Vào Nhầm Phòng, Có Thai Rồi - Chương 2: Đêm định mệnh sai lầm

Cập nhật lúc: 2026-03-19 13:11:23
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Chính chọn đấy nhé..." Người đàn ông thì thầm bên tai , giọng khàn mơ hồ, hiển nhiên đang say khướt: "Đừng hối hận."

 

Không đúng.

 

Cảm giác đúng. Lý Thừa Trạch là d.ụ.c vọng khống chế mạnh nhưng hành sự luôn chú trọng nề nếp, tuyệt đối sẽ phóng túng, thậm chí lỗ mãng như thế .

 

An Hoa giãy giụa, mở miệng hỏi cho lẽ, nhưng đôi môi nóng rực của đàn ông chặn lời định . Bàn tay hữu lực dễ dàng chế trụ đôi tay đang chống đẩy của , tay còn thô bạo kéo phăng chiếc cà vạt tỉ mỉ thắt kỹ, lượt cởi tung hàng cúc áo sơ mi.

 

An Hoa hoảng loạn. Cậu nhận lẽ phạm một sai lầm c.h.ế.t .

 

"Chờ... chờ ..." Cậu khó khăn lắm mới nghiêng đầu , hổn hển : "Anh Lý..."

 

Lời còn dứt, bên cổ truyền đến một cơn đau nhức, là cú gặm mang theo ý vị trừng phạt của đàn ông. Men rượu và d.ụ.c vọng dường như khống chế , căn bản lọt bất kỳ lời nào, chỉ hành động theo bản năng.

 

Xúc cảm xa lạ, sức nặng trầm trọng, những nụ hôn mang theo đau đớn. Tất cả đều cho An Hoa , đây kịch bản chuẩn . Đây vị phú thương trung niên Lý Thừa Trạch mà thể khéo léo xoay xở để đổi lấy lợi ích.

 

Đây là một đàn ông xa lạ, nguy hiểm và ngoài tầm kiểm soát của .

 

Cậu kêu lên, nhưng dám đ.á.n.h động bảo vệ khách sạn, nếu sẽ bại danh liệt. Cậu chạy trốn, nhưng sự chênh lệch sức mạnh lúc bộc lộ rõ rệt, huống hồ đàn ông hiển nhiên là thường xuyên rèn luyện.

 

Giãy giụa chỉ là vô ích.

 

Trước sự áp chế của sức mạnh tuyệt đối, chút tâm cơ của trở nên thật nực . Người đàn ông dường như coi sự kháng cự của là một loại tình thú, chiếc áo sơ mi đắt tiền xé rách thô bạo.

 

Cậu từ bỏ.

 

Giống như một con cá quẳng lên bờ, An Hoa tuyệt vọng nhắm nghiền mắt. Điều duy nhất thể làm là c.ắ.n chặt môi , cố gắng kích động đang , tránh để càng thêm hưng phấn.

 

Đêm nay dài đằng đẵng một cách lạ thường.

 

Tinh thần An Hoa giày vò đến kiệt quệ. Vài rơi giấc ngủ chập chờn giật tỉnh giấc.

 

Sắc trời ngoài cửa sổ từ màu mực đen đặc dần dần lộ chút ánh sáng sớm mờ nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vao-nham-phong-co-thai-roi/chuong-2-dem-dinh-menh-sai-lam.html.]

 

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khe rèm, dừng chiếc giường lớn hỗn độn, mở bừng mắt. Khắp cơ thể nơi nào là nhức mỏi. Người đàn ông bên cạnh vẫn còn ngủ say, ánh mặt trời chiếu rọi nửa bên khuôn mặt .

 

Trái tim An Hoa co thắt .

 

Quả nhiên Lý Thừa Trạch. Đây là một gương mặt xa lạ. Cực kỳ tuấn, nhưng ngay cả trong giấc ngủ, giữa lông mày vẫn đọng vẻ lạnh lùng khó xua tan. Hắn trông trẻ hơn Lý Thừa Trạch, ngoài ba mươi tuổi, làn da trắng lạnh cùng khuôn mặt thanh tú.

 

Máu trong An Hoa như đông cứng .

 

Leo nhầm giường .

 

Cậu nhầm phòng, lên nhầm giường, cùng một đàn ông xa lạ, mang thở nguy hiểm, vượt qua một đêm mơ hồ như thế .

 

Phải làm ?

 

Người đàn ông tỉnh dậy sẽ phản ứng thế nào? Báo cảnh sát ? Xem là loại bán nhục nhã ? Hay truy cứu vì dùng thẻ phòng mở cửa phòng của ?

 

Đại não rối loạn, cuối cùng hội tụ thành một ý niệm duy nhất rõ ràng: trốn.

 

Phải lập tức rời khỏi đây, khi đàn ông tỉnh .

 

Cậu cố nén sự khó chịu của cơ thể, chân tay run rẩy, cực kỳ chậm chạp và nhẹ nhàng nhích xuống khỏi giường. Mỗi cử động đều kéo theo cơn đau thấu xương. Quần áo rơi vãi khắp nơi, áo sơ mi nhăn nhúm, cúc áo đứt mất vài cái, cà vạt thất lạc ở , quần tây cũng chật vật vô cùng. Cậu chẳng màng nhiều, nhặt tất cả những gì thể tìm thấy ôm lòng.

 

Cậu thậm chí dám đầu chiếc giường một . Chân trần nhón bước, như một bóng ma lặng lẽ lẻn khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa .

 

Trong phòng khách, chiếc áo khoác tây trang vẫn còn vắt ghế sofa. Cậu nhanh chóng mặc quần, nhét chiếc áo sơ mi rách trong, miễn cưỡng khoác thêm áo tây trang bên ngoài để che đậy. May mà đây là bộ vest tối màu, nếu kỹ sẽ khó phát hiện sự chật vật bên trong.

Trang Thảo

 

Đứng cửa, áp tai lắng vài giây, xác nhận hành lang động tĩnh mới thận trọng vặn tay nắm, lách ngoài khép cửa .

 

"2208..." Cậu ngẩng đầu xác nhận biển phòng.

 

Không sai, là 2208. tại ...

 

Ánh mắt đảo sang cửa phòng bên cạnh, 2206. Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu. Tối qua phục vụ nhớ nhầm ? Hay Lý Thừa Trạch đưa sai thẻ phòng? Hoặc vốn dĩ đây chỉ là một sự cố ngoài ý ?

 

Cậu còn thời gian suy nghĩ. Thoát khỏi nơi mới là việc quan trọng nhất. Cậu gần như chạy về phía thang máy, liên tục nhấn nút xuống, lo lắng ngoái đầu , sợ rằng cửa phòng 2208 sẽ bất ngờ mở .

Loading...