11
Dù sao thì cả hai chúng tôi cũng đã đỗ đại học.
Cậu ấy đỗ vào một trường thuộc chính sách 985, còn tôi chỉ đỗ được một trường đại học bình thường nhưng kết quả này tốt hơn nhiều so với kết cục trong giấc mơ của tôi.
Chúng tôi ở cùng một thành phố, thỉnh thoảng hẹn nhau đi dạo cuối tuần.
Cậu ấy vẫn rất tiết kiệm, một đôi giày vải đi đến sắp rách rồi mà vẫn không nỡ vứt đi, quần áo từ thời trung học chưa rách là vẫn mặc.
Tuy nhiên, là vàng thì kiểu gì cũng tỏa sáng. Dương Tử Nguyệt thực sự quá xuất sắc, làm việc gì cũng rất tốt.
Cậu ấy tham gia bầu cử cán bộ lớp, tham gia hội sinh viên, thậm chí cuối tuần thỉnh thoảng còn đi làm thêm.
Đôi khi tôi cũng đi phát tờ rơi cùng với cậu ấy.
Đây không phải một công việc dễ dàng, phải đứng ngoài trời cả ngày, mệt rã cả người mà chỉ được trả có tám mươi tệ.
Dương Tử Nguyệt đội mũ, mồ hôi chảy ròng ròng, cậu ấy lau qua loa rồi tiếp tục phát tờ rơi.
Tám mươi tệ này đủ cho cậu ấy chi tiêu trong một tuần.
Buổi trưa, ăn xong, chúng tôi không vội rời đi ngay mà nán lại quán hưởng điều hòa thêm một lúc.
"Mình nghe nói Liễu Nhạc và cậu học cùng trường."
Cậu ấy nhìn tôi: "Sao vậy? Mình không có bất kỳ liên hệ nào với cậu ấy à nha."
Tôi cười.
"Nếu cậu thích cậu ấy thì mình ủng hộ hai người đấy."
Dương Tử Nguyệt nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.
"Sao cậu lại như thiếu nữ ghen tuông thế này? Mình thật sự không liên lạc với cậu ta mà."
Tôi cười xua tay.
"Trước đây mình rất thích Liễu Nhạc, cũng vì vậy mà từng ghen tị với cậu, nhưng bây giờ mình nhận ra thế giới bên ngoài rộng lớn nhường này, mình không thể cứ mãi dậm chân tại quá khứ được."
Dương Tử Nguyệt vẫn hơi hoài nghi, tôi tiếp tục.
"Cậu và Liễu Nhạc vốn dĩ là một cặp trời sinh, hai người hãy ở bên nhau cho tử tế vào. Mình cũng sẽ đi tìm định mệnh của riêng mình."
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ trêu chọc: "Không phải cậu đã có người yêu rồi đấy chứ?"
Mặt tôi đỏ bừng, lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-van-uytp/6.html.]
"Mình chỉ muốn hiểu là phải cỡ như Liễu Nhạc mới xứng với cậu, những kẻ kém cỏi hơn như thế chỉ làm ô uế cậu thôi."
"Ôi, trong mắt cậu mình tốt đến vậy sao!"
Dương Tử Nguyệt cười và ôm chầm lấy tôi.
"Vậy đến lượt mình hỏi cậu, nếu mình và Liễu Nhạc cùng rơi xuống nước thì cậu sẽ cứu ai?"
Những hồi ức đã rơi vào quên lãng bắt đầu sống dậy bủa vây lấy tôi.
Hôm đó tôi có hơi sầu đời nên mới hỏi ra câu hỏi ngớ ngẩn mất não này, giờ cuối cùng cũng đến lượt cậu ấy trả thù tôi rồi.
Tôi cười gượng gạo cố bịt miệng cậu ấy.
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
"Đừng nhắc đến lịch sử đen tối của em nữa, em xin chị đấy chị đại của em ơi!"
Cậu ấy cười và làm động tác sải tay bơi: "Hay là để mình đi học bơi luôn nhé?"
"Cậu còn chưa thôi nữa!"
Cậu ấy cười ha hả, chạy ra khỏi quán.
"Cậu chắc chắn sẽ cứu mình, nhỉ?"
Tôi bất lực nhìn cậu ấy, gật đầu.
"Cứu, cứu, cứu, mình không cứu cậu thì cứu ai?"
Cậu ấy lập tức vui vẻ rạng rỡ như một bông hoa nở rộ dưới ánh dương.
Con nhóc này!
Tôi cười chạy theo sau cậu ấy.
Tôi cảm thấy may mắn vì mình đã từng mơ một giấc mơ như vậy để tôi có thể tìm lại chính mình và có được một người bạn tốt thế này.
Cậu ấy không phải là một hình mẫu được xây dựng sẵn mà là một người thực sự đang tồn tại…
Mạnh mẽ và tốt bụng;
Sống động và rực rỡ;
Cậu ấy xứng đáng ở bên những người tốt nhất trên thế giới.
(HẾT)