Cốt truyện tiến triển từng chút một, thậm chí bây giờ, Phó Tử Ân sẽ bằng mọi giá bảo vệ Tạ Hiểu Thư.
Nghĩ đến tương lai anh ta sẽ yêu Tạ Hiểu Thư đến mức đ.iên c.uồng, Lý Tố Tố cảm thấy lạnh thấu xương, toàn thân run rẩy.
Một lúc lâu sau, cô buộc mình phải đứng dậy, lấy hộp y tế ra và tự băng bó vết thương.
Phó Tử Ân đã mấy ngày không về nhà.
Ngày nào Lý Tố Tố cũng ru rú trong nhà với cái đầu lơ đãng. Cuối tuần, bạn bè rủ đi dự tiệc, cuối cùng cô cũng chịu bước chân ra ngoài.
Chỉ khi đến nơi, cô mới nhận ra rằng họ nghe được tin đồn và muốn nói với cô.
"Lần trước tham dự tiệc rượu, chúng tôi nhìn thấy Phó Tử Ân đi rất gần cô thư ký bên cạnh. Tiểu Tố, cậu nhất định phải cẩn thận. Hồ ly tinh đó thoạt nhìn đã không thấy tốt đẹp gì."
Họ tràn ngập sự phẫn nộ, nhưng Lý Tố Tố chỉ im lặng lắng nghe.
Thân là nữ phụ, đối mặt trước kịch bản định mệnh ấy, cô có thể làm gì cho được?
Lúc này, có người nhìn thấy Tạ Hiểu Thư mặc một bộ đồ phục vụ đang đứng phía trước.
“Cô ta thực sự đến đây để làm việc vào cuối tuần sao?”
Lý Tố Tố ngước mắt lên và nhìn thấy Tạ Hiểu Thư đang làm công việc bán thời gian ở đây.
Theo bối cảnh, Tạ Hiểu Thư đã làm nhiều công việc để kiếm tiền chữa trị cho bà ngoại bị bệnh nặng.
Để trút giận thay Lý Tố Tố, mấy chị em đã trực tiếp gọi Tạ Hiểu Thư lại.
"Quý khách có cần gì xin cứ nói?"
Người đầu tiên, chị em thân nhất của cô, Trần Mặc, nhìn cô ta và cười khẩy.
“Hôm nay nếu cô có thể uống hết chỗ rượu trên bàn, tôi sẽ tính số tiền rượu đó quy ra hoa hồng của cô.”
Tạ Tiểu Thu cắn môi lắc đầu: "Tôi… tôi không biết uống rượu..."
“Cô đang giả vờ gì vậy? Nếu không uống rượu, tôi sẽ nói ông chủ sa thải cô, cô có tin không?”
Cảm thấy có chút quá đáng, Lý Tố Tố đưa tay ra ngăn lại: "Bỏ đi..."
Kết quả, Trần Mặc trực tiếp ấn Hiểu Thư xuống, tựa hồ hôm nay người chị em này nhất định phải giúp cô trút giận.
Tạ Hiểu Thư đương nhiên không muốn bị mất việc, chỉ có thể run rẩy cầm chai rượu lên.
Tuy nhiên, cô ta chưa kịp uống một ngụm thì chai rượu bất ngờ bị giật lấy.
Mọi người đều sốc khi nhìn thấy Phó Tử Ân đang đứng trước mặt.
“Lý Tố Tố, làm khó người khác có vui không?”
Tạ Hiểu Thư hai mắt đỏ bừng, run rẩy muốn lấy lại chai rượu: "Phó tiên sinh, không phải do mấy người họ, là tôi tự ý muốn uống, tôi không thể để mất công việc này."
Đôi mắt của Phó Tử Ân càng trở nên tức giận hơn, nhìn chằm chằm vào Lý Tố Tố và những người khác, khuôn mặt anh ta trở nên tối tăm đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/vao-vai-mot-nu-phu-doc-ac-toi-da-thuc-tinh/chuong-8.html.]
“Đừng lo lắng, chỉ cần có tôi ở đây, không ai có thể đuổi cô đi.”
…
Xoảng!
Nói xong, anh ta đập mạnh cái chai xuống đất và kéo Tạ Hiểu Thư đi mà không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.
Những người khác nhìn nhau, không ngờ rằng anh ta lại thiếu tôn trọng Lý Tố Tố ở nơi công cộng như vậy.
Tuy nhiên, ngày hôm sau, Lý Tố Tố biết được rằng, Trần Mặc, người chị em đã trút giận thay cô ngày hôm qua và thị trường chứng khoán của tập đoàn gia đình cô ấy đã bốc hơi hàng tỷ đô chỉ sau một đêm!
Trần Mặc gọi cho cô oà khóc, Lý Tố Tố biết anh ta có liên quan, vội vàng gọi điện cho Phó Tử Ân.
"Anh đang cố tình nhắm vào tập đoàn Hà Trung sao?"
Phó Tử Ân lạnh lùng: “Chỉ là việc kinh doanh bình thường thôi, những việc này cô có thời gian quản, sao không dạy bạn của cô không nên bắt nạt người khác.”
Bạn của cô quả thực đã làm sai, nhưng Tạ Hiểu Thư còn chưa uống một giọt rượu nào, Phó Tử Ân đã liều mạng như vậy để bảo vệ cô ta?
Cô run giọng hỏi: "Anh có thể tha cho tập đoàn Hà Trung không? Xem như tôi cầu xin anh?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng nói của Phó Tử Ân vô cùng lạnh lùng: “Cô bắt nạt nhầm người rồi.”
Nói xong, chẳng buồn để ý đến lời cầu xin của cô, anh ta dập máy và chỉ còn lại âm thanh “bíp bíp bíp”.
Cốt truyện chỉ vừa mới bắt đầu, và anh ta đã bảo vệ Tạ Hiểu Thư đến mức không chịu buông tha bất cứ ai dám bắt nạt cô ta.
Đôi bàn tay yếu ớt buông thõng, trái tim Lý Tố Tố vô cùng đau đớn.
Chuyện này bắt đầu là do cô, Lý Tố Tố không thể nhắm mắt làm ngơ, nhanh chóng dùng tiền của mình để cứu vãn tình thế, nhưng Phó Tử Ân vẫn đáp trả như đ.iên!
Chẳng mấy chốc, giá cổ phiếu của Hà Trung đã giảm đến mức tối đa, chỉ vì lỡ trút giận lên Tạ Hiểu Thư mà chỉ trong vài ngày, một tập đoàn lớn như vậy đã đứng trước bờ vực phá sản!
Vài ngày sau, chủ tịch tập đoàn Hà Trung, bố của Trần Mặc, tức giận đến mức phải nhập viện.
Trong cốt truyện, Phó Tử Ân sẽ đứng ra bảo vệ Tạ Hiểu Thư vô số lần. Nhà họ Trần là đối tượng đầu tiên, và dĩ nhiên không phải là cuối cùng. Dù biết điều này là do cốt truyện nhưng Lý Tố Tố vẫn cảm thấy áy náy và lập tức chuẩn bị quà rồi đi đến bệnh viện thăm ông Trần.
Nhưng cô không bao giờ ngờ rằng bà nội của Tạ Hiểu Thư cũng đang điều trị tại bệnh viện đó.
Cũng không thể ngờ rằng Chủ tịch Trần lại nhận ra Tạ Hiểu Thư, người tình cờ đang chăm sóc bà mình cũng ở cùng bệnh viện.
Công việc kinh doanh của cả gia đình ông đã phải vất vả nửa đời thoáng chốc bị hủy hoại vì người phụ nữ này. Trong cơn tức giận, ông ta đã không thể kiềm chế mà tóm lấy Tạ Hiểu Thư cùng một con 🔪 gọt hoa quả.
“Tất cả lùi lại! Gọi ngay cho Phó Tử Ân!” – Ông Trần.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Trên sân thượng, ông ta chĩa 🔪 vào Tạ Hiểu Thư rồi từng bước lùi lại.
Một nhóm người đang tụ tập cách đó không xa, Lý Tố Tố cũng vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng này.
"Chú Trần, xin đừng làm điều gì dại dột."
Lý Tố Tố bước tới an ủi ông nhưng tác dụng hoàn toàn ngược lại.
Ông ta nhìn thấy Lý Tố Tố lại càng giận dữ gầm lên: "Phó Tử Ân ép tôi! Hắn ta vì ả phụ nữ tầm thường này mà bức tôi đến ch.ết, tôi sẽ không để hắn ta sống yên ổn!"