VĂN THÙ - Chương 13

Cập nhật lúc: 2024-11-26 16:48:44
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Thù vừa nghe nói xong liền đưa tay nhấc túi gạo lên, ước chừng ít nhất bốn mươi cân. Sau khi Tô Cẩn vừa nhìn , liền lập tức lên tiếng: "Đợi đã!" Văn Thù bị giọng nói của Tô Cẩn hù dọa đến giật mình, làm cô còn tưởng thứ cô đang cầm là b.o.m chứ không phải gạo. Cô cau mày khó hiểu hỏi: “Sao vậy?” Tô Cẩn lo lắng nắm lấy cổ tay Văn Thù, sau đó trách móc nói: “Em quên cổ tay phải mình bị thương sao? Sao em dám nhấc vật nặng như vậy?” 

Văn Thù đứng đó sững sờ một lúc, sau đó ký ức nho nhỏ về vết thương ở tay phải lập tức tràn vào đầu cô. "Ồ đúng rồi, em chợt quên mất”. Sau đó Tô Cẩn lấy bao gạo từ trong tay cô rồi vác lên vai đi thẳng. Văn Thù đi theo sau Tô Cẩn, cô càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái. Nhưng trong chốc lát, cô lại không nghĩ ra được kì lạ ở điểm nào. 

Sau khi về nhà, cô ngồi ở sofa trong phòng khách nghĩ về chuyện vừa rồi, thân thể đột nhiên cứng đờ. Sau đó cô đưa mắt nhìn sang bàn tay từng bị thương kia. Cô nhớ lại rằng tay phải quả thực đã bị thương nặng nên sau khi bị vậy cô đã cố gắng tránh sử dụng tay phải trong một thời gian dài. 

Văn Thù còn nhớ tay bị thương khi cô đang cố đỡ một con búp bê sứ từ trên tủ rơi xuống. Lúc đó cô nghĩ nó không nặng bao nhiêu nhưng khi đưa tay ra đỡ, cô lập tức nghe thấy một tiếng rắc ở cổ tay và cô bị trật khớp. Từ đó trở đi, bất cứ khi nào cô dùng lực hơi mạnh bằng tay phải thì chỗ bị trật khớp trước đó sẽ xuất hiện một cơn đau nhẹ. Tuy vậy nhưng cô vẫn cảm thấy may mắn vì con búp bê sứ đó không đập vào đầu mình. Có người luôn lo lắng cho cánh tay đau của cô - người đó chính là Thẩm Húc Bạch. Văn Thù điên cuồng lắc cổ tay phải, cố ý cầm vật nặng nhưng cô vẫn không cảm thấy đau chút nào. Văn Thù cuối cùng cũng chấp nhận sự thật tàn khốc này.

Ở thế giới này, tay phải của cô chưa bao giờ bị trật khớp. Văn Thù đột nhiên chạy ra ngoài, mẹ Tang nhìn cô chạy như vậy thì lớn tiếng kêu lên: "Thù! Con chạy đi đâu vậy?" Cô không quay đầu lại, không để ý đến tiếng kêu của mẹ Tang mà chạy đến quán bar gần nhất. Cô điên cuồng uống rượu rồi tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác của cô. Cô muốn uống thật say để quên đi hết việc lúc chiều nay, quên đi việc tay cô vốn hoàn toàn chưa bị trật khớp bao giờ.

Nhưng không biết tại sao càng uống cô càng tỉnh táo. Chuyện đó vẫn hiện lên trong đầu Văn Thù, nhắc đi nhắc lại với cô người anh trai Tô Cẩn đang ở nhà chính là Thẩm Húc Bạch. Chuyện cô đau tay chỉ có Thẩm Húc Bạch biết, người luôn nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay phải bị thương của cô cũng là Thẩm Húc Bạch. Màn hình điện thoại di động đặt trên quầy bar sáng lên đưa Văn Thù trở về thực tại. Văn Thù cầm điện thoại lên mở khóa màn hình. Là tin nhắn của Tô Cẩn và còn có mấy cuộc gọi nhỡ của Tô Cẩn. 

Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn của "anh trai" cảm thấy mình sửng sốt trong chốc lát, ngồi ngẩn người một lúc lâu mới trả lời tin nhắn của Tô Cẩn: [Em đang ở quán bar gần nhà thôi]. Văn Thù vừa nhắn lại thì đã nhìn thấy Tô Cẩn đi tới. Sau đó Tô Cẩn nói những lời trách móc cô tại sao lại chạy ra đây uống rượu tới mức này, rượu rất có hại cho cơ thể của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-thu/chuong-13.html.]

Tô Cẩn nói một hồi thấy Văn Thù không có để ý tới mình, anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Văn Thù chậm rãi hỏi: “Say rượu rồi?” Văn Thù không nói gì là bởi vì cô ấy đang suy nghĩ có nên lợi dụng cơ hội hôm nay để thử anh không. Không ngờ, Tô Cẩn lại kết luận Văn Thù say rượu vì cô im lặng không trả lời và ánh mắt bối rối mơ hồ của cô. Tô Cẩn trực tiếp ôm Văn Thù rời khỏi quán bar. Về đến nhà, cô thấy mẹ Tang đang lo lắng đợi ở cửa, thấy Văn Thù về liền hỏi: “Thù! có chuyện gì vậy con?”

Người Văn Thù không có mùi rượu nồng nặc, mặt cô kê dưới cổ Tô Cẩn, hơi thở không ngừng trêu chọc anh. Cổ họng Tô Cẩn nghẹn lên, sau đó cô giải thích: "vừa rồi em ấy vô tình bị ngã. Mẹ, con bế em ấy về phòng trước." Mẹ Tang cũng không hỏi gì thêm nữa. Anh nhẹ nhàng đặt Văn Thù lên giường, kéo chăn đắp lên thân hình gầy gò của Văn Thù. Vừa định rời đi, anh nghe thấy cô thì thầm nhỏ nhẹ. Tô Cẩn dừng lại, ngồi xổm xuống, đến gần hơn để nghe Văn Thù nói.

“Anh ~" Giọng nói mang theo vẻ nũng nịu và quyến rũ khiến trái tim Tô Cẩn ngứa ngáy. Lúc này Tô Cẩn đang nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú đỏ bừng của Văn Thù không thể rời mắt. Cô nhắm mắt lại, đôi môi mát lạnh trông rất quyến rũ. Tô Cẩn thực sự rất muốn hôn cô. Cảm nhận hơi thở ấm áp ngày càng gần. Văn Thù đột nhiên mở mắt, mặt đầy kinh hãi đẩy Tô Cẩn ra. Tô Cẩn bối rối khi đối mặt với Văn Thù đang giả vờ say, anh không biết phải đối mặt với Văn Thù như thế nào.

Văn Thù vốn chỉ là thử nghiệm một chút, cô không ngờ Tô Cẩn thật sự có ý nghĩ khác đối với mình. Nhưng cô chỉ coi Tô Cẩn như anh trai mình mà thôi, điều này làm cô khó có thể chấp nhận được. Văn Thù không nói nhiều lời, chỉ  bình tĩnh yêu cầu anh rời khỏi phòng.

Lúc Tô Cẩn chuẩn bị đóng cửa rời đi, Văn Thù ở phía sau đột nhiên nhẹ nhàng gọi: "Thẩm Húc Bạch?" Tô Cẩn dừng lại ở cửa, sững sờ tới quên luôn việc lên tiếng phản bác. Văn Thù nhìn thấy trong mắt hắn có sự do dự cùng kinh hãi, sau đó nói phán đoán của cô: "Tay phải của tôi ở đời này chưa từng bị thương, anh là Thẩm Húc Bạch đúng không?" Tô Cẩn nhìn Văn Thù thừa nhận: “Đúng vậy.”

Trên môi Văn Thù hiện lên một nụ cười tự giễu. Sau đó cô chậm rãi bước xuống giường, từng bước một đi đến trước mặt Thẩm Húc Bạch. Chẳng trách anh tự dưng bóc vỏ quả lựu khi cô muốn ăn. Chẳng trách anh ấy lại mua sữa đậu nành về cho cô uống. Chẳng trách cách Tô Cẩn nhìn cô không giống cách anh trai nhìn em gái mình. Hóa ra những điều này không phải do cô tưởng tượng. 

Văn Thù không thể tin được nhìn người anh trai đã chung sống với mình hơn mười năm lại trở thành một con người khác. Và tại sao người này không phải ai khác mà lại là Thẩm Húc Bạch? Thẩm Húc Bạch đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt Văn Thù, cô vội vàng lùi lại sợ hãi hét lớn: “Đừng đến đây!”

 Nhìn Văn Thù sợ mình như vậy, tim anh nhói từng cơn. Thẩm Húc Bạch cúi đầu thật thấp, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời. Văn Thù nhìn anh, trong đầu cô hiện lên tất cả chuyện đã xảy ra. Rõ ràng cô sắp quên đi và đã bắt đầu một cuộc sống mới rồi cơ mà?

Loading...