Vẫn Nhớ Người Như Xưa - Chương 4
Cập nhật lúc: 2024-12-21 13:00:48
Lượt xem: 329
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nói năng khéo léo, suýt chút nữa đã thuyết phục được ta, thậm chí còn làm ta lâng lâng hạnh phúc. Nhưng ta hiểu rất rõ, cho dù ta có biết chế binh khí hay giỏi vài chiêu công phu thì trong mắt bọn họ, tất cả chỉ là thô lỗ, không ra thể thống gì.
Huống hồ, bọn họ nói một câu không sai: "Đường đường là Thám hoa lang, sao có thể sánh đôi với một thôn phụ không biết chữ?"
Nếu chỉ xem thường ta thì cũng chẳng quan trọng nhưng ta không thể để người khác coi thường Bùi Tri Lang, cũng không muốn trở thành một thôn phụ vô tri là không xứng với Thám hoa lang trong miệng người khác.
Từ đó, ta ngày qua ngày đi theo hắn học chữ.
Ban ngày, hắn bận rộn xử lý công vụ, ban đêm trở về nhà còn phải làm tiên sinh dạy học cho ta.
Chữ của ta đều do hắn cầm tay từng nét từng nét chỉ bảo.
Nhưng khổ nỗi, tay ta vụng về, luyện thế nào cũng không thể có được một phần phong thái trong chữ viết của hắn.
Ta thường xuyên nhìn hắn đến ngẩn người.
Hắn liền dùng cán bút gõ nhẹ lên trán ta.
Ta chỉ dám âm thầm phản kháng một câu: "Tại chàng đẹp quá, khiến ta mất tập trung thôi."
...
Khi gian thần lộng quyền, thế sự đảo điên, một người có tấm lòng phóng khoáng chính trực như hắn, dù phải chịu cực hình vẫn không uốn cong sống lưng, cuối cùng lại mất mạng vì cực hình, c.h.ế.t thảm trong ngục tối.
Phu quân ta, làm gì có tội?
Thay vì nhìn hắn đi vào vết xe đổ kiếp trước, ta thà buông tay để hắn không phải chịu đau khổ thêm lần nào nữa.
Nhưng vừa nghĩ đến kiếp này hắn sẽ cưới nữ tử khác, trong lòng ta không khỏi trào dâng cảm giác cay đắng, nghẹn ngào khó chịu, phiền muộn vô cùng.
Cơn đau lòng ấy dần dần tích tụ lại thành sức mạnh.
Ta dồn hết mười phần sức lực, đạp mạnh một cước lên đôi ủng đen bóng sang trọng của Bùi Tri Hành .
Lập tức, trên lớp vải gấm quý giá xuất hiện một vết bẩn xám xịt.
Dù sao thì bọn họ cũng là thân huynh đệ, ta dạy dỗ tiểu thúc tử lầm đường lạc lối cũng coi như hợp tình hợp lý.
Ta nghiêm khắc cảnh cáo:
"Ngươi mới bị mù mắt. Mắt nhìn người của huynh trưởng ngươi hơn ngươi cả vạn lần. Ta cảnh cáo ngươi, không được động đến Thôi Yên."
Nói xong, ta lập tức chuồn mất.
Dù ta có tự tin có thể đối phó với hắn nhưng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Lỡ như làm Bùi Tri Hành bị thương, hắn quay sang nói xấu ta trước mặt Bùi Tri Lang thì biết làm sao?
Cho dù không thể trở thành phu thê, ít nhất cũng phải để lại ấn tượng tốt đẹp.
Bùi Tri Hành rít lên một hơi đau đớn, cau mày chịu đựng, bước đi khập khiễng, không thể đuổi kịp ta, chỉ có thể tức tối hét về phía bóng lưng ta:
"Nữ nhân điên kia, tốt nhất đừng để ta gặp lại ngươi, nếu không ngươi biết tay ta!"
6
Khi trú chân ở một quán trọ rẻ nhất Lâm An, ta bắt đầu dò hỏi rất nhiều chuyện liên quan tới Bùi gia.
Chẳng hạn như Bùi gia có một cặp song sinh, tuy diện mạo giống hệt nhau nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-nho-nguoi-nhu-xua/chuong-4.html.]
Một người tài hoa có thể so với Tử Kiến*, ôn nhuận đoan chính.
*Tử Kiến: tức Tào Thực, con trai Tào Tháo, thiên tài văn chương thi phú.
Người còn lại thì thích đấu gà, dắt chó, chẳng học hành tử tế.
Phụ thân của họ, Bùi Cung Dịch, từng là Tể tướng kiêm Thái tử Thái phó nhưng bởi vì thanh lưu chính trực bị bè lũ gian thần chèn ép, đến năm ngoài ba mươi tuổi bị Hoàng đế giáng làm Thứ sử ở Lâm An.
Thứ sử tuy là chức quan lớn nhất của một châu nhưng suy cho cùng vẫn là bị biếm trích.
Vì vậy, hai huynh đệ Bùi gia sinh ra ở kinh thành nhưng lại lớn lên ở Lâm An.
Những điều này không khác gì so với những gì Bùi Tri Lang từng kể với ta ở kiếp trước.
Nghe nói Bùi Tri Lang sẽ tham gia kỳ thi Hương năm nay.
Cũng chính vào kỳ thi Hương này, Bùi gia sẽ xảy ra chuyện.
Cả Bùi phủ trên dưới, chỉ còn lại mỗi mình Bùi Tri Lang sống sót.
Chỉ tiếc ta không biết rõ tình tình cụ thể.
Khi ấy hắn không muốn nhắc đến, chỉ nói rằng sự tình liên luỵ quá rộng, biết càng nhiều càng nguy hiểm, nên vẫn luôn giấu kín không nói với ta.
Mãi đến khi hắn bị tống giam vào ngục, ta mới biết từ trong thư nhà rằng sự việc Bùi gia gặp nạn Thái tử Triệu Hành Triết không thể thoát khỏi liên quan..
Triệu Hành Triết quen biết hai huynh đệ Bùi gia từ nhỏ nhưng lớn hơn một hai tuổi, được Bùi Cung Dịch dạy dỗ suốt mấy năm, cuối cùng lại lấy oán báo ơn, nhẫn tâm xuống tay sát hại lão sư của mình.
Nhữ Dương Vương Triệu Ký và Thái tử xưa nay vốn bất hòa, như nước với lửa.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Bùi Tri Lang sẵn lòng kết giao với Triệu Ký.
Nhưng ai có thể ngờ, Triệu Ký vì hoàng vị mà lại đi cấu kết gian thần, thừa nước đục thả câu, trở thành cọng rơm cuối cùng hại c.h.ế.t Bùi Tri Lang.
Triệu Hành Triết thủ đoạn độc ác, Triệu Ký lại là kẻ khẩu phật tâm xà, cười trên mặt nhưng sau lưng đ.â.m dao.
Tóm lại, hai huynh đệ nhà họ Triệu không có ai tốt lành, lòng dạ kẻ này còn thâm độc hơn kẻ kia.
...
Lại nghe người ta nói, đầu năm nay Bùi Tri Lang và Thôi Yên đã định hôn ước, tam thư lục lễ đã thực hiện hơn phân nửa, chỉ chờ Bùi Tri Lang thi xong kỳ thi Hương sẽ chọn ngày lành để thành thân.
Thôi Thị là một thế gia vọng tộc ở Bác Lăng, danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ.
Phụ thân của Thôi Yên là Đông Lai Hầu, tước vị được thế tập cha truyền con nối. Dù không nắm thực quyền nhưng vinh hoa phú quý và danh vọng đều không thiếu, chưa kể trưởng tử Thôi Thị, Thôi Thúc Ngọc, đang làm quan trong triều, kiếp trước còn lên tới chức Thượng thư.
So với Thôi Thị, Bùi gia thật sự chẳng đáng để nhắc tới.
Ở triều ta, sĩ tộc luôn khinh thường chuyện thông gia với hàn môn.
Ở kiếp trước có lẽ bởi vì Bùi gia gia đạo sa sút nên hôn ước của hai người mới không thể không bị hủy bỏ.
Sở dĩ Thôi gia dọn từ Bác Lăng đến Lâm An cũng chỉ vì Thôi Yên từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, cần về Giang Nam dưỡng bệnh.
Nàng ấy và Bùi Tri Lang quen biết nhiều năm, nói là thanh mai trúc mã cũng không sai.
Ngay cả bách tính Lâm An cũng khen ngợi bọn họ là trai tài gái sắc, một đôi trời sinh.
Không hiểu sao, nghĩ đến đây, ta lại cảm thấy trong lòng mình nhói đau, chua xót không thôi.
Kiếp trước ta chưa từng gặp Thôi Yên nhưng lại may mắn từng được nhìn thấy Đông Lai Hầu và Thôi Thúc Ngọc trong một bữa yến tiệc.