Vạn Nhân Mê Thẳng Nam Bị Đám Tồi Tệ Điên Cuồng Thèm Khát - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-27 06:32:59
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Hoành về đến nhà khi trời vẫn còn sớm, khéo đủ thời gian ghé qua câu lạc bộ quyền tập luyện một chút.

"Hứa Hoành, ngày mai tới công ty ? Có mối làm ăn mới cho đây."

Khoảng bảy tám giờ tối, những ngọn đèn đường tỏa thứ ánh sáng mờ ảo, tranh tối tranh sáng. Bóng hắt xuống mặt đất kéo giãn thành đủ hình thù kỳ dị, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể thoát khỏi một vệt đen đặc quánh, u ám.

Cơn đau nhức khiến bắp chân Hứa Hoành thỉnh thoảng co giật. Hắn bước chầm chậm, từng nhịp từng nhịp giẫm lên chính cái bóng của rải rác mặt đường.

"Được, ngày mai sẽ qua đó một chuyến." Hắn cúp máy.

Đứng nán ngoài đường một lúc lâu để lấy tinh thần, Hứa Hoành mới miễn cưỡng xua cơn mệt mỏi, cúi đầu rảo bước về phía nhà .

Khu tập thể cũ kỹ rêu phong, thang máy, cầu thang bộ càng chẳng lấy một ngọn đèn. Nghe từng kiến nghị ban quản lý lắp thêm hệ thống chiếu sáng, nhưng chờ mãi vẫn bặt vô âm tín. Hứa Hoành vốn dĩ chẳng màng đến mấy chuyện bao đồng , với , đồ đạc trong nhà vẫn còn xài quá đủ.

Chìa khóa còn kịp tra ổ, chợt nghiêng né tránh một đòn tấn công bất ngờ. Đôi tay vung lên với tốc độ chớp nhoáng, đầy ba giây, đè gục kẻ vạch mặt giấu tên xuống nền xi măng lạnh lẽo.

"Anh."

Khoảnh khắc rõ khuôn mặt kẻ nọ, Hứa Hoành chút chần chừ. Cánh tay vung lên vung xuống tàn nhẫn, liên tiếp giáng những cú đ.ấ.m nảy lửa, dồn bộ sức mạnh nện thẳng bụng đối phương.

Hạ Sơn Thanh ban đầu còn giãy giụa định phản kháng, nhưng gọng kìm siết chặt quanh cổ quá đỗi tàn bạo. Chẳng mấy chốc, cơn đau quặn thắt từ vùng bụng xộc lên khiến há miệng thở dốc, một chữ cũng thốt nên lời.

Hứa Hoành như một con thú săn mồi sành sỏi, nhắm chuẩn xác những t.ử huyệt đớn đau nhất cơ thể con mồi mà đòn.

"Anh..."

Hứa Hoành dùng sức quá độ, cánh tay vẫn kịp phục hồi, các cơ bắp khẽ run rẩy như cánh bướm vỗ. Hắn hung hăng túm chặt lấy cổ áo Hạ Sơn Thanh, xốc ngược gã lên. Khuôn mặt hai ép sát trong một cự ly nguy hiểm.

"Dám chặn đường tao ngay cửa nhà? Mày chán sống đúng ?" Giọng điệu của Hứa Hoành gằn xuống, sắc lạnh như dao.

Hạ Sơn Thanh một tay ôm chặt lấy bụng, tay luống cuống như bấu víu lấy Hứa Hoành, nhưng nhớ tới hậu quả thê t.h.ả.m ban nãy, gã đành rụt . Mồ hôi lạnh túa ướt đẫm vầng trán, gã nặn một nụ t.h.ả.m hại: "Anh... tàn nhẫn thật đấy."

Hứa Hoành chẳng rảnh rỗi mà diễn vở kịch thâm tình ướt át với gã. Mấy lời sáo rỗng buồn nôn lọt tai, chỉ khinh khỉnh đáp trả: "Hạ Sơn Thanh, mày là ch.ó đấy ? Đi tiểu đ.á.n.h dấu lãnh thổ mà bám dai như đỉa ? Tao cảnh cáo, đây là cuối cùng. Đừng nó làm phiền tao nữa! Còn dám vác mặt đến đây , tao chắc chắn sẽ đ.á.n.h mày tàn phế."

Vốn dĩ, vẫn còn sót chút kiên nhẫn mỏng manh dành cho Hạ Sơn Thanh. cái loại , cứ nhượng bộ một bước là gã trèo lên đầu lên cổ khác mà . Lần , dù thể tay tước đoạt mạng sống của gã, nhưng chắc chắn ban cho gã một bài học khắc cốt ghi tâm.

Dứt lời, hất văng gã hành lang tối tăm, lưng tra chìa khóa ổ, dứt khoát đẩy cửa bước .

Dù mầm mống rắc rối vẫn nhổ cỏ tận gốc, nhưng màn dằn mặt tàn bạo , cõi lòng Hứa Hoành cũng vớt vát vài phần thư thái.

Sáng hôm , Hứa Hoành phá lệ ngủ nướng. Chẳng những dậy sớm, mà khi vốc dòng nước lạnh buốt lên mặt, tinh thần càng thêm sảng khoái, tràn trề sinh lực.

Ngó đồng hồ thấy thời gian vẫn còn rủng rỉnh, quyết định xỏ giày chạy bộ vài vòng mới đến công ty. Gọi là "công ty" cho oai, chứ thực chất chỉ là một căn hộ xập xệ thuê tạm trong khu dân cư. Nơi đó lúc nào cũng tụ tập một đám đàn ông phì phèo khói thuốc, rảnh rỗi thì lôi vài con nợ đến để thị uy, dằn mặt.

Vừa đẩy cửa bước , con chuột nhắt tối qua biến mất tăm, chẳng để lấy một dấu vết.

Tâm trạng Hứa Hoành bất giác lâng lâng nhẹ nhõm. Hắn càng thấm thía rằng, việc cắt đứt quan hệ với đám thiếu gia con nhà giàu là một quyết định vô cùng sáng suốt. Ban đầu thể tụ tập chén chú chén , nhưng tiếp xúc lâu ngày, cái thói trịch thượng, ánh mắt coi trời bằng vung của lũ đó cứ lồ lộ ngoài, khiến buồn nôn đến cùng cực.

Chạy bộ hai vòng quanh khu phố, Hứa Hoành tạt một tiệm ven đường mua đồ ăn sáng. Dạo thể lực tiêu hao chóng vánh, sức ăn của theo đó cũng tăng lên đáng kể.

Tiện tay ném túi đồ ăn sáng lên bàn, Hứa Hoành sải bước phòng tắm gột rửa mồ hôi.

Giải quyết xong bữa sáng, ngả lưng xuống ghế nghỉ ngơi một chốc. Đưa mắt đồng hồ, định bụng sẽ tốc chiến tốc thắng giải quyết công việc hôm nay, bèn với lấy chùm chìa khóa lao xuống lầu.

Động cơ xe máy gầm rú x.é to.ạc gian tĩnh lặng, đến mức mấy tán cây ven đường dường như cũng rung lên bần bật.

Đến nơi, Hứa Hoành cẩn thận cất mũ bảo hiểm, ngựa quen đường cũ sải bước lên lầu.

"Thằng xui xẻo , bài của ông đây mà mày cũng dám chặn ?"

Chẳng buồn gõ cửa, Hứa Hoành thản nhiên đẩy cửa bước . Vừa liếc mắt, thấy sòng bài nhỏ đang một đám vây kín mít như nêm. Ngồi chễm chệ ở một góc chiếu chính là ông chủ của - một gã đàn ông vạm vỡ, nước da ngăm đen bóng nhẫy, miệng phì phèo điếu thuốc. Gã xài cái thứ chất giọng đặc sệt của vùng khác, thi thoảng tuôn mấy câu lóng khiến như vịt sấm.

Hứa Hoành nửa lời, cứ thế lười biếng tựa lưng khung cửa, kiên nhẫn chờ đám sát phạt xong ván bài.

Vừa lướt điện thoại, tiện tay châm một điếu thuốc. Cái ổ vốn dĩ ngập ngụa trong làn khói xám xịt, hít thứ khói độc hại từ mồm kẻ khác phả , cách duy nhất là tự phì phèo. Dáng vẻ cao lớn, phong trần của tỏa một sức hút kỳ lạ khiến chẳng thể ngó lơ, chỉ cần liếc mắt qua là bất giác nán ngắm thêm chút nữa. Chẳng mấy chốc, đàn em tinh ý ghé tai nhắc nhở ông chủ.

Ở cái đất , cái tên Hứa Hoành vốn khét tiếng từ lâu. Từ dân chị cộm cán cho đến phường tam giáo cửu lưu đầu đường xó chợ, chẳng ai là mặt .

Ông chủ ném tẹt xấp bài đang cầm tay cho gã bên cạnh, vớ lấy chiếc bật lửa châm điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở, lững thững bước đến cạnh Hứa Hoành.

"Hứa Hoành, hôm nay đến sớm thế?" Gã vỗ vỗ vai Hứa Hoành, hất hàm ý bảo theo .

Hai rảo bước căn phòng sâu tít bên trong. Rèm cửa vẫn buông thõng, che khuất ánh sáng mặt trời. Trong phòng vứt chỏng chơ vài chiếc bàn làm việc xập xệ, mặt bàn ngổn ngang đồ đạc, nhiều nhất là những xấp giấy tờ chi chít chữ ký nợ nần.

Ông chủ bước tới kéo rèm cửa, lầu bầu: "Tìm chỗ nào đó tạm ."

Vì điếu t.h.u.ố.c vẫn đang ngậm chặt giữa hai khóe môi, nên giọng gã vang lên rền rĩ, ậm ờ rõ chữ.

Hứa Hoành hiểu ý, kéo chiếc ghế tựa gần bộ sô pha nhất thả xuống.

Cái công ty ma vốn dĩ chẳng quy củ gì sất, càng khái niệm gửi file văn bản qua điện thoại. Mọi thứ ở đây đều lưu trữ bằng giấy tờ thủ công. Đã , đủ trình độ để hiểu đống giấy lộn đếm đầu ngón tay. Đa phần đám tay sai ở đây đều là phường du thủ du thực, chữ tác đ.á.n.h chữ tộ, học hành chẳng đến nơi đến chốn.

Ông chủ thả phịch hình phục phịch xuống ghế sô pha. Một cục tàn t.h.u.ố.c xám xịt vặn rớt bộp xuống ống quần gã. Hứa Hoành thu hết tầm mắt, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, im lặng lên tiếng.

Giữa và gã ông chủ vốn dĩ cũng chút giao tình nợ nần từ . Nếu , một kẻ kiêu ngạo như đời nào chịu hạ đến cái chốn ô hợp làm tay sai đòi nợ mướn.

"Con mồi là ai?"

Cái nghề cho vay nặng lãi cũng mặt gửi vàng. Nếu lỡ đụng dân m.á.u mặt dân chị trong giới giang hồ, đến lúc đó tiền vốn chắc đòi , mà khéo còn rước họa sát , chuốc lấy phiền phức đáng .

"Người của tao điều tra kỹ , lai lịch thằng sạch sẽ, vấn đề gì sất. Nó vốn dĩ chỉ là một gã công nhân quèn, từ dạo vợ c.h.ế.t thì đ.â.m chán đời, lao đầu cờ b.ạ.c đỏ đen. Nó đang nợ chỗ chúng ba mươi vạn. Phi vụ nếu trót lọt, tao cắt cho mày năm vạn."

Năm vạn, một con hề nhỏ.

"Được." Dù thừa những con nợ cùng đường kiểu cực kỳ khó nhằn, nhưng Hứa Hoành vẫn gật đầu nhận lấy mối làm ăn.

Ông chủ rút xấp tài liệu mỏng dính về lai lịch con nợ ném sang cho , dặn dò cứ mang về nhà mà từ từ nghiên cứu. Căn phòng ngột ngạt vốn dĩ chẳng là nơi chốn đàng hoàng để tĩnh tâm nghiền ngẫm giấy tờ.

Cũng thôi, đám ô hợp bên ngoài chỉ sát phạt vài ván bài mọn mà la ó ầm ĩ như lật tung cả mái nhà.

Hứa Hoành kẹp gọn xấp hồ sơ nách, tiện miệng chào hỏi vài gã quen mặt dứt khoát rảo bước xuống lầu. Chẳng buồn nán thêm giây phút nào, tra chìa khóa, rồ ga phóng xe hòa dòng tấp nập.

Màn hình điện thoại chợt sáng lên, hiển thị tin nhắn của một gã bạn nhậu quen mặt, rủ rỉ rù rì tối nay tụ tập ở quán bar.

Hứa Hoành cần suy nghĩ nhiều, lập tức gật đầu đồng ý. Từ đến nay, cuộc đời vẫn luôn trôi qua theo cái vòng lặp nhạt nhẽo : ban ngày thì đ.â.m chém, đòi nợ mướn để kiếm miếng cơm manh áo, đêm xuống thả những chốn ăn chơi trác táng để g.i.ế.c thời gian.

Đọc lướt qua xấp tài liệu một lượt, Hứa Hoành vạch sẵn kế hoạch trong đầu. Hắn định bụng sẽ tự mai phục, chặn đường gã vài ngày xem thái độ trả nợ . Theo như giấy tờ ghi chép, tên gã vẫn còn tên một căn hộ, xác suất siết nợ là khá cao. Có điều dạo gần đây thị trường bất động sản đang lao dốc thê thảm, giá nhà rớt thê thảm, e là bán cũng hao hụt một khoản kha khá.

đó chẳng là chuyện mà cần bận tâm.

Cái nghề đòi nợ thuê vốn dĩ chẳng là màn độc diễn của một cá nhân. Phi vụ trót lọt, tiền hoa hồng cũng chia năm xẻ bảy cho em. Hứa Hoành mặn mà với đám tay sai trong công ty. Hắn nhấc máy liên lạc với vài chiến hữu sinh t.ử ngày . Toàn là những tay chị dạn dày sương gió, làm việc dứt khoát, tay tàn nhẫn và chớp nhoáng.

Màn đêm buông xuống, Hứa Hoành lục tủ, chọn bừa một chiếc áo khoác tông màu hồng nhạt. Đây là món đồ màu hồng duy nhất lọt thỏm giữa tủ quần áo màu tối của . Hình như dạo , gã bạn nào đó thấy màu hợp với khí chất của nên tiện tay mua tặng. Quả thực, khoác lên trông toát một vẻ lãng tử, phong trần đến lạ, dẫu rằng nó phần trật nhịp so với phong cách bụi bặm thường ngày.

Lili♡Chan

Trên chiếc cổ sạm nắng điểm xuyết hai sợi dây chuyền bạc xếp chồng lên . Phá lệ hơn ngày, xỏ khuyên cả hai bên tai. Trước , để giữ cho một vẻ ngoài bất cần và ngạo nghễ, thường chỉ đeo khuyên một bên.

Điểm hẹn là một quán bar xập xình quen thuộc. Không gian tuy chẳng lấy gì làm rộng rãi, nhưng bù cách bài trí gu, bầu khí cuồng nhiệt, sôi động.

Chẳng mất nhiều công sức để luồn lách qua đám đông, nhanh chóng tìm thấy dãy ghế dài của hội bạn. Hứa Hoành thả xuống một góc, mấy gã chiến hữu xôn xao, nhao nhao kéo chễm chệ ngay vị trí trung tâm. Với vẻ ngoài nam tính, góc cạnh hút hồn của Hứa Hoành, chỉ cần an tọa ở vị trí đắc địa, y như rằng những bóng hồng bốc lửa trong quán sẽ lũ lượt lượn lờ vây quanh.

Hứa Hoành cáu kỉnh buông một câu c.h.ử.i thề, bờ m.ô.n.g vẫn dán chặt xuống nệm ghế, nhất quyết nhúc nhích lấy nửa phân.

Nhạc xập xình chát chúa, ánh đèn mờ ảo chớp giật liên hồi. Đám đông bên sàn nhảy như phát cuồng, điên cuồng lắc lư theo từng nhịp bass dồn dập.

Đám bạn nhậu thừa tính nết Hứa Hoành vốn chẳng mặn mà gì với mấy trò chen chúc sàn nhảy. Thế nên, dẫu cho tốp sàn phiên nhảy nhót rã rời, kẻ lên xuống tấp nập, cũng chẳng ma nào dại dột mở miệng rủ rê lên góp vui.

"Dạo mày với cô bé học sinh tiến triển đến ?" Một gã bạn chồm tới, tò mò dò hỏi.

Kẻ lên tiếng diện một cây đen tuyền, toát lên vẻ ngông nghênh, bất cần. Khuôn mặt gã góc cạnh, nam tính, khóe môi lúc nào cũng thường trực một nụ nhếch mép ngạo mạn. Gã là Lý Thụy. Gã và Hứa Hoành từng là chiến hữu nối khố thời cấp hai. Cặp bài trùng nổi tiếng đội sổ trường, dăm bữa nửa tháng rủ cúp tiết, mài đũng quần ở mấy tiệm net cỏ. Hứa Hoành may mắn vớt vát đỗ vớt một trường cấp ba bét bảng, còn Lý Thụy thì trượt vỏ chuối, lây lất học trường nghề hai năm ném sách vở xó, lao đời lăn lộn mưu sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/van-nhan-me-thang-nam-bi-dam-toi-te-dien-cuong-them-khat/chuong-7.html.]

Tôn chỉ sống của gã là: Cứ vui vẻ hưởng thụ, sống ngày nào ngày nấy.

Có điều, sâu thẳm bên trong, Lý Thụy là một kẻ lo xa. Nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi của cuộc đời, gã thắt lưng buộc bụng, chắt bóp từng đồng từng cắc để dành dụm cho tuổi già. Tuy nhiên, cái bí mật cỏn con , gã giấu nhẹm , chẳng hé răng nửa lời với đám em giang hồ.

Hứa Hoành khẽ híp mắt, lục lọi tâm trí một hồi lâu mới khó nhọc đào bới cái tên Diệp Lãnh Ngọc. Cũng chẳng thể trách vô tình. Hai đứt liên lạc từ thuở nảo thuở nào, mối quan hệ vốn dĩ cũng chẳng mặn nồng, sâu sắc gì cho cam. Nhớ cái tên là một kỳ tích . Dạo , tình cờ tháp tùng Diệp Lãnh Ngọc dạo phố, xui xẻo thế nào đụng mặt Lý Thụy, bất đắc dĩ đành ậm ờ giải thích dăm ba câu cho qua chuyện.

"Thì cứ thôi."

"Cái gì gọi là 'cứ thôi'? Mày ăn cho rõ ràng xem nào!" Lý Thụy thừa tỏng thái độ qua quýt, lệ của . Gã hích mạnh vai Hứa Hoành, giọng điệu mang theo vài phần oán trách, tò mò.

Hứa Hoành lười biếng vặn vẹo khớp cổ, nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ dửng dưng, thản nhiên thường nhật: "Mấy ngày tao bận bù đầu, mà rảnh rỗi quan tâm đến cô . Lâu dần thì đứt liên lạc thôi."

Lý Thụy xong, im lặng một lúc lâu. Gã chép miệng, buông lời cảm thán chua ngoa: "Đồ tồi! Người gái dặm trường, trót trao ánh mắt cho mày đúng là mù dở mà."

Hứa Hoành chọc cho tức đến bật . Khóe mắt xẹt qua một tia khó tin, trừng mắt Lý Thụy: "Tao tồi tệ ở cái chỗ nào hả? Thêm nữa, với cái nhan sắc lãng t.ử hào hoa của tao, cô bé để mắt tới tao thì gọi là mù dở? Phải là mắt cô tinh đời, sáng như sa mới trúng cực phẩm như tao chứ!"

Chẳng câu ngông cuồng chọc trúng huyệt nào của Lý Thụy. Gã lăn lộn ghế sô pha, ôm bụng sặc sụa, tiếng giòn giã từ đầu đến cuối kìm nén nổi.

Hứa Hoành ném cho gã một ánh kỳ thị như đang một thằng bệnh, ghét bỏ xích sang một bên, mặc xác gã đến tắt thở thì tùy.

Đã quá quen với cái nết của thằng bạn, Lý Thụy chẳng hề phật ý. Cười chán chê mê mỏi, gã lồm cồm bò dậy, tiếp tục bá vai bá cổ Hứa Hoành đầy thiết: "Được, ! Mắt sáng như sa! Mày đúng là mồm mép tép nhảy. Chơi với bao năm, nay tao mới phát hiện , thằng nhóc mày cũng mắc bệnh tự luyến gớm nhỉ!"

Hứa Hoành nhón một miếng trái cây nhét miệng, lười biếng chẳng buồn đáp lời cái gã dở bên cạnh.

"Thôi bỏ , hoa thơm cỏ lạ ngoài thiếu gì. Theo cái tinh tường của tao, cái bản mặt lạnh như tiền của mày vốn dĩ chẳng hợp với mấy trò tán tỉnh cưa cẩm . Cứ ngoan ngoãn đấy, tối nay đây sẽ đích tay, đảm bảo giúp mày thoát kiếp FA." Lý Thụy vỗ n.g.ự.c cái rụp, hất cằm đầy vẻ nghĩa khí giang hồ.

"Xin kiếu, tao đây chẳng vội." Hứa Hoành nhíu mày. Hắn thừa hiểu cái lối sống bấp bênh, trôi nổi hiện tại của vốn dĩ chẳng mảy may phù hợp với hai chữ "tình yêu". Hơn nữa, sâu thẳm trong thâm tâm, tự nhận là một kẻ bạc bẽo, vô tình. Dây dưa mấy chuyện yêu đương nhăng nhít, khéo rước họa , làm khổ con gái nhà .

Huống hồ, yêu đương thì mài ăn ?

Lý Thụy coi lời từ chối của như gió thoảng qua tai, ánh mắt hau háu, hưng phấn quét một vòng quanh những đường cong bốc lửa đang uốn éo sàn nhảy.

Hứa Hoành cạn lời. Hắn thầm cá cược trong lòng rằng cái gã bạn dở sớm muộn gì cũng xôi hỏng bỏng , chẳng làm nên trò trống gì, thế nên cũng nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ gã diễn tuồng gì thì diễn.

Lát , đám quanh dãy ghế dài nhao nhao đề nghị chơi lắc xúc xắc. Chẳng sát phạt đỏ đen gì, chỉ đơn thuần là trò cá cược giải khuây. Có kẻ hứng chí đề xuất trò "Sự thật Thử thách". Hứa Hoành nhón gót định chuồn êm thì khựng , rụt chân về. Ngay tắp lự, một giọng khác vang lên gạt phắt : "Thôi dẹp cái trò trẻ con ! Chơi nhẵn mặt , chán ốm!" Nghe , thong thả duỗi đôi chân dài miên man , tựa lưng ghế.

Ngoại trừ vài bóng dáng đang điên cuồng lắc lư sàn nhảy, đám nam thanh nữ tú còn quanh dãy ghế dài đều xúm đen xúm đỏ một chỗ, hò hét chơi lắc xúc xắc ầm ĩ.

Kết thúc một ván cược, Hứa Hoành nhoài lên rót thêm rượu. Đột nhiên, cảm nhận một lực đạo mơn trớn, mềm mại khẽ chạm bờ vai rộng lớn của .

"Anh trai, em xin phương thức liên lạc ?"

Hứa Hoành lười biếng ngẩng đầu. Khóe mắt khẽ giật nhẹ. Đập mắt là một cô gái với nhan sắc kiều diễm, vô cùng cuốn hút. Ở chiều ngược , đôi mắt kiêu kỳ của cô gái cũng ánh lên sự kinh ngạc vẻ phong trần của . Rõ ràng, nhan sắc góc cạnh của Hứa Hoành, dù soi xét ở cự ly gần đến mấy, cũng chẳng thể bới lông tìm vết một tì vết nào.

Có điều, những kẻ lăn lộn nhẵn mặt ở chốn đèn mờ đều thừa hiểu một chân lý: Ánh sáng trong quán bar vốn dĩ là một thứ ma thuật đ.á.n.h lừa thị giác. Nó trái ngược với kính chiếu yêu. Chỉ cần một luồng sáng ảo diệu hắt xuống, đường nét gồ ghề, khiếm khuyết khuôn mặt đều hô biến thành những góc cạnh sắc sảo, mỹ đến ngỡ ngàng.

"Em đang chơi Sự thật Thử thách với đám bạn, xui rủi thế nào bốc trúng hình phạt xin điện thoại của một khác giới. Nếu bạn gái thì coi như em gì nhé." Cô gái e ấp mỉm , ánh mắt long lanh mang theo vài phần áy náy như sợ làm phiền đến trời riêng của Hứa Hoành.

"Tôi bạn gái." Hứa Hoành thản nhiên đáp, cúi đầu.

Khoảng cách giữa hai lúc kéo gần sát sạt, vặn đủ để thở mơn trớn, thì thầm to nhỏ tai . Đối với một đôi nam nữ xa lạ mới chạm mặt, đây quả thực là một cự ly nguy hiểm, tỏa thứ bùa ngải ái , đầy cám dỗ.

Quá trình trao đổi phương thức liên lạc diễn vô cùng suôn sẻ.

Bóng dáng kiều diễm của cô gái khuất dạng, Hứa Hoành lập tức đảo mắt rà soát một vòng quanh sàn nhảy để tìm kiếm tung tích Lý Thụy. Trầy trật mãi, mới phát hiện cái gã dở đang chen chúc giữa một đám uốn éo, lắc lư điên cuồng quên cả đất trời. Nhìn cái điệu bộ uốn éo nhiệt tình thái quá bất chấp hình tượng , ai khéo tưởng gã là "cò mồi" quán bar thuê đến để khuấy động khí.

Ở cái chốn ăn chơi trác táng , đối với những kẻ sở hữu nhan sắc xuất chúng, chuyện vô tình vướng một cuộc tình một đêm nóng bỏng vốn dĩ nhạt như nước ốc, bất kể là nam nữ.

Hứa Hoành vốn dĩ dị ứng với cái trò chen lấn, cọ xát nhễ nhại mồ hôi sàn nhảy. Hắn chỉ thích lười biếng cuộn ghế sô pha, thi thoảng góp vui vài ván xúc xắc, rảnh rỗi híp mắt ngắm nghía những vũ đạo bốc lửa sân khấu. Nghĩ nghĩ , thầm cảm thấy may mắn vì ngày xưa lười học, chứ nếu mà cắm đầu xấp sách vở dày cộp, khéo bây giờ đeo cặp đ.í.t chai dày cộp mới chiêm ngưỡng nổi mấy cảnh xuân quang rực rỡ .

Lúc Lý Thụy lết xác trở , vặn bắt gặp cảnh một cô nàng nóng bỏng đang lả lơi buông lời ong bướm với Hứa Hoành. Nhìn phong thái dạn dĩ, sành sỏi , đoán chừng cô ả là khách ruột của quán, hoặc cũng thể là vũ công ông chủ thuê đến để hâm nóng bầu khí. Cô nàng đang nỉ non, lả lơi mời gọi Hứa Hoành lên sàn nhảy một điệu.

Hứa Hoành vốn định lạnh lùng buông lời từ chối, ngặt nỗi cái gã Lý Thụy ôn thần từ lỗ nẻ nào chui lên, giáng một cú đẩy trời giáng thẳng eo . Nếu nhờ bao năm mài giũa võ thuật, tấn vững như bàn thạch, e là ngã nhảm, cắm mặt mũi giày của . Cô nàng kiều diễm tưởng ngầm ưng thuận, hớn hở túm lấy tay , lôi tuột lên bục DJ.

Hứa Hoành tức tối ngoắt đầu , quăng cho cái bản mặt hớn hở, tiện nhân của Lý Thụy một cái lườm sắc lẹm, khẩu hình miệng nhả một câu c.h.ử.i thề phát tiếng.

Chơi với từ thuở cởi truồng tắm mưa, Lý Thụy lạ gì cái thói khẩu xà tâm phật của . Gã chẳng mảy may sợ hãi, ngược còn nhăn nhở giơ nắm đ.ấ.m lên, làm động tác cổ vũ đầy khiêu khích.

Dẫu cho trong lòng vạn phần chán ghét, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc Hứa Hoành mù tịt về khiêu vũ. Đây cũng chẳng đầu đẩy lên sân khấu. Dưới sự dẫn dắt điêu luyện của cô nàng nóng bỏng, những bước nhảy của Hứa Hoành dần trở nên nhịp nhàng, uyển chuyển, vô cùng dáng. Vốn dĩ chỉ là khách mời góp vui, chỉ cần hờ hững phối hợp vài động tác lả lơi, vuốt ve, đối phương cũng đủ tinh tế để dồn thế bí.

Ánh mắt lúng liếng, si mê của cô gái tố cáo sự hài lòng tuyệt đối mà cô dành cho Hứa Hoành. Nếu đêm nay, cả hai đều buông thả bản năng, chiều chuộng d.ụ.c vọng, thì thể sáng sớm mai, họ sẽ trao một nụ hôn nồng nàn giường, chính thức đ.á.n.h dấu một mối quan hệ tình một đêm hảo.

Kết thúc điệu nhảy, Hứa Hoành lịch thiệp vỗ nhẹ lên bờ vai trần gợi cảm của cô nàng, phóng một ánh mắt hiệu xin phép lui bước. Đôi mắt cô gái xẹt qua một tia hụt hẫng, tiếc nuối, nhưng vốn dĩ là kẻ sành sỏi chốn tình trường, cô nhanh chóng lấy vẻ kiêu kỳ. Cô chủ động rướn , trao cho một cái ôm lả lơi, xoay lưng tiếp tục chìm đắm những vũ điệu cuồng nhiệt của riêng .

Hứa Hoành sải bước rời khỏi bục DJ. Trên vầng trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng tang, mỏng đến độ dẫu ánh đèn pha sáng rực, căng mắt soi cũng chắc thấu. Vậy mà một kẻ ưa sạch sẽ như Hứa Hoành cực kỳ chướng mắt. Hắn vội vàng rút tờ khăn giấy, tỉ mẩn lau sạch từng giọt mồ hôi.

"Sao ? Bắt sóng em nào ?" Lý Thụy sấn sổ sấn tới, cái điều lo sốt vó cho chuyện chung đại sự của thằng bạn chí cốt. Thực chất, gã chỉ thấy chướng tai gai mắt với cái sự phí phạm nhan sắc của Hứa Hoành. Sở hữu cái khuôn mặt lãng t.ử sát gái nhường , hồi còn mài đũng quần ghế nhà trường, thư tình gửi gắm nhét đầy ngăn bàn. Khốn nỗi, cái đầu đất của chẳng chịu khai thông. Chứ nếu mà chịu buông thả một chút, e là thời gian nghỉ xả giữa hai cuộc tình vắt vai cũng chẳng kéo dài quá một tuần.

Đương nhiên, bản gã chính là tấm gương sáng chói cho cái triết lý sống buông thả .

Hứa Hoành vốn dĩ chẳng rỗi đong đếm quan điểm yêu đương nhăng nhít của kẻ khác. Hắn thả phịch xuống nệm sô pha êm ái, hai chân vắt chéo đầy ngạo nghễ. Cảm giác mệt mỏi ập đến, vớ lấy ly nước trái cây, tu ừng ực một cạn sạch đến giọt cuối cùng.

"Rất xinh ." Ánh mắt xẹt qua một tia tán thưởng, dừng bóng dáng uyển chuyển của cô nàng vũ công ban nãy chừng một giây.

Nhiệt tình như lửa, tự tin ngút ngàn, nhan sắc kiều diễm - tất cả đều là những mị lực phô bày rành rành của cô ả.

Lời buông khỏi miệng, Lý Thụy thừa tỏng thằng bạn vốn dĩ chẳng mảy may rung động. Gã còn định bụng uốn lưỡi khuyên nhủ thêm vài câu, dẫu trai hùng sánh với gái thuyền quyên, trai tài gái sắc cạnh mới gọi là xứng lứa đôi. ngẫm cái tính nết bướng bỉnh, sắt đá của Hứa Hoành, một khi ưng, thì dẫu kề d.a.o cổ cũng chẳng ai ép uổng .

"Này, đừng bảo với tao là mày chỉ khoái cái gu nữ sinh ngây thơ, thánh thiện thôi nhé? Giống cái cô bé ?" Lý Thụy vắt óc nhớ khuôn mặt thanh thuần, trong trẻo của cô bé xui xẻo đụng mặt . Ngẫm , cô bé quả thực đắp chung một khuôn mẫu với mối tình đầu thời trung học của Hứa Hoành.

Suy tính , cái gu sở thích cũng chẳng gì là lạ đời. Tính , Hứa Hoành hiện tại vẫn đang ở độ tuổi cắp sách đến trường như bao thanh niên đồng trang lứa khác. Việc rung động những tâm hồn đồng điệu, say đắm cái khí chất thanh xuân mơn mởn của những cô gái cùng tuổi, âu cũng là một lẽ thường tình, hợp lý đến thể hợp lý hơn.

Chỉ một điểm chí mạng duy nhất làm hỏng bét chuyện: Bản Hứa Hoành vốn dĩ chẳng là một học trò ngoan hiền, mà là một gã du thủ du thực, sống kiếp giang hồ bạt mạng!

Chuyện mà đồn ngoài, khéo như chọc ngoáy tổ ong vò vẽ mất!

Ánh mắt Lý Thụy chợt lóe lên tia sáng như thể khai phá một tân đại lục. Gã chồm tới, dồn dập hỏi: "C.h.ế.t tiệt! Đừng bảo với tao là mày vẫn quên cô tình đầu nhé? Tên gì nhỉ? Vu... Vu..."

Hứa Hoành tặc lưỡi một tiếng đầy bực dọc. Nét mặt sầm , đan xen một luồng sát khí khó tả, chỉ hận thể tống cổ cái gã Lý Thụy lắm mồm cút xéo ngay lập tức.

"Ngậm cái mồm ch.ó của mày ."

Dù vắt óc mãi vẫn thể rặn cái tên , nhưng thái độ lảng tránh của Hứa Hoành càng củng cố thêm niềm tin sắt đá trong lòng Lý Thụy. Gã chép miệng trêu chọc: "Không ngờ cái thằng giang hồ bạt mạng như mày ngây thơ đến thế! Xoay quẩn bao năm trời, vẫn chỉ c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt một bóng hình duy nhất."

Hứa Hoành mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt. Cái điệu bộ bất lực như thể đang gào thét cự tuyệt sự thật rằng gã dở bên cạnh chính là bạn nối khố của . Thế nhưng, cũng lười chẳng buồn hé răng đính chính nửa lời.

Cuộc tình gà bông thuở cắp sách đến trường , vốn dĩ thời gian vùi lấp lớp bụi mờ sương. Dẫu cho cái tên con gái thi thoảng vẫn xẹt qua tâm trí, nhưng những ký ức ngọt ngào, những chi tiết vụn vặt tan biến sạch sành sanh. Mà đúng hơn, mối tình vốn dĩ nhạt nhòa, chẳng lấy một kỉ niệm khắc cốt ghi tâm nào để mà nhung nhớ. Hai đến với vội vã, kết thúc cũng chóng vánh chẳng kém. Thuở , đều là những đứa trẻ ranh vắt mũi sạch, tình yêu đối với họ chỉ đơn thuần là một trò chơi thử nghiệm đầy mới lạ, bồng bột, thiếu vắng cái sự sâu sắc, chín chắn và tự giác của những kẻ trưởng thành.

Thế nhưng, câu bâng quơ của Lý Thụy như một gáo nước lạnh tát thẳng mặt, đ.á.n.h thức một sự thật chôn vùi trong lòng Hứa Hoành. Quãng thời gian ngắn ngủi bên cạnh Diệp Lãnh Ngọc, quả thực trái tim cằn cỗi của từng lỡ nhịp, từng rung động mãnh liệt. Có lẽ nào, sâu thẳm trong cõi lòng, thực sự khuất phục bởi cái khí chất thanh thuần, mỏng manh của kiểu con gái ?

Có điều, dù trái tim gào thét thế nào, cũng tuyệt đối cho phép bản quấy rầy cuộc sống bình yên của cô. Diệp Lãnh Ngọc là một cô gái thông minh, EQ cao ngất ngưởng. Những tháng ngày ở cạnh cô, luôn cảm nhận một sự bình yên, thoải mái đến lạ thường. Cô là thiên nga cao quý, vinh quang bước chân cánh cửa đại học danh giá, thế nhưng bao giờ cô buông ánh mắt rẻ rúng, miệt thị cái tấm bằng cấp hai rách nát của . Cô càng hắt hủi, khinh bỉ cái kiếp giang hồ bạt mạng, sống nay c.h.ế.t mai của một gã du thủ du thực.

Nâng ly nốc cạn một ngụm rượu mạnh, thứ chất lỏng cay xé họng trào dâng, thiêu đốt bộ khoang miệng, lan tỏa một luồng nhiệt nóng rực, cuồn cuộn nơi cuống họng. Hứa Hoành khẽ nhíu mày, cố nuốt trôi thứ vị đắng chát đang cào xé tâm can.

Bữa tiệc tàn, Lý Thụy nốc rượu đến mức say bí tỉ, ngã lăn đất. Đám chiến hữu cùng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, la liệt khắp nơi. Âu cũng bởi cái bầu khí cuồng nhiệt đêm nay quá đỗi cám dỗ. Bản Hứa Hoành cũng nốc ít cồn bụng. cái cơ địa quái gở của , dẫu tu cạn cả thùng rượu thì mặt mũi vẫn tỉnh bơ, chẳng hề đỏ lên lấy một tia. Từng cử chỉ, hành động vẫn dứt khoát, chuẩn xác đến mức chẳng ai đoán ngà ngà say . Cuối cùng, vẫn là gánh vác cái trọng trách vác cái hình say khướt của Lý Thụy về nhà.

Vẫy một chiếc taxi, gã tài xế già đời dường như quá quen mặt với mấy cuốc xe chở bợm nhậu từ chốn ăn chơi về. Ngay lưng ghế phụ, gã còn cẩn thận dán một tờ giấy in nền trắng chữ đen to đùng, đập ngay mắt hành khách.

"Nôn mửa xe, phạt phí dọn dẹp 300 tệ."

Hai gã đàn ông lết xác lên xe, mùi cồn nồng nặc, chua loét lập tức tỏa , ám chặt lấy gian chật hẹp, cứ như thể tạt cả một thùng rượu mạnh hắt thẳng nội thất xe . Gã tài xế già đời chẳng buồn hé răng oán thán nửa lời. Gã thuần thục hạ bộ cửa kính ô tô xuống đón gió, xác nhận đuôi điện thoại đặt xe dứt khoát đạp ga lao vút trong đêm.

Ở ghế , Lý Thụy ngáy pho pho, ngủ say như c.h.ế.t.

Xe dừng, Hứa Hoành chật vật lôi xệch cái xác hồn của Lý Thụy lê lết về phía căn hộ. Hắn vốn dĩ định bụng tốc chiến tốc thắng, vác bổng gã lên vai cho rảnh nợ. Khốn nỗi, trọng lượng của cái gã Lý Thụy cũng xấp xỉ, thậm chí còn nhỉnh hơn vài phần. Vác một quãng ngắn thì sức trâu còn chịu nổi, chứ đường dài lê thê, cộng thêm men rượu đang râm ran trong máu, khéo nửa đường cả hai thằng ngã lộn cổ xuống cầu thang mất.

Trầy trật, vật vã một hồi lâu, cuối cùng Hứa Hoành cũng lôi cái xác xỉn quắc cần câu đến cửa nhà. Hắn bực dọc thò tay túi quần Lý Thụy lục lọi chùm chìa khóa. Gồng xốc nách đỡ gã dựa tạm tường bên trái, dùng tay lóng ngóng tra chìa khóa ổ.

Tốn chín trâu hai hổ, cuối cùng cũng lùa cái đống bầy nhầy tống trong nhà. Trải qua một phen vật lộn vã mồ hôi hột, thể lực của Hứa Hoành cũng cạn kiệt, mệt đứt . Hắn dứt khoát ném phịch gã xuống giường, quyết định đêm nay sẽ cắm cọc ngủ chốn . Dẫu , cái ổ chuột của Lý Thụy cũng nhẵn mặt, ngủ vài đêm cũng chẳng chuyện gì to tát.

Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên vụt tắt. Hứa Hoành chìm sâu giấc mộng, chẳng mảy may chút động tĩnh. Thế nhưng, cái tên bợm nhậu Lý Thụy đang trong cơn say nửa tỉnh nửa mê lóng ngóng quờ quạng, ấn nút máy trong vô thức. Đầu óc mụ mị vì cồn, gã lảm nhảm vài câu vô nghĩa, đến chính bản gã còn chẳng đang phun cái thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh gì, thì làm đủ tỉnh táo để nhận cái cục gạch đang áp sát tai vốn dĩ là điện thoại của Hứa Hoành.

Loading...