4
Tình tay tư là điều không thể nào xảy ra.
Nếu Bùi Tri Lang và tiểu thư Thôi gia thực lòng yêu nhau, dù sao cũng tốt hơn đi cùng ta để rồi nhận lấy một kết cục bi thảm.
Dù ta có không nỡ đến đâu, cũng không thể trơ mắt nhìn hắn đi vào vết xe đổ kiếp trước.
Kiếp trước, hắn từng bị hãm hại bỏ tù, sau đó chịu đủ mọi cực hình, trên người vô số vết roi, da tróc thịt bong, dấu ấn của sắt nung cháy bỏng làm n.g.ự.c hắn cháy sém không còn nguyên vẹn.
Bọn họ muốn nghiêm hình bức cung, mọi loại cực hình độc ác nhất đều dùng hết lên trên người hắn.
Thiên lao canh phòng nghiêm ngặt, cho dù ta tốn bao nhiêu vàng bạc để lo lót, cũng chỉ có thể gặp hắn một chốc lát ngắn ngủi.
Khi ta nhìn thấy hắn, hắn ngồi ngay ngắn sống lưng thẳng tắp trong ngục, bị tra tấn đến mức không còn hình người, thân thể đầy thương tích, quần áo rách nát nhuốm đầy m.á.u tươi.
Nhìn những vết thương đau đớn đến xé lòng ấy, toàn thân ta run rẩy, nức nở rơi lệ.
Ta lục tìm trong bọc hành lý, lấy ra thuốc trị thương, muốn giúp hắn bôi thuốc nhưng lại sợ làm hắn đau, luống cuống đứng tại chỗ không biết làm sao, tiếng khóc mỗi lúc một lớn hơn.
Hắn nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, bàn tay yếu ớt vô lực khẽ vuốt ve sau lưng ta, không ngừng an ủi ta nói hắn không đau, thậm chí còn có tâm tình đùa giỡn với ta.
"Khanh Khanh nhà ta khóc đến con mắt đỏ lên cả rồi, trông như con thỏ vậy, thật xấu xí."
Giọng nói hắn yếu ớt, khuôn mặt tái nhớt nở một nụ cười ấm áp, đưa tay lên lau nước mắt cho ta, ánh mắt đầy lưu luyến không nỡ rời, chăm chú nhìn ta.
Ánh mắt tan vỡ và đau lòng ấy như đ.â.m thẳng vào trái tim ta. Ta luôn cảm thấy hắn giống như đang nói lời từ biệt với ta, hốc mắt cay xè, ta lại òa lên khóc lớn hơn, giậm chân nói:
"Đến lúc nào rồi mà chàng còn đùa được sao?"
Hắn cười khẽ, tràn đầy cưng chiều:
"Ừ, thỏ con nổi giận cũng hay giậm chân, bây giờ càng giống hệt rồi."
Nhờ những lời an ủi đầy tâm ý của hắn, ta cuối cùng cũng ngừng khóc, tay run rẩy giúp hắn bôi thuốc, thấp giọng nói:
"Dù có thế nào, ta cũng sẽ làm mọi cách để cứu chàng ra ngoài. Dù là dùng m.á.u tươi rải khắp chính đường cáo ngự trạng, hay là cướp…"
Chữ "ngục" chưa kịp thốt ra khỏi miệng, hắn đã cắt ngang lời ta: "Có nương tử bôi thuốc cho ta, bây giờ có c.h.ế.t cũng không hối tiếc."
Ta vội vàng mắng hắn nói năng lung tung.
Nhưng không ngờ, lời nói đó lại ứng nghiê,k. Lần gặp đó thực sự là vĩnh biệt.
Chúng ta không nói được mấy câu, ngục tốt đã thúc giục ta mau rời đi.
Ta để lại một bọc hành lý, bên trong là quần áo sạch, bánh hoa đào hắn thích nhất, cùng một ít ngân phiếu.
Hắn đưa ta hai bức huyết thư viết sẵn trước đó, căn dặn ta nhất định phải về nhà mới được mở ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-nho-nguoi-nhu-xua/chuong-3.html.]
Vừa ra khỏi ngục, ta không chờ nổi mà mở ra ngay, đọc xong mới biết, ngoài bức gia thư còn có một bức thư hưu thê.
Có lẽ hắn biết, nếu ta nhìn thấy thư hưu thê, ta nhất định sẽ xé nát ngay trước mặt hắn. Vì thế hắn mới dặn đi dặn lại ta về nhà mới được mở ra xem.
Xưa nay thứ pháp của hắn cao mình, nét chữ chẳng thua gì Nhan Lệ và Lưu Công. Nhưng hai bức huyết thư này, nét chữ lại có chút nguệch ngoạc yếu ớt.
Chỉ sợ là tay của hắn cũng đã chịu cực hình nhưng hắn không hề để lộ ra trước mặt ta.
Trong thư hưu thê, dòng cuối cùng viết:
"Nguyện nương tử sau khi rời xa ta, buộc tóc óng ả, tô mày duyên dáng, khoe vẻ kiều diễm yêu kiều, chọn bậc quân tử cao sang, múa bóng trước sân, hòa nhịp khúc cầm sắt tình thâm."
Nhưng ngoài hắn ra, ta chẳng muốn gả cho ai khác.
5
Thật ra ta vốn không biết chữ.
Cha ta là một thợ rèn, nghe nói tổ tiên ta từng chế tạo binh khí cho quan gia, thuộc vào quan tịch. Chỉ vì phạm sai lầm mà bị giam vào ngục, sau này nhờ tân hoàng đăng cơ đại xá thiên hạ mới có thể thoát khỏi cái chết, rồi đến định cư ở Thục Châu, mở tiệm rèn để làm nghề cũ.
Mẫu thân ta là một danh kỹ ở Thục Châu, không chỉ xinh đẹp mà còn nổi tiếng tài hoa nhưng bà qua đời sớm, không kịp dạy ta học chữ nghĩa.
Thuở nhỏ ta rất nghịch ngợm, không thích học hành, chỉ mê múa đao múa kiếm.
Cha ta cũng chiều chuộng, để mặc ta tự do, thậm chí còn cho ta theo sư phụ của tiêu cục học tập võ nghệ.
Cho đến năm ta mười tám tuổi, ta gặp được Bùi Tri Lang.
Lúc chúng ta mới thành thân, hắn đã từng dạy ta học chữ nhưng ta chỉ cần nhìn thấy chữ là đau đầu, không cách nào nhận ra, liền giở thói trẻ con không chịu học. Dẫu sao có một vị Thám hoa lang là hắn ở bên cạnh, ta cần gì phải tốn công học làm gì.
Hắn không giống cha ta, cầm thước làm bộ muốn đánh vào lòng bàn tay ta nhưng lần nào cũng "nâng cao đánh khẽ", chưa từng nặng tay.
Ta lại quấn lấy hắn, trái một câu phu quân, phải một câu lang quân, khiến hắn nghe đỏ cả tai, cuối cùng chỉ biết bất lực mà bỏ qua.
Ta biết, hắn nhất định bị chiêu này đánh bại.
Sau này, khi vào kinh thành, ta mới tận mắt thấy các thiên kim tiểu thư tinh thông thi ca, cầm kỳ thư họa, mới nhận ra mình chẳng ra làm sao cả.
Họ nói chuyện toàn là thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, còn ta chỉ biết củi gạo dầu muối, đao thương kiếm kích.
Ta ngồi co ro ở góc phòng, hoàn toàn không xen được vào câu chuyện, cảm thấy mình lạc lõng giữa bọn họ.
Sau khi từ yến tiệc trở về, ta liền chủ động xin Bùi Tri Lang làm tiên sinh dạy học cho ta, dặn hắn không được mềm lòng, cứ nghiêm khắc theo quy củ nên làm thế nào thì cứ làm như vậy, nhất định phải làm sư phụ nghiêm khắc.
Hắn lên tiếng hỏi đầu đuôi sự tình, rồi cười dịu dàng an ủi ta:
"Khanh Khanh không cần so sánh mình với người khác. Vàng không phải lúc nào cũng hoàn mỹ, người cũng chẳng ai hoàn hảo. Họ có ưu thế của họ nhưng phu nhân của ta cũng có chỗ hơn người. Nàng không chỉ có võ nghệ phi phàm, còn tinh thông binh khí. Những tiểu thư khuê ấy cũng đâu biết gì về chuyện này."