VẪN KỊP ĐỂ YÊU ANH - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-04-16 01:58:10
Lượt xem: 482

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có chất lỏng trong vắt nhỏ xuống mặt bàn cẩm thạch. Tôi chằm chằm nó, cúi đầu ghé sát ngửi thử.

Đây là rượu. Từ nhỉ?

Tôi ngẩng đầu trần nhà, xác nhận xem đây là nước rò rỉ từ tầng xuống . Tìm lâu mới nhận , đây là thứ rơi từ mắt . Trong lòng đột nhiên thấy buồn, xách nửa chai Whisky uống dở khỏi cửa.

Đêm đầu Hạ, bên bờ sông, bên tai là tiếng nước chảy róc rách. Tôi chợt nhận tìm thấy đường về nữa. Xung quanh một bóng , chỉ tiếng côn trùng đêm nỉ non và ánh đèn đường hiu hắt.

Sau khi xổm bên bờ sông bóng một hồi lâu, chợt nhớ câu " nhu cầu gì thể gọi điện cho ".

36.

Điện thoại mới vang lên hai tiếng kết nối.

"Thầy Diệp?"

"Cung Bá Thừa, lạc đường ."

"Cái gì?!" Giọng bên vẻ kinh ngạc.

"Tôi là, lạc đường !" Tôi hít một thật sâu, hét điện thoại.

"Đợi , uống rượu ?"

"Uống một chút xíu thôi, say." Tôi giơ một ngón tay .

"Bên cạnh ai ?"

"Không ."

"Gửi định vị cho , còn nhớ cách gửi ?"

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tất nhiên là nhớ , đồ ngốc ?

"Được, yên đó đợi, tới ngay đây. Tuyệt đối đừng lung tung nhé. Với , là Cung Trọng Hằng."

Nghe lời , cúi xuống điện thoại, giao diện cuộc gọi hiển thị là "Cung Nhị".

37.

Lúc Cung Trọng Hằng đến nơi, đang xổm bờ đê ngắt lá liễu.

"Ôi tổ tiên của ơi!" Cung Trọng Hằng bước vài bước đến mặt , "Cậu trèo lên làm gì thế?"

Cậu đưa tay đỡ lấy cánh tay , "Xuống đây, xuống đây, chậm thôi! Cái hình của mà cứ trèo lên trèo xuống, lát nữa làm rạn xương sườn bây giờ."

Tôi vịn tay cẩn thận leo từ bờ đê xuống, chạm đất Cung Trọng Hằng dùng khẩu trang và mũ bọc cho kín mít.

"Ưm." Theo bản năng đưa tay gỡ cái khẩu trang mặt , nhưng Cung Trọng Hằng nắm c.h.ặ.t t.a.y .

"Thầy Diệp , gan cũng to thật đấy, dám cứ thế mà chạy ngoài, sợ ngày mai lên thẳng Hot search ?" Cung Trọng Hằng đưa tay kéo thẳng mép khẩu trang mặt . Cậu ghé sát hít hà: "Uống bao nhiêu đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/van-kip-de-yeu-anh/chuong-12.html.]

Nghe , giơ chai rượu lên lắc lắc. Cung Trọng Hằng chai rượu chỉ còn đầy nửa chai mặt, vẻ mặt như sâu răng: "Đừng với là chỗ đều do một xử lý hết nhé."

"Có làm một hớp ?" Tôi đắc ý nhướng cằm, "Đây là rượu ngon đấy, cực kỳ ngon luôn!"

Tôi đưa cổ chai rượu đến bên miệng . Mùi cồn kích thích xộc thẳng mũi, Cung Trọng Hằng nhíu mày: "Hơ, mạnh thế! Diệp, Bạch, Diệp, , thực, sự, giỏi, lắm."

Đột nhiên gọi cả họ lẫn tên, rùng một cái, sống lưng nổi lên một cơn ớn lạnh, "Gì chứ…?"

"Cậu quên là bệnh nhân ? Cậu thể chút tự giác —?"

"Có uống ..." Tôi đưa chai rượu tới một chút, miệng chai chạm môi Cung Trọng Hằng.

Cung Trọng Hằng mặt đầy vạch đen, đưa tay giật lấy chai rượu: "Cảm ơn ! Tôi uống, còn làm tài xế cho đây !"

Nói đoạn, bồi thêm một câu: "Rượu tịch thu ."

"Dựa chứ!"

Cung Trọng Hằng tức quá hóa : "Cái gì mà dựa gì?"

Trong lòng bùng lên ngọn lửa giận, cơn đau đầu men say xua một chút dường như xu hướng trở , "Dựa mà ai cũng bắt nạt ?!"

Tôi chôn chân tại chỗ, gió hạ hây hẩy thổi động những sợi tóc mai trán, mang theo sự ấm ức, trợn mắt lườm Cung Trọng Hằng mặt.

Cung Trọng Hằng dường như sững , một lát , như quả bóng xì , đột nhiên đưa tay lên xoa đầu , "Được , trách , để đưa về ."

Lần đến lượt sững sờ, dù đầu óc mấy tỉnh táo nhưng vẫn thể lờ mờ nhận hành động dường như chút quá mức mật, trong ấn tượng của ngoại trừ ba và cha thì chẳng ai làm với cả.

"Hai đang làm cái gì thế?" Một giọng lạnh lùng trầm thấp vang lên.

Tôi giật b.ắ.n , đầu , chỉ thấy mà mấy ngày nay thường xuyên xuất hiện trong tưởng tượng của , lúc đang ngay lưng Cung Trọng Hằng.

38.

"Hai đang làm cái gì thế?" Sắc mặt Cung Bá Thừa u ám rõ.

Tôi , Cung Trọng Hằng. Cậu cử động, cũng đáp lời, chỉ đôi lông mày khẽ nhíu một độ cong đầy vẻ phiền muộn.

"Cung Đại đến kìa." Tôi , nhỏ giọng nhắc nhở.

"Cái gì cơ?"

Tôi chỉ chỉ Cung Bá Thừa, chỉ chỉ : "Cung Đại, Cung Nhị."

Cung Trọng Hằng bật , bàn tay đang đặt tóc dùng lực xoa mạnh thêm một cái: "Thế là ai? Cường Trọc ?"

Nói xong, buông tay, xoay về phía Cung Bá Thừa: "Bạch Diệp say , em đến đón ."

"Tại là em?" Cung Bá Thừa trông vẻ bối rối.

Cung Trọng Hằng khẽ nhạt một tiếng: "Nếu thì là ai? Anh ? Anh trai, quên mất kết quả cuối cùng Bạch Diệp cầu cứu là gì ?"

Loading...