Đêm Kinh Hải thu thường mang theo những cơn mưa lạnh buốt. Trong phòng làm việc của Lạc gia, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng Lạc Dịch lên vách tường, trông già nua và mệt mỏi hơn hẳn.
Lạc Tẫn Nhan bưng một khay nhỏ, nhẹ nhàng đẩy cửa bước . Cậu nhận gần đây cha lạ. Kể từ tiệc sinh nhật 18 tuổi, những chuyến công tác của ông dày đặc hơn, và mỗi khi trở về, ánh mắt ông luôn chứa đựng một sự ưu tư khó tả.
“Cha, uống chút nóng .” Lạc Tẫn Nhan đặt tách xuống, giọng trong trẻo như gột rửa bớt phần nào khí trầm mặc trong phòng.
Lạc Dịch ngẩng đầu, đứa con trai duy nhất mà ông nâng niu như ngọc bích. Dưới ánh đèn, làn da của Tẫn Nhan trắng đến gần như trong suốt, đôi mắt hoa đào mang theo sự quan tâm thuần khiết. Ông thở dài, nắm lấy bàn tay gầy yếu của con: “Tẫn Nhan, nếu một ngày cha còn ở bên cạnh, con học cách tự chăm sóc , ?”
Tim Lạc Tẫn Nhan thắt : “Cha gì ? Chẳng cha vẫn khỏe đó ?”
“Đời vô thường, nhất là trong loạn thế .” Lạc Dịch gượng, che giấu sự lo âu về những biến động trong việc kinh doanh và những thế lực đang ngấm ngầm nhắm Lạc gia.
Sáng hôm , khi Lạc Tẫn Nhan chuẩn đến trường, Tuyết Từ chờ sẵn bên xe. Hắn vẫn như cũ, trầm mặc và chu đáo. Tuy nhiên, Lạc Tẫn Nhan cảm nhận sự căng thẳng toát từ bờ vai rộng của .
“Tuyết Từ, chuyện gì giấu ?” Lạc Tẫn Nhan đột ngột hỏi khi xe đang lăn bánh.
Tuyết Từ siết chặt vô lăng, ánh mắt thẳng phía : “Thiếu gia đa nghi , chỉ đang lo lắng cho sức khỏe của ngài khi trời chuyển lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/van-nhan-me-cau-qua-muc-me-nguoi/chuong-17-mua-gio-truoc-con-bao.html.]
Lạc Tẫn Nhan hỏi thêm, nhưng sự bất an trong lòng càng lớn. Tại trường học, khí cũng còn yên bình như . Giang Hàn và Sư Dịch Nhiên dường như đang những kế hoạch riêng. Ánh mắt họ vẫn tràn đầy d.ụ.c vọng và sự chiếm hữu, nhưng thấp thoáng đó là một sự toan tính đáng sợ.
“Tẫn Nhan, cuối tuần nhà buổi tiệc nhỏ, em nhất định đến nhé.” Giang Hàn tiến gần, bàn tay định chạm tóc nhưng Lạc Tẫn Nhan khéo léo né tránh.
“Để xem , chắc cha cho phép .” Cậu nhàn nhạt đáp.
Tan học, Tuyết Từ đón trở về nhưng theo con đường cũ. Hắn lái xe vòng qua những khu phố vắng vẻ, ánh mắt liên tục quan sát gương chiếu hậu.
“Có theo dõi?” Lạc Tẫn Nhan hỏi, giọng vẫn bình tĩnh nhưng bàn tay nắm chặt vạt áo bông.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Đừng sợ, ở đây.” Tuyết Từ trầm giọng . Hắn tăng tốc, lách qua những con hẻm nhỏ hẹp một cách điêu luyện. Khi chắc chắn cắt đuôi kẻ bám theo, mới dừng ở một bìa rừng vắng.
Tuyết Từ xuống xe, mở cửa cho Lạc Tẫn Nhan. Hắn đột ngột ôm chầm lấy , lực đạo mạnh mẽ như khảm xương máu.
“Thiếu gia, dù bất cứ chuyện gì xảy , hãy tin tưởng . Tôi sẽ bảo vệ ngài, dù đ.á.n.h đổi cả mạng sống .”
Lạc Tẫn Nhan sững sờ, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của đàn ông mặt. Cậu đẩy , chỉ khẽ tựa đầu vai . Cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi, xóa nhòa bóng dáng của hai trong màn đêm u tối. Cậu rằng, đây chính là khởi đầu cho sự sụp đổ của Lạc gia, và cũng là lúc những bí mật đen tối của những xung quanh dần hé lộ.