VĂN THÙ - Chương 11

Cập nhật lúc: 2024-11-26 16:47:49
Lượt xem: 24

Nhưng Tô Cẩn lại nhớ trước đây vốn là anh có lỗi với Văn Thù. Tô Cẩn hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, sau đó xuống xe đi tới chỗ Văn Thù. Cảm nhận được sự địch ý khó hiểu của Tô Cẩn làm Ôn Diễn sửng sốt một lát. Văn Thù cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Tô Cẩn đang đi tới trước mặt mình, cô nhất thời quên có phản ứng: "Anh? Anh không phải cố ý tới đây đón em đó chứ?" Tô Cẩn tới gần nhìn Ôn Diễm, "Đây là?" Văn Thù không biết vì sao lại cảm thấy chột dạ, "À, đây là bạn học của em." “Chào anh, em là bạn học của Văn Thù. Tụi em vừa tan học, tình cờ gặp nên cùng nhau về.”

Ánh mắt Tô Cẩm lúc nhìn Văn Thù thì dịu dàng, nhưng vừa nhìn về phía Ôm Diễm liền lập tức lạnh lùng: “Được, vậy tôi đưa em gái về nhà trước.” Văn Thù cũng cảm thấy cách Tô Cẩn nhìn Ôn Diễm có gì đó không ổn nên không bảo Tô Cẩn đưa Ôn Diễm về cùng. 

Lên xe, Văn Thù thử hỏi Tô Cẩn: "Anh, chả nhẽ anh cho rằng em và Ôn Diễm yêu nhau phải không?" Chuyện này không đề cập tới thì không sao, vừa nhắc tới sắc mặt Tô Cẩn u ám hẳn ra, Văn Thù lập tức giải thích: “Anh, anh thật sự hiểu lầm rồi, em chỉ… Mặc dù Ôn Diễm thích em, nhưng hiện tại em không có chút tình cảm nào với cậu ấy.”

Đây là điều Tô Cẩn thích nghe. Khóe miệng anh không ngừng co giật, tất nhiên cũng không dám cười lớn. Văn Thù im lặng nhìn khoé mắt Tô Cẩn, sau đó yên tâm dựa vào ghế ô tô nói: “Chuyện này đừng nói cho bố mẹ biết, nếu không em sẽ đánh anh.” Tô Cẩn đương nhiên sẽ không nói chuyện này cho bố mẹ Tang biết rồi. 

Văn Thù vừa về đến nhà nhận được tin nhắn của Ôn Diễm, Văn Thụ liếc nhìn khung chat. không hiểu vì sao Ôn Diễm lại hỏi một câu như vậy.

Ôn Diễm: [về tới nhà chưa, người vừa nãy là anh trai cậu hả]

Văn Thù: [Đúng, đó là anh trai tôi]. 

Sau một lúc Ôn Diễm mới trả lời. 

Ôn Diễm: [Ồ] 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-thu/chuong-11.html.]

Văn Thù nhanh tay gõ một loạt chữ trên bàn phím, cuối cùng lại xóa hết đi. Cuối cùng gửi một câu ngắn gọn, hỏi tại sao Ôn Diễm lại hỏi như vậy. 

Ôn Diễm nói vòng vo: [Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tôi đã cảm thấy anh trai cậu nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, có lẽ là vì anh ấy cưng chiều em gái mình nên nhìn tôi có chút ghen tị.]

Ghen tị? Tại sao anh trai lại ghen tị với bạn của em gái mình? Văn Thù không hiểu ý tứ trong lời nói của Ôn Diễm, chỉ bày tỏ suy đoán của mình: [Có lẽ anh ấy quan tâm chăm sóc tôi từ nhỏ nên không muốn nhìn thấy tôi yêu đương sớm thôi, không sao đâu]. 

Ôn Diễm vừa đọc tin nhắn Văn Thù gửi vừa gõ. “Tôi thấy cách anh ấy nhìn tôi giống như nhìn tình địch vậy.” Cậu đang do dự có nên gửi đi hay không, cuối cùng, để tránh cho Văn Thù suy nghĩ nhiều, cậu ấy đã xóa hết những lời đang định nói.

Sau hai ngày nghỉ lễ tháng năm, Tô Cẩn bắt đầu bận rộn. Văn Thù ở nhà hai ngày đều không gặp được anh vào ban ngày, tới ban đêm chỉ có thể nghe được tiếng động bên ngoài. Cô nhìn đồng hồ, Tô Cẩn trở về nhà đã mười một giờ rưỡi. Đột nhiên cô có chút tò mò xem gần đây Tô Cẩn bận rộn việc gì. Nhưng mẹ Tang thường nói đừng tò mò về chuyện của người khác mà hãy lo cho bản thân mình trước. Văn Thù đè nén sự tò mò trèo lên giường đi ngủ. Sáng sớm hôm sau, Văn Thù nhìn thấy Tô Cẩn đã chuẩn bị xong bữa sáng đặt trên bàn, vẻ mặt cô có chút mất tập trung nhưng cô vẫn ăn xong bữa sáng anh chuẩn bị. 

Khi đến trường, Văn Thù tuy không nói thẳng nhưng trong lòng vẫn không ngừng suy nghĩ về những thay đổi gần đây của Tô Cẩn nên hơi lơ đãng trong giờ học. Văn Lâm chạm vào vai Văn Thù đang ngơ ngác hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?” Văn Thù tỉnh táo lại: “Không, tôi chỉ đang nghĩ đến anh trai tôi thôi” Văn Lâm sợ cô lại bắt đầu khoe khoang lợi ích của việc có anh trai, lập tức đưa tay ngăn cản: "Dừng lại, tôi không muốn nghe, nghe nhiều sẽ khiến tôi ghen tị."

Nhưng rất nhanh Văn Lâm nhìn thấy Ôn Diễm chờ ở phía trước liền nhanh chân chuồn mất. Văn Thù nhìn thấy Ôn Diễm lại đứng chờ dưới lầu giảng đường, trên tay vẫn cầm sữa đậu nành và bánh mì. Cô ngưỡng mộ sự kiên trì của cậu ấy trong một thời gian dài. Cô nói với Ôn Diễm “Cám ơn.” Ôn Diễm thậm chí còn vượt qua giới hạn trước giờ của mình hỏi: “Văn Thù , cậu nhận đồ ăn của tôi rồi, cậu có cảm nhận được một chút nào về tâm ý của tôi không?” Văn Thù nhận ra Ôn Diễm đang trực tiếp tỏ tình với cô.

Phải chăng mối quan hệ giữa hai người đã phát triển thành mối quan hệ không thể giải thích là bạn bè bình thường? Ôn Diễm đã theo đuổi cô rất lâu, nhìn cô quả thực rất giống một tên cặn bã luôn tìm cách dụ dỗ người khác mua đồ ăn cho mình. Cô có chút bối rối, không hiểu mình cảm thấy thế nào với Ôn Diễm. Nói yêu thì quá nhiều, nhưng nói bạn tốt thì hơi vô tâm. Nếu bây giờ cô đồng ý với Ôn Diễm thì cô sẽ cố gắng đáp lại tình cảm của Ôn Diễm. Liệu chung đụng lâu ngày cô có thể biết được tình cảm của mình đối với Ôn Diễm không? Văn Thù do dự một lát, nhấp một ngụm sữa đậu nành. "Nó phụ thuộc vào thái độ của cậu.” Sau đó Văn Thù vội chạy lên lầu, Ôn Diễm chậm rãi quay đầu nhìn về phía Văn Thù đang chạy, khóe môi nở nụ cười tươi tắn. Cảnh tượng này tình cờ bị người nào đó chụp lại, lập tức được đăng lên diễn đàn của trường. Chỉ trong vài giây, nụ cười của nam thần này đã được mọi người lan truyền rộng rãi.

Đây là lần đầu tiên Ôn Diễm đang cười được người qua đường chụp lại. Nhìn cậu cười thật tươi tắn và dịu dàng. Tiếp theo là cuộc thảo luận sôi nổi về cô gái đi lên lầu mà Ôn Diễm đang nhìn là ai. Không lâu sau cũng có người chụp lại bộ quần áo Văn Thù đang mặc, sau khi so sánh thì thấy chúng giống hệt bóng lưng trong ảnh. Những bình luận từ người theo dõi ngày càng trở nên nhiều tới mức không kiểm soát được. Một số người thậm chí còn bắt đầu suy đoán liệu hôm nay có phải là ngày kỷ niệm yêu đương của họ hay không.

Văn Lâm cũng là một người thích ăn dưa trên diễn đàn. Vấn đề này đã hot mấy ngày rồi nhưng vẫn chưa có câu trả lời chính thức. Vừa bấm vào, cô (VL) đã thấy có hàng chục nghìn bình luận dưới bài đăng, lập tức nhìn thấy người trong ảnh trên diễn đàn là bạn thân của mình. Dưới bài đăng có nhiều suy đoán như vậy, Văn Lâm thích thú khi chính chủ đang ngồi cạnh mình, cô hỏi thẳng: “Thù, hôm nay giữa cậu và Ôn Diễm xảy ra chuyện gì vậy?” Văn Thù vẻ mặt bình tĩnh nhìn Văn Lâm nói: “Không có chuyện gì cả.”

Loading...