chế được như thể, như thể thế giới này muốn cưỡng chế tách anh ra vậy.”

 

“Mấy tháng nay anh sống không bằng chớt, ngày nào cũng ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ.” Ổng cười khổ: “Danh tiếng anh đi tong rồi.”

 

“Vậy sao anh bình thường lại rồi?”

 

Ổng nhoẻn miệng cười: “Hôm nay anh với, với cô kia lái du thuyền ra biển...”

 

“Khoan đã!” Tui ngắt lời ổng: “Hôm nay có mưa lớn, bão sắp đổ bộ đấy hai người không biết à?”

 

“Anh biết!” Tiểu Tiền tổng bất đắc dĩ nói: “Nhưng cô kia bảo muốn ngắm hải âu vật lộn trong gió! Nói cảm giác đặc biệt giống với bản thân không khuất phục trước vận mệnh!”

 

...

 

Tui cạn lời.

 

“Em đừng nói, đúng là có hải âu thật, anh còn tưởng mấy thứ được học trên sách giáo khoa là giả đây này.”

 

“Lúc ấy anh ngồi trên thuyền, nhìn mấy con chim nhỏ kia, trong đầu anh chợt toát ra suy nghĩ.”

 

“Anh cảm thấy, nếu buộc phải nghe theo sự sắp đặt của người khác, kết hôn với người phụ nữ mình hoàn toàn không yên, sống hết đời theo ý của người khác, chẳng thà anh c.h.ế.t đi cho rồi.”

 

“Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó anh liền nhảy xuống biển.”

 

?

 

? ?

 

“Anh đùa đấy à?” Tui kinh ngạc nhìn ổng.

 

“Không mà.” Tiểu Tiền tổng ngẩng đầu chân thành nói: “Anh nhảy xuống biển thật, em qua đấy nếm thử xem, trên người anh vẫn mặn lắm.”

 

Đà mế (đừng)! Không thể nào nhé xùy xùy xùy xùy! 

 

“Sau đó thuyền viên cứu anh lên, không thì anh cũng suýt c.h.ế.t thật.”

 

Lòng tui như thắt lại, không nói nên lời.

 

Ổng lại cười, cười vui vẻ vô cùng.

 

“Nhưng trong khoảnh khắc anh nhảy xuống biển, anh cảm giác được anh tự do rồi.

 

“Bây giờ anh đã bình thường thật rồi, em nhìn xem, không ở cạnh em anh cũng không phải làm theo kịch bản nữa.”

 

Tui ấp úng: “Vậy giờ anh về tìm em làm gì?”

 

Tiểu Tiền tổng buông chén nước xuống, đứng dậy đi về phía tui, hơi nước ẩm ướt bao trùm lấy tui.

 

Khác với lần đụng chạm nhẹ nhàng khi trước, lần này tay ổng run run, tui cảm giác có nước mắt ấm áp cọ lên mặt tui, dính lên môi tui.

 

Hơi mặn.

 

“A Đỗ.” Ổng khẽ thở dài bên tai tui: “Anh về rồi.”

 

Ngoại truyện

 

Hôm nay tổng giám đốc Tiền vui vẻ đưa tui đi dạo phố.

 

Vừa bước vào cửa hàng hai người chúng tui đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở cửa hàng bên cạnh.

 

Văn Nhược đang khoác tay một người đàn ông cao lớn, người đàn ông tóc vuốt ngược chải chuốt bóng bẩy sáng láng, móc một tấm thẻ đen từ trong túi ra, nói câu thoại mà hai chúng tui nghe nhiều nên thuộc.

 

“Trừ cái này cái này, còn lại gói hết cho tôi!”

 

“Làm người phụ nữ của tôi, tôi sẽ thỏa mãn hết mọi yêu cầu của em!”

 

Thân mình em gái bán hàng trông cũng quen mắt bên cạnh khẽ run run.

 

Tui và Tiểu Tiền tổng liếc mắt nhìn nhau.

 

Xem ra thế giới này cảm nhận được quyết tâm thà chớt cũng không chịu khuất phục của Tiểu Tiền tổng, biết kịch bản không thể không tiếp tục nên dứt khoát thay người luôn.

 

Thế này cũng tốt, mọi người đâu lại vào đấy, cả nhà cùng vui.

 

“Đừng nhìn nữa, có gì đẹp đâu.” Tiểu Tiền tổng kéo tui đang ham vui hóng hớt ra: “Không phải em muốn mua váy à?”

 

“Em xem cái này được không, anh cảm thấy rất hợp với em?”

 

“Cái này không được, quá ngắn!”

 

Tui cầm đống váy ổng đưa vào phòng thử đồ.

 

Nhưng tui rất không vui!

 

Bởi vì mỗi lần tui thay váy xong ổng đều ngậm miệng không nói câu nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ve-chuyen-tong-tai-ba-dao-ooc/31-het.html.]

 

Rõ ràng ngày trước Văn Nhược mặc gì ổng cũng khen đẹp mà.

 

Tui hơi không vui: “Vì sao anh không khen em đẹp?”

 

Tiểu Tiền tổng kéo kéo tui qua một bên.

 

“Em bị ngốc à, khen đẹp rồi sao còn mặc cả được?!”

 

Tiểu Tiền tổng đúng là quá đáng ghét.

 

Ổng nói đã lâu rồi ổng không ăn mì, ngày nào cũng quấn lấy tui đòi tui dẫn ổng đi ăn hàu tươi nhất béo nhất.

 

Tui nói tui thấy ổng trông như con hàu biểu.

 

Ổng giận dỗi, hỏi có phải tui hết thích ổng rồi không.

 

Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~

Cũng không phải hết thích, mà vì tui không muốn ra đường cho lắm.

 

Cũng tại trước đó ổng ra đường làm chúa hề quá nhiều, ngày nào cũng đi cùng Văn Nhược như đi diễn lưu động, tấu hài khắp nơi.

 

Bây giờ hai chúng tui vừa ra khỏi cửa gặp phải người quen, là người ta sẽ dùng ánh mắt lạ thường nhìn ổng.

 

Một người mất mặt dù sao cũng đớn hơn hai người cùng mất mặt nên gặp tình huống kiểu vậy tui thường cách xa ổng chút, làm bộ như không quen ổng.

 

Người trong giới bây giờ không gọi ổng là hai trăm vạn nữa, mà bây giờ đều gọi ổng là họ Tiền nào đó.

 

Bởi vì lúc ổng ra ngoài với Văn Nhược sẽ giới thiệu với người ta đây là người phụ nữ của họ Tiền này.

 

Nên bây giờ hai chúng tui không cần ra ngoài thì sẽ không ra.

 

Không ra cũng được như Tiểu Tiền tổng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nghĩ ra được một cách.

 

Ổng gọi cho ông chủ cửa hàng bảo hôm nay ổng bao hết, kêu ông chủ tới nhà tui nấu mì. 

 

Tui nhìn bộ dạng vung tay quá trán của ổng, không nhịn được nói: “Sao giờ anh không mặc cả đi?”

 

Ổng đi tới xoa xoa mặt tui.

 

“Mặc cả là một thú vui đó, em hiểu hông?”

 

Được rồi.

 

Ông chủ tới, trước tiên là bày tỏ sự tán thưởng với nơi ở xa hoa của Tiểu Tiền tổng, sau đó mở bao tải to trong tay ra cho chúng tui nhìn: “Lúc tôi tới đây vừa hay gặp “Chị hai” vừa ra biển đánh bắt hải sản về. Anh xem đi, cô xem đi, nguyên bao này đều là đồ tươi đấy!”

 

Mùi tanh của biển nháy mặt òa vào mặt.

 

Chiếc túi như sắp ụp vào đầu tui luôn rồi, tui bất đắc dĩ giả bộ hứng thú cũng tiến lên nhìn thoáng qua.

 

Vãi ò, đúng là to thật, cũng phải to ngang bàn tay tui ấy chứ, đây mẹ nó là hàu biển thành tinh à?

 

Anh trai đắc ý cười cười, đội mũ trắng lên rồi đi vào nhà bếp.

 

Tui len lén tám nhảm với Tiểu Tiền tổng: “Anh nói xem ổng đầu trọc thế còn đeo mũ đầu bếp làm gì?”

 

Tiểu Tiền tổng suy nghĩ một hồi rồi nói: “Chắc là cảm giác nghi thức nhỉ?”

 

Hàu biển tươi quả nhiên không tầm thường, chất đầy tràn một bát to, tui gần như không thấy mì đâu nữa rồi.

 

Tui nếm thử, hương vị quả nhiên không giống với lần trước tui đi ăn.

 

Chắc tại nhiều thêm hương vị “chua” thấy ớn của tình yêu nhỉ.

 

...

 

Làm xong đồ ăn, anh trai lên tiếng chào tạm biệt, ổng còn để lại hàu biển cho chúng tui, bảo chúng tui mai hấp lên mà ăn.

 

Tiểu Tiền tổng chắc cảm thấy vừa được hời nên hớn ha hớn hở xách hàu biển đi.

 

Trong lòng tui thầm nói tiền anh trả đủ ăn mười bao tải hàu ấy chứ, rõ là một quả boa hời rồi.

 

Tối hôm đó không hiểu sao tui cảm giác như Tiểu Tiền tổng cứ cố ý ngọ nguậy tới lui bên cạnh tui.

 

Tui xem ti vi, ổng dựa vào người tui.

 

Tui đi rửa mặt, ổng cũng dán sau lưng tui.

 

Tui đi tắm, ổng cũng đòi đi vào theo.

 

Tui nói đà mế (không nha cưng), rồi đóng cửa cái “cộp”, thế là ổng đứng ngoài cào cửa như cún.

 

Tắm rửa hồi lâu, tiếng cào cửa bên ngoài cuối cùng cũng chịu dừng.

 

Tui cho là ổng đi rồi, thử hé cửa ra lấy khăn mặt trong tui.

 

Mà vừa mở cửa, nguyên thân người to lớn cứ thế chen vào.

 

Không biết Tiểu Tiền tổng cởi quần áo ra từ bao giờ rồi, bước mau tới, đệm tay phải sau đầu tui rồi đẩy tui lên tường nhà vệ sinh.

 

Nước vòi qua sen đổ xuống “ào ào ào” xối ướt người ổng trong chớp mắt.

 

Con ngươi nâu nhạt của ông sáng như châm lửa, dòng nước bị hàng mi cong dài cản lại thuận theo khóe mắt chảy xuống cánh môi hồng hồng rồi lại uốn lượn dọc xuống vùng n.g.ự.c rắn chắc.

 

Tui nhìn bờ môi óng ánh nước của ổng, không nhịn được nuốt nước miếng.

 

...

 

Giữa trưa ngày hôm sau, tui nhân lúc Tiểu Tiền tổng còn đang ngủ, len lén ném túi hàu kia đi.

 

Má nó, hàu hàu cái gì, đừng ăn nữa!

- Hết -

Loading...