Vẫn Nhớ Người Như Xưa - Chương 8
Cập nhật lúc: 2024-12-21 13:04:50
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ vì ta quá quan tâm đến chuyện của Bùi gia, khiến cho Thôi Yên nghi ngờ rằng ta thầm ái mộ Bùi Tri Lang.
Ta vội vàng thề thốt phủ nhận: "Sao có thể chứ? Ta... người ta thích không phải là hắn."
Ta rất rõ ràng, người ta yêu là Bùi Tri Lang của kiếp trước.
Kiếp này hắn đã có mối nhân duyên tốt đẹp hơn, ta cần gì phải trói buộc mình vào một cái cây đã không còn thuộc về mình.
Cho dù có không nỡ hay đau lòng đến đâu, ta cũng nên buông tay.
Thôi Yên "ồ" một tiếng, rồi chuyển sang hỏi: "Không phải hắn, chẳng lẽ là Bùi nhị lang?"
Bùi Tri Hành?
So với Bùi Tri Lang, hắn đúng là một tảng đá thô so với một viên ngọc quý.
Ta đang định phủ nhận nhưng nghĩ lại, ta cần có một lý do để xóa tan nghi ngờ trong lòng nàng ấy, cũng cần có một cái cớ để nàng ấy tin tưởng rằng ta không có ác ý với Bùi gia.
Ta không thể làm gì khác hơn là trái lương tâm nhăn nhó nói: "Thật không dám giấu, ta quả thực vừa gặp Bùi nhị lang đã động lòng, nhớ mãi không quên."
Nói xong, ta giả vờ tỏ vẻ đau buồn, thở dài than thở thêm một câu: "Chỉ là, chuyện này tiểu thư nhất định phải giữ bí mật giúp ta. Hắn xuất thân cao quý, lại luôn mắt cao hơn đầu, ta với hắn không môn đăng hộ đối, hắn chắc chắn không để mắt đến ta. Ta chỉ có thể chôn giấu tình cảm này ở trong lòng, đợi thời gian qua đi, tự nhiên sẽ quên hắn."
Đợi thời gian qua đi, tự nhiên sẽ quên được Bùi Tri Lang.
Nàng ấy không nói thêm gì, chỉ gật đầu đồng ý.
12
Thôi Yên quả không hổ danh là tiểu thư xuất thân từ thế gia đại tộc, cuộc sống của nàng ấy cực kỳ có quy củ nhưng cũng buồn tẻ không thú vị.
Mỗi ngày, nàng ấy đều thức dậy từ giờ Mão, nghỉ ngơi vào giờ Dậu, khoảng thời gian còn lại hoặc là trong khuê phòng học cầm kỳ thư họa, hoặc là làm nữ công.
Ngày nào nàng ấy cũng ngồi dưới gốc cây hải đường thêu hỷ phục, từng đường kim mũi chỉ đều do chính tay nàng ấy chăm chút.
Hỷ phục dùng loại gấm Tứ Xuyên "tấc gấm tấc vàng", dệt lẫn với những sợi chỉ vàng mỏng như sợi tóc.
Gấm vóc óng ánh, ánh lên sắc vàng rực rỡ, chỉ nhìn qua đã biết là có giá trị không nhỏ.
Ở kiếp trước, khi ta gả cho Bùi Tri Lang, cũng từng giống như nàng ấy, tự tay thêu hỷ phục.
Chỉ có điều, tay nghề thêu thùa của ta thật sự kém cỏi, khó mà nói được là thanh nhã, cũng chẳng dùng nổi loại vải quý giá như thế này.
Lúc đó, ta vừa thêu xong một con phượng hoàng, đã vội vàng mang đi khoe với Bùi Tri Lang.
Hắn nhìn vào những hoa thêu trông giống gà chứ không phải phượng hoàng, nhíu mày lặng im một lúc rồi nói: "Thêu con gà trên hỷ phục sao? Ý tưởng này thật sự độc đáo."
Ta lườm hắn một cái, lập tức phản bác: "Chàng nhìn kiểu gì vậy? Đây rõ ràng là phượng hoàng tung cánh bay chín tầng trời."
Nghe vậy, hắn không nhịn được cười phá lên.
Thấy ta lạnh mặt tức giận, hắn lại vội vàng nín cười, đổi giọng trêu: "Kỹ năng thêu thùa của Khanh Khanh quả thật là độc nhất vô nhị, hiếm thấy trên đời."
Ta tức giận, giáng một cú đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-nho-nguoi-nhu-xua/chuong-8.html.]
Ta biết hắn thân thể yếu ớt, chẳng biết võ công, nên ta đã nương tay rất nhiều.
Không ngờ hắn lại thừa cơ bày trò, ôm n.g.ự.c kêu đau.
Khi ta định vén vạt áo hắn lên để xem xét vết thương, lại bất ngờ bị hắn kéo lại, ôm chặt vào lòng.
Hơi thở của hắn gần trong gang tấc, lướt qua tai ta, khiến trái tim ta loạn nhịp.
Trái tim ta đập thình thịch, mặt nóng bừng như lửa đốt.
Ta ngây ngẩn hồi lâu, rồi lại nghe thấy giọng nói trầm thấp, trong trẻo của hắn:
"Khanh Khanh, thiệt thòi cho nàng rồi."
Ta vỗ nhẹ lưng hắn, hào sảng đáp: "Không thiệt thòi chút nào, không phải chỉ là thêu một bộ hỷ phục nhỏ thôi sao? Thêu thêm mười bộ nữa ta cũng chẳng ngại."
Đến bây giờ nghĩ lại, nhìn thấy Thôi Yên, ta mới hiểu được ý nghĩa sâu xa trong chữ thiệt thòi ngày ấy của hắn.
Sau đó, ta và hắn cùng nhau thêu xong bộ hỷ phục đó, thành thân tại Thục Châu,thề non hẹn biển trước miếu Nguyệt Lão, treo thẻ ước hẹn trên cây nhân duyên, ước định đời sau kiếp này.
Ký ức ngập tràn trong tâm trí, đột nhiên tiếng Thôi Yên cất lên kéo ta trở về hiện thực.
Cơn gió nhẹ thổi qua, làm rơi rụng từng cánh hoa hải đường.
Nàng ấy nhặt một cánh hoa rơi trên đầu ta, vẻ mặt lo lắng hỏi: "Khanh Khanh, ngươi sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao? Có cần gọi đại phu đến xem không?"
Ta lắc đầu, mỉm cười: "Ta không sao, chỉ là nhìn tiểu thư thêu hỷ phục, chợt nhớ đến một vài chuyện xưa."
"Không sao là tốt rồi. Ngươi ở Lâm An không người thân thích, lại là nữ tử, chắc hẳn rất khó khăn. Nếu cần giúp đỡ gì, cứ nói với ta."
Ngày ta vào phủ, nàng ấy từng hỏi mục đích ta đến Lâm An.
Ta nói dối rằng mình đến nương nhờ thân thích nhưng bọn họ đã dọn đi, không biết đã đi đâu.
Nàng ấy không nghi ngờ, còn tin là thật, dặn dò người trong phủ quan tâm đến ta nhiều hơn.
"A Yên, tiểu thư và Bùi lang quân nhất định phải… bách niên giai lão."
Nàng ấy cúi đầu nhìn bộ hỷ phục, nở nụ cười có chút thẫn thờ: "Chỉ mong như vậy."
13
Chớp mắt đã đến đầu tháng Năm, Tết Đoan Ngọ cận kề.
Ngoài việc thêu hỷ phục, Thôi Yên còn bắt đầu thêu túi thơm.
Vải thêu chọn loại màu xanh nhạt, nền hoa văn chìm dây leo quấn quanh. Một mặt túi thêu họa tiết uyên ương bên hoa sen, mặt còn lại thêu tám chữ "An lạc như ý, trường thọ vô cực". Người tinh mắt liếc qua cũng biết ngay là để tặng cho Bùi Tri Lang.
Theo phong tục Tết Đoan Ngọ, túi thơm được nhét các loại thảo dược như ngải cứu, xuyên khung, bạch chỉ để mang theo bên người, nhằm xua đuổi tà khí và phòng ngừa bệnh tật. Vì vậy, đây cũng là dịp mà nhiều đôi tình nhân trao nhau những món quà nhỏ.
Nàng ấy định kéo ta cùng thêu nhưng ta từ chối vì lý do thêu thùa vụng về, nên nàng ấy đành thôi.
Kiếp trước ta cũng từng thêu một cái túi thơm tặng cho hắn nhưng vì tay nghề thêu thùa quá tệ khiến hắn bị đồng liêu cười chê.