VĂN THÙ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2024-11-26 16:46:42
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩn đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Đây cũng chính là hình phạt cho việc thua cá cược đêm qua. Anh tự tay chuẩn bị ba cốc sữa tươi và một cốc sữa đậu nành, thêm bốn cái bánh sandwich. Văn Thù vừa dậy cũng đang đi tới bếp, cô dậy khá sớm. Có lẽ vì ngôi nhà này nằm sát bãi biển, tiếng trẻ con ồn ào chơi đùa bên ngoài đã đánh thức Văn Thù. Cô ngơ ngác bước tới, vẫn còn cảm giác nửa tỉnh nửa mê.

Cô cầm cốc sữa nóng lên mà không suy nghĩ. Tô Cẩn vừa thấy đã ngay lập tức chộp lấy ly sữa, trước khi Văn Thù kịp nói gì. Anh đưa cốc sữa đậu nành vào tay Văn Thù: “Ly em vừa cầm là sữa tươi, còn đây là sữa đậu nành em thích.” Tô Cẩn càng ngày càng cẩn thận hơn, điều này khiến Văn Thù càng cảm thấy kỳ lạ. Tô Cẩn trước kia cũng rất tốt với cô ấy. Nhưng chưa bao giờ cẩn thận như vậy. Quả lựu mua về anh sẽ không chủ động bóc vỏ, Tô Cẩn không phải là người kiên nhẫn như vậy, thậm chí đi du lịch còn mang theo sữa đậu nành cho cô. Trước kia đừng nói là đi du lịch, cho dù ở nhà không có sữa đậu nành thì Tô Cẩn cũng sẽ không bao giờ ra ngoài mua. Mỗi lần hết sữa thì anh chỉ lấy cho cô ấy một ly sữa tươi là xong. Những thắc mắc này làm Văn Thù tỉnh ngủ hẳn , cô tự hỏi Tô Cẩn có phải bị ma ám hay không. Cô đưa tay chạm vào người Tô Cẩn, như đang tìm kiếm bằng chứng nào đó về việc anh bị ma ám. Khi tay Văn Thù lướt qua cổ Tô Cẩn, anh vô thức tránh né.

Lúc này Văn Thù tựa hồ đã biết được bí mật nhỏ của anh, vui vẻ hét lên: "Anh nhột à? Em nhớ trước đây anh cũng không có bị nhột." Văn Thù vừa nói vừa cố tình gãi cổ anh. Trước đây trong cơ thể này là Tô Cẩn nên không sợ bị cù lét, nhưng bây giờ lại là Thẩm Húc Bạch sợ bị nhột nên tất nhiên sẽ khác. Nhưng mỗi khi nghĩ đến mối quan hệ hiện tại của mình với Văn Thù, Tô Cẩn đều cảm thấy rất khó chịu, bất kể Văn Thù có đang vui vẻ làm anh nhột như thế nào.

Mẹ Tang bước vào, nhìn thấy Văn Thù đang đùa giỡn với Tô Cẩn, bà bất lực lắc đầu, sau đó vừa đi vừa cầm ly sữa xong phàn nàn: “Hai đứa thật sự cho rằng mình vẫn còn là trẻ con sao? Ngày nào cũng chỉ biết cùng nhau quậy phá thôi." Giọng nói của bà trìu mến, không có chút trách móc nào. Văn Thù ngưng trêu chọc Tô Cẩn, cầm cốc sữa đậu nành lên uống mấy ngụm: “Dù sao con cũng chưa kết hôn, trước khi lấy chồng thì con vẫn còn là một đứa trẻ.

Đúng vậy, lần trước anh gặp Văn Thù, cô ấy vừa mới tốt nghiệp cấp ba. Nét mặt cô vô tư hồn nhiên như vậy, mỗi lần nghĩ đến anh đều cảm thấy mình phải bảo vệ cô gái này đến hết cuộc đời. Lúc này Văn Thù đã là sinh viên năm nhất. Nó giống hệt như lần đầu tiên anh gặp cô ấy ở thế giới của anh. Trong đầu Tô Cẩn đột nhiên nảy ra ý nghĩ đó , anh vội vàng hỏi hệ thống, phải chăng Văn Thù ở thế giới của anh và Văn Thù ở thế giới này có phải là cùng một người hay không. Hệ thống dường như không muốn trả lời câu hỏi của Tô Cẩm, nó chỉ trực tiếp nói với Tô Cẩm rằng sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ có được đáp án.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-thu/chuong-9.html.]

Tam Á không hổ danh thực sự là một điểm thu hút khách du lịch. Tô Cẩn đã chụp ảnh cả nhà Văn Thù bằng điện thoại di động của mình và không ngừng hướng dẫn các động tác tạo dáng cho họ làm Văn Thù suýt tưởng Tô Cẩn là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Khi Văn Thù nhìn thấy thành phẩm, cô ấy đã sửng sốt và lập tức kêu lên: "Anh ơi! Anh đã bí mật học kỹ thuật chụp ảnh này từ ai vậy?" Đây là kết quả của ba tháng học hỏi từ một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chỉ để chụp ảnh cho Văn Thù nhưng Tô Cẩn chỉ nói tự mình học hỏi. Văn Thù lập tức yêu cầu Tô Cẩn chụp thêm vài tấm nữa để rửa rồi treo trong phòng. Tô Cẩn đang nghiêm túc chụp ảnh, sau đó hỏi một câu: “Vậy anh có thể chụp chung được không?” Trong số bốn người có mặt, chỉ có Tô Cẩn biết chụp ảnh. Văn Thù nhún vai: “Bằng không, để em chụp ảnh cho mọi người, nếu ảnh xấu thì đừng mắng em. "Tô Cẩn thở dài bất lực.

Chụp ảnh xong, bốn người cùng đi hái dừa. Tiền vé vào cổng đã trăm tệ mỗi người nên phải hái trái đem về cho đỡ lỗ. Văn Thù mải mê nhìn xung quanh tới mức suýt vấp ngã trên đường, may nhờ có Tô Cẩn đỡ được nên không sao. Văn Thù nhìn vào mắt Tô Cẩn, đột nhiên cảm thấy Tô Cẩn nhìn mình bằng ánh mắt rất kỳ quái. Nó không giống như cách một người anh trai nhìn em gái mình. Không biết tại sao, nhưng kể từ lần cuối Tô Cẩn tỉnh lại, Tô Cẩn đã mang đến cho Văn Thù một cảm giác hoàn toàn khác so với trước đây.

Cô thậm chí đã nhìn thấy ánh mắt này ở một người khác - Thẩm Húc Bạch... Từ khi trở lại thế giới này, Văn Thù rất ít khi nghĩ đến Thẩm Húc Bạch. Cô vốn tưởng rằng theo thời gian trôi qua, Thẩm Húc Bạch sẽ hoàn toàn bị lãng quên. Vì sao ánh mắt của Tô Cẩn lại khiến cô vô thức nghĩ tới hắn? Rõ ràng là chúng trông hoàn toàn khác nhau. Văn Thù lập tức đứng dậy tránh Tô Cẩn, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ.

Tô Cẩn nhìn thấy tất cả những điều này, sau lần tiếp xúc đó dường như Văn Thù cố tình tránh anh. Ngay cả khi cô lấy quả dừa từ tay anh, cô cũng rất cẩn thận. Sau đó Văn Thù cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, trong lúc gió chiều thổi trên biển, Văn Thù ngồi ở bãi biển tâm sự với Tô Cẩn. Văn Thù cũng kể lại cảm giác kỳ lạ ban ngày, Tô Cẩn toàn thân run rẩy. Tô Cẩn lấy đại một lý do là chỉ vì lo lắng cho cô. Văn Thù cũng tin tưởng anh, không hỏi thêm gì nữa.

Sau kỳ nghỉ lễ Văn Thù phải quay lại trường học, cô vừa bước ra khỏi phòng lại nhìn thấy Tô Cẩn đang ngồi ở sofa ngoài phòng khách. “Hôm nay anh dậy sớm thế? “ Tô Cẩn cố tình dậy sớm chờ cô. “Không phải hôm nay em đi học sao, anh đưa em đến trường”. Tô Cẩn - người luôn luôn ngủ nướng vậy mà lại dậy sớm hơn cô? Mặt trời mọc ở hướng tây à? Tô Cẩn nhìn Văn Thù vẫn đứng đó ngơ ngác, nhắc nhở: "Còn chưa tỉnh ngủ sao? Chậm trễ nữa là muộn học bây giờ.”  Văn Thù lên xe rồi xuống xe, còn đang mải mê suy nghĩ chuyện vừa rồi. Bạn thân của Văn Thù ngồi cạnh liên tục hỏi “không biết anh chàng đẹp trai đã đưa bạn mình đến trường là ai”. Cô lơ đãng trả lời: “Đó là anh trai tôi. Văn Lâm ngạc nhiên hỏi: “Cậu không phải là con một sao? Tại sao tôi chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến người anh này?” Văn Thù nhướng mày: “Trước đây tôi chưa từng nhắc tới với cậu sao?” Nói đến đây, Văn Thù nhớ tới trước đó cô chưa từng đề cập đến sự tồn tại của Tô Cẩn. Bởi vì cô sợ bạn thân sẽ yêu anh trai mình rồi quay lưng trở thành chị dâu rồi chạy theo tình yêu xong bỏ mặc cô. “Đó không phải là anh trai ruột của tôi, nhưng tôi cảm thấy dạo này anh ấy không giống hồi trước. Văn Lâm cau mày: "Sao thế?" “Nói cách khác, tôi cảm thấy anh trai tôi gần đây quá tỉ mỉ, anh ấy nhớ rõ tôi thích ăn gì, thậm chí anh ấy còn đặc biệt ra ngoài mua sữa đậu nành khi ở nhà không có. Hôm nay anh ấy còn dậy sớm để đưa tôi đến trường.”

Văn Lâm nhìn Văn Thù trêu trọc: “Tôi nghi ngờ cậu nói vậy là cố ý khiến tôi ghen tị đúng không.” Văn Thù cười nhẹ, không nghĩ tới chuyện này nữa. Dù sao thì anh trai cũng đối xử tốt với cô, đây quả thực là một sự thay đổi lớn. Bây giờ cô cũng có thể trải nghiệm cảm giác được chiều chuộng. Văn Thù vừa đến trường, lại nhìn thấy cậu bạn theo đuổi cô đang đứng chờ ở cửa phòng học. Văn Lâm nhanh nhẹn nói vào tai Văn Thù: “Tôi đi trước, cậu nói chuyện với Ôn Diễm vui vẻ.” Văn Thù kỳ thực không muốn nói gì với Ôn Diễm, trong lúc cô thấp giọng chửi Văn Lâm cứ có chuyện là bỏ cô chạy đi mất, thật không đáng mặt chị em tí nào. Ôn Diễm từ lúc nào đã đi tới trước mặt cô.

Loading...