Vạn Nhân Mê Thẳng Nam Bị Đám Tồi Tệ Điên Cuồng Thèm Khát - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-06 13:23:13
Lượt xem: 37
Ráng chiều chạng vạng vương vấn bóng dáng hối hả của những khách qua đường. Đang là tiết trời tháng Chín, ở thành phố phương Nam , đại đa dân vẫn khoác những chiếc áo cộc tay mỏng manh.
"Rầm!"
Từ sâu trong con hẻm nhỏ truyền đến từng tiếng va đập nặng nề, xen lẫn những tiếng thở dốc đầy hỗn loạn.
Một đàn ông cao lớn nửa dựa lưng bức tường xám trắng. Ngón tay cong , chậm rãi nhả một làn khói t.h.u.ố.c mờ ảo, che khuất những đường nét khuôn mặt.
Tiếng nắm đ.ấ.m nện chan chát da thịt vẫn tiếp tục vang lên, xen lẫn những tiếng rên rỉ và nức nở đầy đau đớn, thê t.h.ả.m đến tột cùng.
Tàn một điếu thuốc, đàn ông ven tường mới thẳng dậy. Vóc dáng tuyệt , vai rộng eo thon, từng khối cơ bắp hiện lên rõ ràng. Vòng eo tuy nhỏ đến mức đường đột nhưng mang một vẻ quyến rũ c.h.ế.t . Thân hình cao lớn, đôi chân dài miên man, kết hợp cùng bộ quần áo đen tuyền càng tô đậm thêm khí thế bức , toát lên vẻ nguy hiểm khó gần.
Hứa Hoành tiến lên vài bước, vươn tay hờ hững cản động tác của đám . Bọn họ rõ ràng đ.á.n.h đến đỏ ngầu cả mắt, nhưng sự ngăn cản lời của thanh niên , tuyệt nhiên chẳng một ai dám buông lời nghi ngờ.
"Ba ngày. Trong vòng ba ngày, thấy bộ tiền."
Hắn xổm xuống, ánh mắt đầy ẩn ý liếc gã đàn ông đang bẹp đất, đổ một ít chất lỏng vô danh xuống nền xi măng. Thứ chất lỏng rõ màu sắc men theo mặt đường, rỉ rả chảy khuôn mặt và mái tóc tơi tả của gã.
"Không!"
Ý thức Hứa Hoành định làm gì, gã đàn ông dù đau đớn đến mức chỉ cần hé môi là bật tiếng rên rỉ, vẫn cố sức hét lên một tiếng thất thanh.
Hứa Hoành dậy, thèm đầu mà sải bước rời khỏi con hẻm.
Phía vẫn còn kẻ hả giận, nhấc chân hung hăng đá thêm mấy cái gã đàn ông đang thoi thóp, buông lời c.h.ử.i rủa thậm tệ.
Kể từ khi bỏ học cấp ba, Hứa Hoành đổi dăm ba công việc. Ban đầu làm quản lý quán nét, đến tiệm bida làm thêm, thậm chí từng làm tay sai đ.â.m thuê c.h.é.m mướn trong sòng bạc. Mãi dạo gần đây, mới tạm coi là định khi làm công việc đòi nợ thuê cho một công ty tài chính tư nhân.
Công việc vốn dĩ chẳng chút tính định nào. Đòi tiền thì lấy hoa hồng, còn chia năm xẻ bảy cho mấy em. so với mức lương hai, ba ngàn tệ bèo bọt mỗi tháng, thế cũng miễn cưỡng coi là sống thoải mái hơn .
Hôm nay xôi hỏng bỏng , nhưng dẫu cũng tốn công tốn sức, Hứa Hoành liền ngỏ ý mời bọn họ ăn đồ nướng.
Hứa Hoành là vô cùng hào phóng. Mặc dù mỗi hành sự đều sức nhiều nhất, nhưng tiền bạc lúc nào cũng chia đều. Hắn cực kỳ trọng nghĩa khí, chuyện điều động nhân thủ giúp đỡ em chẳng bao giờ để ai cất lời. Trước đây, một bạn quen đầy tháng, nhà mắc bệnh hiểm nghèo, sẵn sàng dốc cạn một vạn tệ duy nhất đưa cho .
Đều là những kẻ vật lộn đáy xã hội, thử hỏi ai dám moi t.i.m móc phổi đối đãi với một thiết như thế?
Hứa Hoành dám, cũng chẳng màng xem đó là một cái hố sâu đáy .
Đám du thủ du thực bao nuôi, tự nhiên đồng ý ngay tắp lự, ồn ào nhao nhao bàn tán xem nên .
"Theo thấy, cứ đến quán ăn đêm đằng , ăn ở mà chẳng là ăn?" Một lên tiếng, lẽ vì lười bộ đường xa, rốt cuộc bọn họ cũng chẳng xe đến.
Có kẻ phục: "Quán đó ăn bao nhiêu , còn ngán ? Chẳng bên mới mở một tiệm đồ nướng, qua đó ?"
Đều là những gã thanh niên m.á.u nóng, mới mở miệng hợp ý là cãi vã.
Cuối cùng vẫn là Hứa Hoành lên tiếng chốt hạ, bảo về lấy xe , lát nữa sẽ đến quán mới mở .
Vừa cũng ăn thử, coi như nếm xem mùi vị thế nào.
Người bỏ tiền lên tiếng, những kẻ còn tự nhiên tiện ý kiến.
Thấy cách xa, Hứa Hoành chậm rãi bộ về nhà. Hắn thuê một căn chung cư cũ gồm một phòng ngủ và một phòng khách. Đối với một gã độc mà , gian sống như coi là khá thoải mái.
Hắn đưa tay rút một bộ quần áo từ trong tủ, xoay bước phòng tắm.
Người đàn ông phản chiếu trong gương sở hữu một khuôn mặt vô cùng sắc sảo, làn da ngăm ngăm khỏe khoắn. Khóe mắt xếch lên, lúc khác mang theo vài phần khiêu khích. trớ trêu , diện mạo trai đến ma mị: hàng chân mày đen rậm rạp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng manh mang một màu sắc diễm lệ khác thường.
Tắm rửa xong xuôi, dùng khăn lông lau cho tóc khô quá nửa, Hứa Hoành vơ lấy chùm chìa khóa, vặn tay nắm cửa bước ngoài.
Gió đêm lướt qua khi phóng xe máy thổi tung mái tóc , mang theo luồng khí lạnh ngấm da đầu, sảng khoái đến khó tả.
Khi đến nơi, trời cũng về khuya, đều mặt đông đủ.
Vừa nãy nhắn tin bảo ai đến cứ gọi món, thịt thà rau củ dọn lên đầy nửa bàn, chỉ là vẫn ai động đũa.
Thấy đến, cả đám nhao nhao chào hỏi. Trong mắt bọn họ, Hứa Hoành chính là đàn .
Hứa Hoành ừ một tiếng, tiện tay vẫy phục vụ gọi thêm vài món, quên gọi thêm mấy két bia.
Chờ vị trí trung tâm mà chừa sẵn, cả đám mới rôm rả bắt đầu cầm đũa.
Cơm no rượu say, đề nghị đ.á.n.h bida - thú vui tiêu khiển quen thuộc của cả bọn. Kẻ đồng ý, từ chối, cuối cùng ánh mắt đều đổ dồn về phía Hứa Hoành, chỉ còn mỗi là lên tiếng.
Hứa Hoành hút thuốc, đầu ngón tay khẽ vân vê nhè nhẹ. Hồi lâu , mới chậm rãi đáp: "Lần , lát nữa việc ."
Giọng của mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, nhưng cực kỳ êm tai, pha trộn chút khí chất ngang tàng bất cần, thoạt chẳng mấy đắn.
Hắn cũng hề dối. Buổi tối quả thật hẹn, một vài bạn quen từ rủ uống rượu.
Quán bar tọa lạc ở một vị trí vô cùng đắc địa, ngay trung tâm khu phố sầm uất nhất. Bảng hiệu bên ngoài nhấp nháy ánh đèn rực rỡ sắc màu. Đóng đô ở khu đất vàng , thật khó để nhận ông chủ nơi đây sở hữu nguồn vốn hùng hậu đến mức nào.
Quen cửa quen nẻo, bước thẳng phòng VIP. Bên trong hơn nửa ghế kín , từ những công t.ử nhà giàu ăn mặc sang trọng, cho đến những nhân viên phục vụ thoạt phận.
Động tĩnh của Hứa Hoành lớn, nhưng vẫn tinh ý ngoái . Hắn kịp lên tiếng, chủ động chào hỏi: "Anh Hứa."
Đó là một ấm sở hữu gương mặt khá ngoan hiền, đắp hàng hiệu xa xỉ. Có điều, những chuyện đang làm lúc chẳng vẻ gì là ngoan ngoãn cho cam.
Hứa Hoành tùy ý tìm một chỗ trống xuống. Một cô gái chủ động tiến đến đút trái cây cho . Hắn từ chối, lười biếng hé môi c.ắ.n lấy nuốt xuống.
Quán bar mới khai trương hồi tháng , ông chủ chính là một trong những kẻ đang trong phòng VIP , dùng tiền của gia đình hỗ trợ để mở quán. Người trong giới đều nể mặt, liên tục đến ủng hộ suốt cả tháng qua.
Nhận thấy biểu cảm của dường như mấy vui vẻ, một thanh niên gần đó phẩy tay đuổi đám xung quanh , ngả ngớn dựa thành ghế sofa của Hứa Hoành, hỏi: "Dạo đến càng lúc càng trễ, hại bọn đợi dài cả cổ."
Giọng điệu mang theo vài phần hờn dỗi. Mái tóc nhuộm đan xen giữa hồng và xanh lam, còn cố tình nối dài. Gương mặt thiên về nét nữ tính, nếu nhờ yết hầu nhô rõ rệt, dễ nhận nhầm giới tính của .
Khi Thẩm Vân Giác thốt lời , mùi rượu nồng nặc phả thẳng mặt Hứa Hoành.
Dưới ánh đèn mờ ảo, ai rõ nét mặt Hứa Hoành. Hắn nghiêng đầu né tránh, giọng điệu toát lên vẻ biếng nhác: "Nhàm chán."
Tính cách Hứa Hoành nay vẫn . Dẫu đối mặt với đám con cháu thế gia , cũng từng hạ nịnh bợ. Còn về lý do vì thể kết bạn với tầng lớp mang cách giai cấp một trời một vực như thế, tất cả đều cảm ơn cô bạn gái cũ của .
Chỉ là hai yêu chẳng bao lâu thì nhà gái đòi nước ngoài du học. Trước khi , cô ả còn định tuyển vài "tiểu thịt tươi" ở trong nước cùng để giải sầu. Hứa Hoành đương nhiên chấp nhận, thế là hai chia tay trong êm .
mà chuyện chỉ dừng ở đó. Hứa Hoành EQ cao, chơi và cũng chịu chơi. Dù là phú nhị đại, nhưng giữa một bầy thiếu gia con nhà giàu, bao giờ khép nép bám váy kẻ khác.
Sắc mặt thanh niên chợt biến đổi. Cậu từng ai đối xử lạnh nhạt như . Ở bên ngoài, những kẻ chơi cùng ai mà chẳng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa . Chỉ riêng Hứa Hoành, thường xuyên bắt tự hạ thấp tư thế mới đổi vài cái liếc mắt.
Trong phòng ít chú ý tới động tĩnh bên . Một gã cất tiếng trêu ghẹo: "Vân Giác, mà xích gần chút nữa là hôn luôn đấy."
Những kẻ thể tụ tập chơi bời ở đây hầu hết đều là những ấm cô chiêu thiếu tiền, bên trai chị gái gánh vác sản nghiệp gia đình. Gia thế tương đương , từ nhỏ ngậm thìa vàng lớn lên, nên mở miệng chuyện chẳng hề kiêng dè bất cứ điều gì.
Thẩm Vân Giác dám nổi giận với Hứa Hoành, nhưng điều đó nghĩa là dám phát hỏa với đám . Cậu lập tức ngoắt đầu , gắt gỏng: "Chó má!"
Tiện tay, còn hung hăng đẩy mạnh cô gái đang đút trái cây cho Hứa Hoành. Nếu nhờ Hứa Hoành vươn tay cản , e rằng cô gái nọ ngã nhào xuống đất.
"Đối xử với phụ nữ thì nên dịu dàng một chút."
Thẩm Vân Giác cũng chẳng hiểu tại đẩy , chỉ là ban nãy cô ả vô cùng ngứa mắt.
"Chậc, chuyện gì thế ?"
"Hứa Hoành, mấy ngày nay càng lúc càng khó hẹn đấy. Thế nào, tìm thú vui mới ?"
Thân phận khác biệt, giữa đám vốn chẳng mấy ai thật lòng coi Hứa Hoành là bạn. Chẳng qua hiếm lắm mới gặp một kẻ hợp cạ, xu nịnh bọn họ như những kẻ bình thường khác, nên khó tránh khỏi dấy lên vài phần hứng thú.
Lời dứt, ánh mắt của ít lập tức đổ dồn về phía Hứa Hoành, tựa hồ đang vô cùng mong ngóng một câu trả lời từ .
"Không . Có thú vui gì gọi các chứ? Dạo bận làm, nhiều việc." Hứa Hoành kéo cô gái gọn sang một bên, vươn tay cầm ly rượu lên uống. Tửu lượng của khá, trong đám tuyệt đối là nổi bật nhất.
"Cái công việc rách nát của thì gì chứ? Một tháng kiếm mấy vạn tệ? Thiếu tiền thì ở đây ai mà chẳng cho ?"
Lời cũng sai. Không ít kẻ bám lấy bọn họ chỉ vì tiền. Chút bạc lẻ lọt qua kẽ tay đám thiếu gia cũng đủ bằng cả năm tiền lương của bình thường.
Hứa Hoành chỉ khẽ mà đáp. Hắn đương nhiên chẳng loại thanh cao gì cho cam, nhưng ranh giới giữa việc " tiền một ngày" và "luôn luôn tiền" vẫn phân biệt rõ ràng.
"Thế đang làm ở ?" Có tò mò lên tiếng hỏi.
Hứa Hoành châm một điếu thuốc, nhưng e ngại ở đây thích. Tạm thời khoan bàn đến khác, chỉ riêng Thẩm Vân Giác cực kỳ chán ghét việc hút thuốc.
Hắn cúi đầu, bóng tối phủ lên đôi lông mày càng thêm vài phần sâu thẳm, giọng điệu mặn nhạt: "Đòi nợ thuê cho thôi, chẳng kiếm bao nhiêu."
Lili♡Chan
"Theo thấy, chẳng cần thiết làm cái công việc . Thà rằng ngày ngày chơi đùa cùng bọn , xe cộ, đồng hồ, nhà lầu tùy chọn lựa." Một gã lớn tiếng dõng dạc, gã quả thực đủ vốn liếng để câu đó.
Đám ấm , ngấm ngầm trò gì cũng dám chơi, nhân phẩm tồi tệ đến mức tưởng. Đặc biệt là ở giường, bọn chúng chơi đùa vô cùng bệnh hoạn. Lần Hứa Hoành vô tình chứng kiến một bận, suýt chút nữa tởm lợm đến mức ba ngày liền ăn ngon nuốt trôi.
"Thôi xin kiếu, làm đang ." Cũng chẳng luyến tiếc gì cái công việc , chỉ là ngày thường dẫu cũng tìm chút việc để làm, ngày nào cũng cắm đầu chơi bời thì nhạt nhẽo lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/van-nhan-me-thang-nam-bi-dam-toi-te-dien-cuong-them-khat/chuong-1.html.]
Lời ngẫm cũng đúng. Bởi lẽ Hứa Hoành từng thiếu tiền tiêu, và đương nhiên, cũng chẳng bao giờ tích cóp. Ở bất cứ cũng thể quẩy hết . Cái thái độ kiêu ngạo, siểm nịnh, pha chút ngạo mạn bất cần của toát một sức hút mãnh liệt, khiến bất cứ ai thấy cũng nhịn sán gần.
Chẳng ai buồn vướng bận chuyện , cả đám nhanh chóng đổi chủ đề, tìm trò khác để tiêu khiển.
Nhóm vốn dĩ ăn tạp, mặn ngọt đều xơi, tự nhiên thể nào chỉ tìm mỗi phụ nữ để chơi cùng. Có kẻ trái ôm ấp, còn nhét thêm một trai giữa.
Hứa Hoành hề bài xích những chuyện , nhưng cơn nghiện t.h.u.ố.c lá ập đến. Hắn dậy, định tìm một góc khuất để giải tỏa.
Thẩm Vân Giác theo, nhưng lập tức một câu nhẹ bẫng cản .
"Đừng theo, hút thuốc."
Hắn đẩy cửa bước ngoài, tìm một góc ban công châm điếu thuốc. Thuốc còn tàn, cất bước hướng về phía nhà vệ sinh.
Ngay tại khúc cua hành lang, một tràng tiếng thút thít xen lẫn tiếng thở dốc truyền đến, kèm theo đó là những lời lẽ hạ lưu đè nén của mấy gã đàn ông.
Loại chuyện ở quán bar vốn là điều quá đỗi bình thường, huống hồ đây là một tụ điểm ăn chơi trác táng. Nhân viên thấy cũng chắc buồn can thiệp. Hứa Hoành vẫn cất bước về phía phát âm thanh.
Một cô gái ngũ quan thanh thuần nhưng trang điểm đậm đang dồn góc tường. Ngay mặt cô là hai gã đàn ông cao to vạm vỡ. Có lẽ vì e ngại camera giám sát ở đây, bọn chúng đang cố sức lôi cô gái .
Cô gái tuyệt vọng vung vẩy chiếc túi xách mặt, nhưng sức sát thương quá yếu ớt, cầm cự chẳng bao lâu.
Hứa Hoành sừng sững ở khúc cua, hai chân dang rộng. Bờ vai cực kỳ vững chãi, thoạt là thường xuyên rèn luyện. Tuy hình vẻ gầy gò, nhưng toát lên một sức mạnh đáng gờm.
"Cần giúp ?"
Cô gái chạm ánh mắt , lập tức ý thức câu hỏi dành cho . Cô điên cuồng gật đầu, lớn giọng hét lên: "Có ! Tôi quen bọn họ, bọn họ bắt cóc !"
Hứa Hoành là một trai thẳng tiêu chuẩn. Trước cảnh gặp nạn, cực kỳ khó kìm nén cái cảm giác làm hùng cứu mỹ nhân. Hắn dứt khoát sải bước tiến gần.
Hai gã thoạt cũng chẳng dạng . Một gã c.h.ử.i thề một câu thô tục, hất hàm về phía Hứa Hoành đang tiến đến: "Người em, mày chơi cùng thì cứ việc, nhưng bây giờ đừng cản trở chuyện của các ."
Khí thế của Hứa Hoành tuy chút dọa , nhưng dẫu vẫn còn quá trẻ, vương vất nét biếng nhác rời rạc, khiến bọn chúng chẳng thảy mắt.
Hắn thèm phí lời, tay một cách gọn gàng dứt khoát.
Chẳng mấy chốc, hai gã đàn ông hùng hổ vắt chân lên cổ mà chạy. Tốc độ nhanh đến mức như sợ Hứa Hoành sẽ đuổi theo tẩn cho một trận nữa.
Trên Hứa Hoành cũng dính vài vết thương. Khu vực xương sườn truyền đến từng cơn đau nhói âm ỉ, nhưng hiện tại chẳng màng bận tâm.
Cô gái nắm lấy bàn tay chìa , loạng choạng dậy.
"Cảm ơn cứu ."
"Để đưa cô ngoài."
Vì lăn lộn mặt đất khá lâu, chiếc váy của cô gái dính đầy bụi bẩn. Cô ngỏ ý nhà vệ sinh chỉnh đốn trang phục, Hứa Hoành đành ngoài cửa đợi.
Hắn tựa tường, tư thế rõ ràng là đang đợi . Hắn hút thuốc, chỉ cúi đầu chăm chú bấm điện thoại.
"Hứa Hoành, ở đây?" Một gã trong phòng VIP bước tới hỏi.
Hứa Hoành lười biếng nhấc mí mắt, thản nhiên liếc gã một cái, buông lời bâng quơ: "Có bạn đang ở bên trong."
Vừa vặn lúc , cô gái từ trong bước . Cô chỉ chỉnh váy áo mà còn dặm lớp trang điểm. Ban nãy mặt mũi lấm lem bùn đất, trông vô cùng chật vật.
Vừa thấy bên cạnh Hứa Hoành lạ, cô khẽ giật , ánh mắt chút mờ mịt sững .
"Đi thôi chứ?"
Mãi đến khi Hứa Hoành cất tiếng, cô mới lấy tinh thần, rụt rè bước tới cạnh .
Hứa Hoành gật đầu chào gã đàn ông đang ngây đó, dẫn cô gái rời .
"Tôi là sinh viên trường đại học bên cạnh. Hôm nay mở tiệc, thuê nhiều chúng đến để khuấy động khí. Tôi nghĩ thể kiếm chút tiền nên mới tới, chẳng ngờ gặp chuyện ." Giọng cô gái như giải thích, như oán trách.
Hứa Hoành bộc lộ biểu cảm gì. Hắn giỏi giao tiếp, nhưng tuyệt đối loại gặp mặt đầu moi gan móc ruột tâm sự.
"À đúng , tên Diệp Lãnh Ngọc. Anh tên gì? Anh học trường đại học nào ?"
"Hứa Hoành. Tôi sinh viên."
Cô gái gật gật đầu, lòng vẫn còn sợ hãi, cảm thán: "May mà hôm nay cứu . Lần đến đây, thể tìm chơi ?"
Hứa Hoành chợt nghĩ đến đám đang trác táng trong quán bar, khẽ nhắm mắt : "Được, nhưng báo cho ."
Hai thuận nước đẩy thuyền trao đổi phương thức liên lạc.
Nhìn cô gái leo lên xe taxi, Hứa Hoành mới xoay quán bar.
Vừa đẩy cửa bước phòng VIP, bầu khí vốn đang náo nhiệt bỗng dưng đông cứng trong vài giây. Hứa Hoành đương nhiên nhận sự đổi khác thường . Hắn thong thả tìm một chỗ xuống, nhướng mày hỏi: "Có việc tìm ?"
Trải qua trận ẩu đả ban nãy, miệng lưỡi khô khốc. Hắn bật nắp một chai đồ uống, ngửa cổ tu ừng ực. Đường nét cần cổ phơi bày trọn vẹn ánh đèn, mượt mà đến mỹ. Yết hầu nam tính trượt lên trượt xuống theo từng nhịp nuốt, gợi cảm đến c.h.ế.t .
Xung quanh bao nhiêu kẻ đang âm thầm nuốt nước bọt. Có kẻ là khách đến chơi, cũng kẻ là nhân viên phục vụ. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ bởi Hứa Hoành quá đỗi quyến rũ.
Đẹp trai đến mức thể rời mắt.
Đám tụ tập ở đây vốn chẳng mấy kẻ . Phần lớn đều ăn tạp, mặn ngọt chê. Dù kẻ chỉ chung tình với phụ nữ, nhưng cũng thể ngăn cản bản nảy sinh hứng thú với Hứa Hoành.
Hứa Hoành bao giờ khom lưng cúi đầu mặt bọn họ. Từ đến nay, chỉ chọn những thứ thích. Nếu chủ động, chẳng ai thể ép buộc . Thử hỏi ai đủ gan to bằng trời dám hạ nhục đám thiếu gia cơ chứ? Trớ trêu , tất cả bọn họ đều thích bám lấy để chơi cùng.
Có kẻ mất kiên nhẫn, lên tiếng hỏi : "Hứa Hoành, Tiểu Bạch bảo thấy cùng bạn gái. Thật đùa thế?"
Hứa Hoành liếc mắt kẻ tung tin đồn. Gã nọ cũng đang đầy hứng thú, còn hất hất cằm, hiệu cho mau chóng khai thật.
"Làm gì chuyện đó. Mới gặp đầu, thuận tay giúp đỡ chút thôi." Hứa Hoành khẽ . Nét mặt biếng nhác thường ngày của chợt bừng sáng, toát lên một vẻ ma mị khó cưỡng.
Thẩm Vân Giác điểm bất thường. Nụ của Hứa Hoành, rõ ràng là cảm tình. Chẳng lẽ là tiếng sét ái tình?
Không hiểu , trong lòng bỗng dâng lên một cỗ bực bội, gắt gỏng: "Mới gặp đầu mà lâu thế ? Có ngoài làm một nháy với ? Hại bao nhiêu ở đây đợi mốc meo, dựa cái gì chứ? Một con đàn bà còn quan trọng hơn bọn ?"
Cơn giận phát tác thật sự quá vô lý. oái oăm , là Thẩm Vân Giác. Mọi đều rõ cái tính tình dở dở ương ương của , nên ít nhiều cũng sẵn lòng chiều chuộng vài phần.
Hứa Hoành nhấc mí mắt quét ánh về phía , tựa hồ như đang cố tình riêng với : "Được , , sai. Tôi tự phạt một ly coi như tạ ."
Đều là những gã thanh niên đang ở độ tuổi đắm chìm trong chốn ăn chơi trác táng, màn uống rượu tạ , bầu khí lập tức náo nhiệt hẳn lên. Kẻ thì bảo một ly đủ, đòi tự tay pha rượu phạt.
Hứa Hoành gạt phắt từng , nhịn bật mắng: "Cút hết ! Uống xong mấy ly đó, hôm nay ông đây còn lết xuống giường nữa ?"
Cả đám ồ lên.
Lúc tàn tiệc, ai nấy đều ngà ngà say. Bọn họ thuận tay ôm mỹ nhân lên tầng - nơi những căn phòng dành riêng cho đám khách VIP nghỉ ngơi.
Hứa Hoành cũng định lên đó ngủ một giấc. Hôm nay uống quá nhiều, thể lái xe máy về. Bắt taxi thì phiền phức, bởi ngày mai kiểu gì cũng lấy xe.
Cả đám lục tục kéo thang máy.
Khoác chiếc quần đùi dài đến giữa đùi, Hứa Hoành đẩy cửa phòng tắm bước . Đầu óc tỉnh táo hơn ít. Vừa ngước mắt lên, liền bắt gặp một kẻ đang mép giường nghịch điện thoại.
Ngoài Thẩm Vân Giác thì còn thể là ai đây nữa?
Hồi , lúc mới nhuộm quả đầu màu hồng, ít trêu chọc gọi là "Em gái tóc hồng". Tính tình cũng khá , mặc kệ cho gọi thì gọi. Hứa Hoành chẳng hề hứng thú với trò đùa .
"Sao ở đây?"
"Tôi sợ bóng tối, ngủ cùng ."
Trong đám thiếu gia chơi bời cùng , chỉ mỗi Thẩm Vân Giác là còn sạch sẽ đôi chút. Hôm nay, kẻ nào kẻ nấy đều ôm theo phòng, duy chỉ là từng thực sự chạm trán với chuyện giường chiếu .
Gia đình quản lý nghiêm ngặt. Sự nghiêm ngặt kèm với cưng chiều quá mức, bởi họ lây nhiễm những thói hư tật .
Tuy nhiên, từng phát sinh quan hệ thực sự nghĩa là mù tịt về chuyện đó. Lúc đây, đang chễm chệ giường của Hứa Hoành, tự giải quyết nhu cầu.
Tuổi tác còn nhỏ, diện mạo cũng trông non nớt. thật, thứ đồ chơi của chẳng hề nhỏ bé chút nào.
Thấy cảnh đó, Hứa Hoành tức tối chậc lưỡi: "Đừng làm bẩn giường của ."
Muộn , làm bẩn mất .
Thẩm Vân Giác giải quyết xong xuôi, cả sảng khoái vô cùng. Cậu nửa nửa giường, ngửa đầu Hứa Hoành: "Xin , em ngủ bên ."
Thẩm Vân Giác một tật là sợ bóng tối. Trừ phi ngủ bên cạnh, bằng đèn phòng ngủ của bật sáng choang suốt cả đêm.
Hứa Hoành chẳng thèm chiều chuộng . Hắn dứt khoát tắt phụt bộ đèn trong phòng, mặc kệ Thẩm Vân Giác sợ hãi mà rúc sâu trong lồng n.g.ự.c .