VĂN THÙ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2024-11-26 16:48:19
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Lâm cau mày lẩm bẩm: “Không đúng.” Văn Thù không hiểu bạn mình nói gì: “Cái gì không đúng?” Văn Lâm đưa điện thoại của mình cho Văn Thù, nhìn thấy những người kia đang nói về chính mình và Ôn Diễm. Cô cầm điện thoại của Văn Lâm trong tay, lần lượt xem các bình luận với vẻ mặt kinh ngạc. Các nữ sinh đều bảo Ôn Diễm cười tươi như vậy, chắc hẳn là bởi vì bọn họ đã ở bên nhau rồi. Có người còn nói trước đây từng thấy hotboy trường cãi nhau với người khác chỉ vì bảo vệ Văn Thù.

Bình luận nói về mối quan hệ giữa Văn Thù và Ôn Diễm như chính họ trực tiếp chứng kiến, và ngay cả quá trình tương tác giữa hai người cũng được bịa ra một cách sống động. Chả nhẽ hoa khôi trường Triệu Đình bị Văn Thù đè bẹp là sự thật sao? Những lời này thật buồn cười, ngay cả bản thân Văn Thù cũng suýt tin vào bài viết đó. Cô trả lại điện thoại cho Văn Lâm, nói: “Đừng tin bài viết này, toàn viết vớ vẩn thôi. Tôi chỉ nhận bữa sáng của Ôn Diễm rồi im lặng nghe lời tỏ tình của cậu ấy thôi.

Văn Lâm nghe được điều gì đó, tựa hồ thông tin này còn thú vị hơn những gì đã thảo luận ở diễn đàn phía trên. Giọng Văn Lâm lớn tiếng: "Cậu đồng ý lời tỏ tình của Ôn Diễm rồi sao?" Văn Thù lập tức đưa tay bịt miệng Văn Lâm: "cậu nhỏ tiếng thôi! Tôi nói tôi im lặng nghe chứ câu nào tôi đồng ý?” 

Văn Lâm kéo tay cô ra rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, thấp giọng nói: “Đây không phải là ngầm đồng ý sao?” Cô lắc đầu, “Nói thật, tôi cũng không biết mình cảm thấy thế nào với Ôn Diễm, nhưng bây giờ tôi cảm thấy khi tôi nhìn thấy cậu ấy thì sẽ có một chút vui vẻ." Văn Lâm nhìn Văn Thù bằng ánh mắt hiểu rõ, cuối cùng gặp phải điều mà Văn Thù không biết.

Văn Lâm giải thích như một chuyên gia: “Có phải khi nhìn thấy người đó, cậu sẽ vui vẻ, muốn ở bên người đó, muốn thu hút sự chú ý của người đó, và cậu cũng sẽ nhớ nhung người đó. Khi cậu thấy người đó vui vẻ với bạn nữ khác thì cậu sẽ khó chịu." 

Văn Thù thật ra đã nghĩ tới những chuyện này. Đặc biệt là lúc Ôn Diễm kịch liệt bảo vệ cô trước Triệu Đình, lúc đó cô đang nghĩ nên làm thế nào để cảm ơn cậu ấy, cũng có chút cảm động. Cô cũng không muốn cậu ấy ở bên một người như Triệu Đình, cô sẽ cảm động khi thấy Ôn Diễm đối xử tốt với mình, khi nghe người khác nói về cô và Ôn Diễm, cô sẽ cười thầm trong lòng. Còn về việc ở bên nhau Văn Thù cũng nghĩ tới nhưng vẫn còn rụt rè không dám tiến tới. 

Văn Lâm nhìn Văn Thù đang ngẩn ngơ. “Cậu đang suy nghĩ cái gì?” Văn Thù mím môi, nói: “Tôi đang suy nghĩ về lời cậu nói.” Văn Lâm nghiêm túc nhìn Văn Thù. “Cậu thực sự có cảm tình với Ôn Diễm à?”

Văn Thù chưa kịp trả lời đã nhìn thấy Ôn Diễm đã đứng ở sân trường từ lúc nào. Cô không chắc Ôn Diễn có nghe thấy gì hay không và cô cũng sợ Ôn Diễm vừa nghe thấy chuyện hai người vừa nói. Hai tay cậu ấy để sau lưng như đang giấu cái gì đó. Một lúc sau Ôn Diễm duỗi cánh tay ra, trên tay cầm một bó hoa hồng. Trước mặt nhiều người như vậy, cậu quỳ một gối trước mặt Văn Thù trìu mến nói: "Văn Thù, anh đã thích em từ lâu rồi, em có bằng lòng ở bên anh không?" 

Cô cũng biết nếu cô nhận bó hoa này thì hai người sẽ chính thức yêu nhau. Văn Thù chậm rãi đưa tay ra đón lấy bó hoa hồng từ tay Ôn Diễm. Trong mắt anh chỉ có bóng hình cô. Trên mặt Ôn Diễm tràn đầy dịu dàng, anh đứng dậy đi đến chỗ Văn Thù. Cô luôn cảm thấy như mình đang nằm mơ một lần nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-thu/chuong-12.html.]

Cậu ấy đưa tay ôm Văn Thù vào lòng. Hơi thở ấm áp như ánh nắng chiếu vào một bên mặt cô, nhịp tim đập nhanh hơn, cảm giác tê dại sau gáy truyền khắp cơ thể cô như một dòng điện. Vấn đề giữa cô và Ôn Diễm đã được giải quyết xong. Ngay khi Văn Thù và Ôn Diễm tạm biệt nhau, Văn Lâm gửi link bài trên diễn đàn cho Văn Thù xem. [Vào ngày 520 hotboy trường đã tỏ tình với Văn Thù]

Hai ngày tiếp theo họ đang trong thời kỳ mới yêu và gần như không thể tách rời. Tại sao cậu ấy có thể cùng ăn trưa và đưa bữa sáng đều đặn mỗi ngày cho Văn Thù rất đúng giờ? Khi Ôn Diễm không có giờ học, cậu sẽ tìm Văn Thù để cùng cô đến lớp. Buổi tối biết Văn Thù không học khuya thì sẽ đưa Văn Thù đi mua sắm hoặc đi dạo gần cổng trường. 

Dù Ôn Diễm trước đây đã làm phiền Văn Thù nhiều lần, nhưng bây giờ họ đã ở bên nhau, những chuyện trước đó xảy ra không ảnh hưởng gì cả. Văn Lâm than thở mấy ngày nay bọn cô không có cơ hội ở cùng nhau. Ôn Diễm luôn có mặt mọi lúc bên cạnh Văn Thù làm cô không cùng bạn thân mình nói chuyện được. 

Văn Thù cũng dần quen với việc có Ôn Diễm ở bên cạnh mặc dù mới chỉ có hai ngày, trong hai ngày này Văn Thù cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Tết Đoan Ngọ đã đến, người khác đều đang mong chờ đến Tết Đoan Ngọ. Chỉ có Ôn Diễm không vui lắm vì sẽ phải xa Văn Thù trong ba ngày tới.

Khi dắt cô đến cổng trường cậu cũng không nỡ rời xa cô, ánh mắt uỷ khuất nhìn Văn Thù. Thấy vẻ mặt ủy khuất của Ôn Diễm, Văn Thù liền kiễng chân lên hôn nhẹ lên khuôn mặt trắng nõn của cậu. Mặt Ôn Diễm lập tức đỏ bừng, cậu nhìn bóng lưng của cô, vô cùng hoài niệm chạm vào chỗ Văn Thụ hôn hồi nãy . Lần này cũng là Tô Cẩn lái xe đến đón Văn Thù về nhà, lúc anh ngồi trên xe nhìn thấy mặt Văn Thù đang rất vui vẻ. Anh kéo cửa sổ xuống hỏi: “Có chuyện gì tốt vậy?” Văn Thù nhìn thấy Tô Cẩn, đang nghĩ liệu anh có thực sự để ý đến việc cô yêu đương hay không, nên không nói cho Tô Cẩm sự thật: “Đương nhiên em hạnh phúc vì tới kì nghỉ rồi”.

Mấy ngày liền Tô Cẩn bận rộn với công việc của công ty, hôm nay hiếm có ngày nghỉ vì vậy anh dậy tương đối muộn. Hôm nay ở nhà có khách, buổi trưa mẹ Tang nấu cơm mới phát hiện gạo để buổi tối nấu cơm tiếp khách sẽ không có đủ. Bà liền kêu Văn Thù với Tô Cẩn đi mua gạo. Văn Thù đang đánh răng thì nghe thấy tiếng mẹ Tang nói nên nhanh tay đánh cho xong. Đánh răng xong, cô lập tức đi vào phòng Tô Cẩn đánh thức anh. Tô Cẩn đang không nằm trên giường không có biểu tình gì. Sau khi Văn Thù gọi, Tô Cẩn đứng dậy đi đánh răng rửa mặt.

Ăn xong bữa trưa, hai người cùng đi mua một ít rau thịt và gạo cho mẹ Tang. Văn Thù mất rất nhiều thời gian để chọn đồ ăn ở chợ, tất cả đều là món cô thích nhất. Tô Cẩn bất đắc dĩ cười nói: “Thù, đừng chỉ lấy món ăn em thích chứ.” Văn Thù nhìn đống đồ cô lấy vào giỏ trên tay mình, hình như toàn là món cô thích. Cô chỉ có thể cười ngượng ngùng, sau đó để Tô Cẩn chọn thêm một số món ăn cần thiết rồi đi thanh toán. 

Đem đống đồ ăn bỏ vào xe đẩy xong, hai người qua quầy gạo. Tô Cẩn đang trả tiền cho ông chủ. Cúi đầu nhìn bao gạo: “Bao gạo này nặng bao nhiêu cân nhỉ?” Văn Thù tò mò hỏi. Tô Cẩn nhìn qua và đoán: “Chắc nặng bằng một nửa em.” 

“Thật sao?”

Loading...