VĂN THÙ - Chương 16

Cập nhật lúc: 2024-11-26 16:49:54
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Thù nhún nhún vai, “Anh ấy muốn tự mình tìm kiếm, để anh kiếm đi.” Mẹ Tang trừng mắt nhìn Văn Thù, cảm thấy gần đây thái độ của con gái đối với Tô Cẩn (Thẩm Húc Bạch) rất không tốt: “Con làm sao vậy?” 

“Đúng vậy, anh trai con bị thương ở chân, con lấy tài liệu cho nó thì có sao đâu?” Ba Tang tiếp lời

Nếu không phải Tô Cẩn (Thẩm Húc Bạch) bị thương ở chân, cô chắc chắn sẽ không đi đến phòng hắn. Văn Thù không trả lời, cúi đầu bắt đầu ăn. Thẩm Húc Bạch đi ra vừa hay nghe mẹ Tang cằn nhằn Văn Thù, hắn vội nói: “Mẹ, không sao đâu, con về phòng chỉ vì sợ em ấy không tìm thấy tài liệu thôi”.  

“Hóa ra là như vậy sao?”

“Đúng vậy.” 

Mẹ Tang  nghe Thẩm Húc Bạch nói những lời này cũng thôi không cằn nhằn con gái mình nữa. Sau liền quay sang hỏi hắn: “Rõ ràng con đang bị thương, xin nghỉ phép ở nhà mà vẫn phải làm việc. Tính không giành cho mình chút thời gian nghỉ ngơi nào à?” 

Thẩm Húc Bạch nhìn văn kiện trong tay. “Không có cách nào khác, tài liệu này phải được con xử lý trong ngày hôm nay, nếu không mấy ngày nay vất vả đều phí công vô ích rồi”.

Mẹ Tang nhìn Thẩm Húc Bạch đang đọc tài liệu, sau đó lại nhìn đồ ăn trên bàn rồi nói: "Sao con không ăn xong rồi hãy làm việc tiếp? Đợi con xem xong thì đồ ăn đã nguội mất rồi “. 

Thẩm Húc Bạch chưa kịp trả lời thì nghe Văn Thù ở bên kia nói vọng qua : “Đợi ăn xong mới đọc thì anh ấy đã không cần lấy tài liệu gấp vậy rồi”.

Có lẽ câu nói này khiến mẹ Tang không vui, bà đặt bát đũa xuống, nhìn thẳng vào Văn Thù: “Mấy ngày nay ai trêu chọc con à? Hôm trước mẹ thấy con và Tiểu Cẩn cãi nhau ở ngoài bãi biển. Dù thế nào đi nữa, nó vẫn là anh trai của con!" 

Anh ấy không phải là anh trai ruột của cô. Hơn nữa bây giờ người trong cơ thể Tô Cẩn chính là Thẩm Húc Bạch. Văn Thù chỉ nói trong lòng chứ không phản bác, loại chuyện này không thể nói cho họ biết, cho dù cô có nói cho họ biết đi chăng nữa, họ cũng sẽ chỉ nghi ngờ cô uống nhầm thuốc gì rồi. Mẹ Tang nhìn thấy Thẩm Húc Bạch (Tô Cẩn) muốn can ngăn cuộc cãi vã, liền ngắt lời: “Tiểu Cẩn, đừng nói gì hết. Mẹ phải hỏi nó hôm nay vì cái gì mà giận dỗi con một cách vô lý như thế.” 

Văn Thù lập tức phủ nhận, “Con đâu có giận dỗi cái gì đâu mẹ.” Thẩm Húc Bạch vì mình mà bị thương, cô làm sao còn có thể giận dỗi? Mẹ Tang thoạt nhìn không tin lời cô, nhưng thay vì tranh cãi với Văn Thù thì bà liền hỏi sang chuyện khác: 

“Vậy tại sao con lại cãi nhau với anh trai con?” 

“Chúng con không có cãi vã gì cả.” 

Mẹ Tang liền tự hỏi liệu mình có đang suy nghĩ quá nhiều hay không. Sau đó Thẩm Húc Bạch cũng bất đắc dĩ giải thích: "Mẹ, chúng con thật sự không có chuyện gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-thu/chuong-16.html.]

Mẹ Tang nghe xong thì không hỏi thêm gì nữa. 

Thời gian trôi rất nhanh, bây giờ Văn Thù sắp tốt nghiệp, nhà trường bắt đầu sắp xếp thời gian để họ ra ngoài thực tập và phỏng vấn xin việc. Ba mẹ Văn Thù nghĩ nếu không tìm được công việc mình mong muốn thì cô có thể trực tiếp đến công ty của Tô Cẩn (Thẩm Húc Bạch) làm trợ lý, bắt đầu từ cấp thấp nhất. Nhưng cô không chịu, nhất định phải đấu tranh vì chính mình một chút, cô không muốn mình phải xấu hổ trước mặt Thẩm Húc Bạch. Nhà trường đã tổ chức hội thảo việc làm cho sinh viên trong vài ngày tới. Có nhiều công ty khác nhau đến trường của họ để tuyển dụng mỗi ngày. 

Không biết hôm nay Văn Thù có hoa mắt không, hình như cô nhìn thấy anh trai Tô Cẩn đang ngồi đằng trước với vai trò nhà tuyển dụng. Để xác nhận liệu đây có phải là ảo giác của cô hay không, Văn Thù lập tức lùi lại vài bước và nhìn rõ những người mặc vest đang ngồi trong phòng học. Cô chắc chắn người đó là Thẩm Húc Bạch. 

Văn Lâm ở bên cạnh cũng nhận ra hắn, cô nàng đã gặp hắn ở ngoài cổng trường. Văn Lâm có trí nhớ khá tốt, đặc biệt là nhớ các anh chàng có khuôn mặt đẹp trai. Văn Thù bước vào phòng nhìn thấy trên bàn đã chất đầy hai chồng hồ sơ. Thực sự trong lòng cô có một cảm giác không thể nói lên lời. 

Có cô gái từ phía sau bước vào nhìn thấy anh chàng đẹp trai Tô Cẩn (Thẩm Húc Bạch) đang ngồi ở đó liền đưa luôn cho hắn bản lý lịch mà không cần xem yêu cầu công việc mà hắn đang tuyển dụng. Văn Thù không muốn nộp hồ sơ vào đó nên đó kêu Văn Lâm cùng rời đi. Văn Lâm đi theo sau Văn Thù hỏi: "Tại sao cậu không xin vào công ty của anh trai mình thay vì nộp đơn ở đây?" Nhưng Văn Thù là người duy nhất biết rằng người kia hoàn toàn không phải là anh trai cô.

“Tôi muốn tự mình thử xin việc trước. Lỡ như có công việc tôi yêu thích thì sao?”

Văn Lâm gật đầu: "Ừ, vậy dùng công ty anh cậu làm phương án dự phòng đi." 

Nhà trường chỉ cho bọn họ một tuần để xin việc, nếu không được các công ty liên kết với trường chấp nhận thì bọn họ sẽ phải tự ra ngoài tìm việc làm khác. 

Tô Cẩn (Thẩm Húc Bạch) quả thực có rất nhiều việc cần làm. Những hồ sơ tốt đủ điều kiện ứng tuyển cũng được hắn chọn lựa kĩ và sau đó sẽ gọi những sinh viên vượt qua vòng sàng lọc sơ bộ để phỏng vấn.

Trong khoảng thời gian này, không chỉ Văn Thù bận rộn tìm việc, Thẩm Húc Bạch cũng ở lại công ty. Thỉnh thoảng hắn lại cầm điện thoại di động lên, mở những bức ảnh của Văn Thù trong album rồi suy vào trầm tư. Có lẽ những gì bản thân không thể có được mới là tốt nhất. Thẩm Húc Bạch vẫn luôn tự an ủi chính mình như thế. 

Trong công ty cũng có đồng nghiệp nữ theo đuổi Thẩm Húc Bạch, đáng tiếc trong lòng hắn chỉ có một người nên không thể nhìn thêm được ai khác. Mỗi lần nữ đồng nghiệp đó tặng quà hay mời hắn đi ăn, Thẩm Húc Bạch đều thẳng thừng từ chối. Có lần trong một bữa tiệc của công ty, nữ đồng nghiệp đó nhìn thấy bước chân loạng choạng của Thẩm Húc Bạch liền bước tới gần, cố tình đụng chạm cơ thể với hắn.

Bình thường Thẩm Húc Bạch rất ít uống rượu vì uống rượu có hại cho cơ thể. Hắn vẫn còn nhớ những gì Văn Thù đã nói trước kia. Một phần là vì lần trước hắn bị bỏ thuốc đã để lại cho Thẩm Húc Bạch một cái bóng nặng nề. Cho nên mỗi khi công ty tụ tập mà có ăn nhậu thì hắn rất ít khi tham gia. Lần này hắn nghĩ đến việc Văn Thù có người yêu liền buồn rầu. Nghe người khác bảo uống rượu sẽ giải toả tâm trạng, nhưng vừa uống vào hắn lại không khống chế được mình mà uống hết ly này đến ly khác.

Càng uống thì lại càng nặng lòng, hắn nhận ra rằng những lời người ta nói đều là dối trá. Thẩm Húc Bạch vẫn còn nhìn rõ người phụ nữ trước mặt không phải Văn Thù, lập tức đưa tay đẩy người phụ nữ mặc váy đỏ ra. Người phụ nữ vẫn làm ra vẻ không muốn bỏ cuộc đi tới sát người Thẩm Húc Bạch. Anh cố gắng hết sức để làm cho mình tỉnh táo và cảnh cáo: “Đừng đến gần tôi”. Có lẽ là do say rượu, Thẩm Húc Bạch càng nhìn càng cảm thấy người phụ nữ mặc áo đỏ giống Giang Nghị.

Sự ghê tởm sinh ra từ trong lòng khiến hắn không thể kiềm chế được sức lực của cánh tay, trực tiếp đẩy người phụ nữ xuống đất. Nhân lúc này, Thẩm Húc Bạch lấy điện thoại di động gọi cho bất kì ai đó. Anh không quan tâm ai trả lời điện thoại, trực tiếp nói rõ tình hình hiện tại của mình: “Tôi say rượu đi không vững, hiện tại đang bị một người phụ nữ quấy rối, bạn có thể giúp đỡ tôi không? Khách sạn Sheraton.”

Hắn đang ở sảnh khách sạn đông người nên không nghe rõ đầy dây bên kia đang nói gì, chỉ có thể nghe thoáng qua người đang nghe điện thoại của hắn  là một nam và một nữ. Lúc đó đầu hắn càng ngày càng choáng váng, nhưng hắn vẫn cảnh giác nhìn sang bên kia, thấy người phụ nữ đã rời đi. Hắn mới thả lòng người, yên tâm tựa lưng vào tường chờ người đến giúp. Những âm thanh ồn ào xung quanh dường như không liên quan gì đến Thẩm Húc Bạch.

Loading...