VÂN CHÂU LÀ TRÂN CHÂU - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-02-22 12:56:27
Lượt xem: 1,143
10
Khi Tịch Liệt đến gặp Trịnh lão gia, ta đang ngồi xem Trần Phương gọt táo.
Đôi tay hắn gầy gò nhưng xương ngón tay rõ ràng, lưỡi d.a.o trong tay di chuyển nhanh như chớp.
💌Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 💌
💓Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!💓
Ngón giữa của hắn đặc biệt dài. Người ta nói, những ai có ngón giữa dài thì đôi tay rất linh hoạt. Quả nhiên là vậy.
Có lẽ nhờ luyện tập trên người thật nên đường d.a.o của hắn sắc sảo đến mức điêu luyện. Những con thỏ nhỏ được tỉa ra vô cùng tinh xảo, trông sống động như thật.
Hắn có đôi mắt phượng sắc lạnh, sống mũi cao thẳng, chóp mũi nhọn, môi mỏng. Là một khuôn mặt vừa bạc tình vừa đáng sợ.
Trong ký ức mơ hồ trước năm mười tuổi của ta, có một phụ nhân từng nắm tay ta, chỉ vào hắn mà nói: "Hắn tên là Trần Phương, sau này sẽ bảo vệ con."
Ta không mấy khi gặp nữ nhân đó. Mỗi lần xuất hiện, bà đều vô cùng vội vã. Còn Trần Phương thì luôn theo sát bà, mặt lạnh lùng nhìn ta.
Và bây giờ….hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó.
Ta hỏi: "Nghe nói, ngươi là do mẫu thân ta nhặt về?"
Trần Phương nhìn ta, bỗng cười lạnh: "Phải."
"Nương nương nhặt ta về, vốn là để cho người dùng."
Ta gật đầu.
"Vậy thì khi ta quay về Thanh Thành, ta sẽ xin phụ hoàng ban ngươi cho ta."
Con thỏ nhỏ trong tay hắn lập tức bị cắt làm đôi.
Ta cố tình hỏi: "Ngươi không muốn?"
"Điện hạ ưu ái kẻ hèn này đến thế, hạ quan vui mừng không kịp."
Ta nghe được giọng hắn dường như đang nghiến răng nghiến lợi.
"Ồ."
Hắn đương nhiên là không muốn.
Là mẫu thân ta có ơn với hắn, chứ không phải ta.
Hơn nữa, hắn giờ đã quyền cao chức trọng, nếu cùng ta từ quan rời đi, chẳng phải sẽ thành uổng phí tất cả hay sao?
Nhưng vài ngày sau ở bến đò Qua Châu.
Mười tám thị vệ tuấn tú mà phụ hoàng hứa ban cho ta, cuối cùng chỉ còn lại một nam nhân gầy gò, âm trầm. Hắn đeo túi hành lý trên lưng, nói: "Điện hạ, còn ngây người làm gì? Mau lên thuyền."
Hai chữ "lên thuyền", hắn nhấn rất mạnh.
Mặt sông lặng sóng, chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi. Ta tự hỏi, không lẽ hắn bị trúng cổ trùng gì đó, nên phải nghe theo mọi yêu cầu của ta?
Không thì, hắn đến đây làm gì? Chỉ là một câu nói đùa của ta thôi mà. Nhưng đến nước này, dù có muốn đính chính lại cũng không phải lúc nữa rồi.
Không sao, về sau cứ coi nhau như huynh muội, nương tựa lẫn nhau mà sống.
Đang nghĩ ngợi, Trần Phương bất ngờ đẩy hành lý đến trước mặt ta. Ta nhận ra, chiếc túi này nhìn rất quen. Mở ra xem, hóa ra chính là những thứ ta từng sắp xếp khi còn ở Tề phủ.
Mấy nhánh lan bên trong đã héo rũ. Ngoài ra còn có một số vật dụng ta mang từ Thanh Thành. Ví dụ như chuỗi vòng răng sói của thợ săn nhưng không có thứ gì liên quan đến Tịch Liệt.
Ta hỏi: "Ngươi lẻn vào Tề phủ lấy giúp ta sao?"
"Đa tạ ngươi."
Trần Phương không nhìn ta.
Hắn chỉ nói: "Không cần cảm tạ, tiện tay thôi."
Tiện tay?
Lúc ấy, ta còn chưa biết, Tề phủ đã sớm náo loạn đến mức trời long đất lở.
---
11
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/van-chau-la-tran-chau-xodl/chuong-7.html.]
Chớp mắt đã đến cuối năm. Khi tin tức về Tề phu nhân bị tập kích truyền đến Thanh Thành, ta đang chăm sóc mấy chậu lan.
Ta suy nghĩ một chút, rồi chợt ngộ ra.
Ta đã "chec", vậy thì cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Tống Trân thay ta trở thành phu nhân của Tịch Liệt, lấy danh nghĩa Trịnh thị. Nhiều năm trước, nàng thay ta làm Tống Trân.
Nhiều năm sau, ta thay nàng làm Tống Trân, còn nàng lại thay ta làm Trịnh thị. Nghĩ đến đây, ta không nhịn được mà bật cười.
Đây có tính là một loại duyên phận không? Chỉ là không biết, Tịch Liệt có vì ta mà rơi vài giọt nước mắt không? Dù sao cũng từng là phu thê một hồi.
Đang miên man suy nghĩ, liền thấy Trần Phương xách một con hồ ly trắng bước vào.
Có lẽ là mùa đông, nên con hồ ly này ăn đến béo tròn như một quả cầu nhỏ.
Giờ ta cơm no áo ấm, cũng không còn thích sát sinh. Ta đang định khuyên hắn thả nó đi, thì ngay giây tiếp theo, cục lông đang run lẩy bẩy kia đã bị nhét vào lòng ta.
"Trời lạnh rồi, có thể làm lò sưởi tay."
Ta ngây người ôm lấy con hồ ly, ngước nhìn Trần Phương.
Vừa rồi có một trận tuyết rơi. Lông mày hắn còn vương mấy bông tuyết.
Hắn hình như béo lên một chút so với lúc ở kinh thành, nhưng vẫn thuộc dạng gầy.
May mà hắn dù gầy, nhưng toàn thân đều là cơ bắp rắn chắc, không đến mức yếu ớt.
"A Muội nhìn ta chằm chằm làm gì?"
Từ lúc ta đề nghị kết nghĩa huynh muội với hắn, hắn liền thích bất thình lình gọi ta như vậy.
Hắn cong khóe môi, nụ cười vẫn mang theo vẻ quỷ quyệt như cũ.
Nhìn ra được suy nghĩ của ta, hắn cười cười nói: "Nó không phải người, ta giec nó làm gì?"
Ta á khẩu không biết nói gì. Trần Phương lại tiếp tục: "Hơn nữa, bây giờ ta là của muội. Muội muốn ta giec ai, ta mới giec người đó."
Nếu để người ngoài nghe được lời này, chắc chắn sẽ hiểu lầm. Ta chẳng buồn để ý đến hắn nữa, ôm lấy con hồ ly trắng bước vào phòng nên không nhìn thấy kẻ phía sau, đang khẽ nở nụ cười.