VẪN KỊP ĐỂ YÊU ANH - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-16 01:58:05
Lượt xem: 487

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

28.

Khi chuyện vỡ lở, Cung Bá Thừa vội vã chạy đến thì cha Diệp đ.ấ.m một cú ngã nhào tường.

Cung phu nhân bên cạnh theo bản năng định tiến lên, nhưng Cung Trọng Hằng giữ chặt tay. Bà lúc mới bừng tỉnh, nhận đây là nợ mà con trai lớn của bà gây cho .

Cung Bá Thừa loạng choạng vài bước vững , kịp lau vệt m.á.u nơi khóe miệng, ngẩng đầu hỏi: "Cha, Bạch Diệp ạ?"

Đôi mắt cha Diệp đỏ rực, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi: "Nó mà mệnh hệ gì, thì , bao gồm cả cái Trần Tiểu Niên gì đó của , đừng hòng đứa nào sống yên ! Tôi là làm ."

Cung Bá Thừa ngây , chậm rãi ngước ánh đèn đang sáng cửa phòng phẫu thuật, cảm giác như ném một quả bom, nổ đến mức đầu óc cuồng.

Vợ chồng nhà họ Diệp chỉ duy nhất một đứa con trai, còn là Omega. Cung Bá Thừa từng chứng kiến họ cưng chiều Diệp Bạch Diệp đến nhường nào, là viên ngọc quý tay, là thịt trong tim cũng ngoa. Anh mảy may nghi ngờ tính chân thực trong lời đe dọa của cha Diệp.

chẳng còn bận tâm đến chuyện đó nữa. Bạch Diệp sẽ xảy chuyện ? Một đang sống sờ sờ, bỗng chốc giữa ranh giới sống c.h.ế.t thế ?

Anh chợt nhớ mấy ngày , một đêm cay đắng như , Bạch Diệp xổm mặt , đối diện với một gã say mướt như bùn là mà lặp lặp câu "xin ".

Nghĩ đến nỗi khổ sở trong mắt Bạch Diệp, Cung Bá Thừa cảm thấy tim như xé toạc. Anh đột nhiên nhận bản tàn nhẫn đến nhường nào.

29.

Tôi giường bệnh, ba kể những chuyện bằng giọng điệu khó khăn và đầy dè dặt. Đã bao nhiêu năm trôi qua, những chuyện như thế, lòng còn chút gợn sóng nào nữa.

Giọng ba nghẹn ngào: "Ba chỉ đuổi ngay cái thằng khốn khiếp đó ngoài, nhưng con cần tin tức tố của nó, nên ba đành nén giận để nó đây mỗi ngày hai tiếng."

Nghe lời phần trẻ con , nhịn mà khẽ cong môi. Cơ thể tổn thương quá lớn, tinh thần , chỉ tỉnh một lát là thấy buồn ngủ.

Ba vẫn nắm tay , lau nước mắt lẩm bẩm thôi, cho đến khi cha ngăn : "Thôi nào, Tiểu Ngư cần nghỉ ngơi, em cũng đừng nữa, con chẳng tỉnh ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/van-kip-de-yeu-anh/chuong-9.html.]

Mũi cắm ống dưỡng khí, phổi thì như rò gió, chẳng lời nào, chỉ thể mỉm nhạt.

Cha kéo rèm cửa phòng bệnh , gần như ngay khoảnh khắc căn phòng chìm bóng tối, rơi giấc ngủ sâu.

30.

Mấy ngày đầu, thời gian tỉnh ngắn và cố định. Tỉnh cũng động đậy , chẳng thể chuyện, chỉ lặng lẽ đó ba và cha trò chuyện, một lúc ngủ .

Sau đó một ngày tỉnh dậy, thấy giọng lải nhải của ba nữa, mà là những tiếng "tách, tách" đều đặn.

Tôi khẽ nghiêng đầu, nhận Cung Bá Thừa đang cắt móng tay cho . Anh nắm tay , cúi đầu, chăm chú cắt từng ngón một. Tôi khẽ cử động tay.

Cung Bá Thừa giật ngẩng đầu, khoảnh khắc chạm ánh mắt , ngẩn ngơ. Chúng đối mắt như một lúc, nhận vành mắt đỏ hoe. Chỉ là một chút nhạt nơi đuôi mắt, nếu kỹ sẽ phát hiện .

"Bạch Diệp, em tỉnh ?" Giọng khẽ, mang theo sự run rẩy nhè nhẹ, như thể sợ làm giật , "Anh em tỉnh từ mấy hôm , nhưng lúc ở đây, em nào tỉnh cả. Anh cứ ngỡ... em gặp ..."

Anh chút mất kiểm soát . Tôi giường lặng lẽ quan sát , cảm giác như tim cái gì đó cào một cái, ngứa đau. Tôi lên tiếng an ủi một câu, nhưng lúc chuyện lồng n.g.ự.c sẽ đau, sự rung động cho các cơ quan đang thương.

Nếu là đây, lẽ sẽ sẵn sàng đ.á.n.h đổi bằng sự đau đớn để an ủi , nhưng giờ đây chọn như nữa.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Anh nhích gần, đưa tay vén lọn tóc mái dài trán , chạm trán , "Hết sốt , thật quá." Anh , "Mấy hôm em cứ sốt suốt."

Tôi , đột nhiên thấy buồn. Sự dịu dàng chờ đợi bao nhiêu năm, nhưng khi nó thực sự đến, vẫn là vì sự hối .

"Xin em, Bạch Diệp." Cung Bá Thừa , "Anh ngờ đ.á.n.h dấu mất hiệu lực nhanh đến . Là suy nghĩ chu , sức khỏe em , lẽ luôn giữ liên lạc thông suốt mới . Anh thấy tin nhắn em gửi , em Damascus ? Đó là một nơi , sẽ cố gắng sắp xếp công việc, đợi em khỏe hơn một chút chúng sẽ . Anh nhớ dạo Damascus đang miễn thị thực, đến lúc đó cầm hộ chiếu là khởi hành thôi."

Thật kỳ lạ, đây khao khát trò chuyện phiếm với bao nhiêu thì chẳng bao giờ cơ hội. Bây giờ đang bệnh, như sợ buồn chán mà mãi thôi. Tôi giường lặng lẽ , chẳng bao lâu chìm giấc ngủ.

31.

Sức khỏe của dần chuyển biến , tinh thần cũng ngày một khá hơn.

Loading...