Vai Chính Sáu Quyển Sách Đều Mơ Ước Lão Nam Nhân Hào Môn - Chương 54:
Cập nhật lúc: 2026-01-19 02:24:45
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Tâm Nhã Phó Vân Thâm cứu, đưa lên xe cùng về Phó gia. Hồ Tâm Nhã từng thấy mặt Phó Vân Thâm tin tức, nhưng hiểu vì , cô ma xui quỷ khiến mà nhào về phía một vị khác.
Phó Vân Thâm lái xe : “Cô Hồ, cô cứ ở chỗ một thời gian, chờ những thế lực hắc ám sa lưới, hãy tính tiếp.”
Hồ Tâm Nhã ấn tượng khá với Phó thị, vị Phó sẵn lòng cứu cô đương nhiên là thể hơn, cô khẽ ừ một tiếng, : “Cảm ơn.”
Phó Vân Thâm nghĩ đến những điểm đáng ngờ trong cái c.h.ế.t của Hồ Đại Cường, hỏi Hồ Tâm Nhã: “Cô Hồ, mạo hỏi một chút, khi cha cô qua đời gặp một tên Thương Lục , việc ông tự sát nguyên nhân khác ?”
Tạ Cảnh Hành giúp Phó Vân Thâm tìm ảnh của Thương Lục điện thoại, đưa cho Hồ Tâm Nhã. Hồ Tâm Nhã , liền : “Có gặp, ba ngày khi ba tự sát, khi ông tan làm về, vị đến tìm ông . Lúc đó nghĩ như ba quen một vị lợi hại như , nên ấn tượng sâu.”
“Sau khi ông gặp Thương Lục về, ông vẻ hưng phấn, vui vẻ, trừ lúc thắng bạc, lâu thấy ông vui vẻ như .”
Hồ Tâm Nhã đột nhiên nhớ điều gì, từ trong cặp sách lấy một cuốn sổ tay cũ, : “ , còn cầm sổ ghi chép của ông , lật đến trang một câu kỳ lạ, xem theo thứ tự ngày ghi chép, hẳn là khi gặp Thương Lục…”
Hồ Tâm Nhã lật đến trang đó, đưa sổ tay cho Tạ Cảnh Hành, đó Hồ Đại Cường dùng chữ xiêu vẹo : “Thần phán, ánh sáng, thế là ánh sáng.”
Tạ Cảnh Hành cho Phó Vân Thâm .
Phó Vân Thâm thì phản ứng gì, hệ thống đột nhiên : “ Đây… đây là… Chủ Thần…” nó cảm thấy lông sắp dựng lên.
Phó Vân Thâm đầu Tạ Cảnh Hành.
Tạ Cảnh Hành vội từ : “Những lời nhiều , Chủ Thần quả thực thích phô trương bản như . Nó quên mất, nó chỉ là một quản lý bầu , chứ thần minh gì.”
Hồ Tâm Nhã chút thấp thỏm : “Đây là tà giáo gì chứ?”
Cách hình dung vài phần chính xác, Tạ Cảnh Hành : “Có lẽ .”
Hắn cho của ở bên lấy tư liệu quá khứ của Hồ Đại Cường, hẳn là nhanh sẽ rõ ràng.
Phó Vân Thâm chuyện giải quyết xem Tạ Cảnh Hành, an ủi: “Cô Hồ đừng sợ, chuyện đều sẽ chúng giải quyết, là học sinh cô chỉ cần học tập cho là .”
Hồ Tâm Nhã chỉ cảm thấy mạng gọi là bố Phó quả nhiên là bố, thật sự thể làm yên tâm, còn thích bảo học tập.
Đến Phó trạch, Hồ Tâm Nhã thấy cả nhà náo nhiệt đều ngây , Phó Vân Thâm bảo quản gia đưa Hồ Tâm Nhã sắp xếp một chút, : “Bọn họ đều là bạn cùng lứa tuổi của cô, lát nữa thể cùng họ làm bánh trung thu.”
Du Chu ngơ ngác Phó Vân Thâm, : “Đây là ông nhận con gái nuôi thật đấy chứ?”
Hồ Tâm Nhã vẻ mặt mờ mịt, Lộ Ninh một tay kéo Du Chu đang đầy bột mì trở phòng bếp.
Phó Vân Thâm để họ tự chơi, cùng Tạ Cảnh Hành lên lầu đổ hoa quế trong túi giấy ban công phơi nắng.
Cậu : “Thần phán ánh sáng, thế là ánh sáng. Anh cảm thấy Chủ Thần …” Cậu nghĩ đến từ hình dung mà hệ thống thích dùng, “Ừm, trẻ trâu.”
Tạ Cảnh Hành : “Chờ xem qua ký ức của chúng , đại khái sẽ hiểu suy nghĩ của Chủ Thần.”
Ký ức của chúng , Phó Vân Thâm thích từ .
Một ngày náo nhiệt trôi qua, Hồ Tâm Nhã vốn cảm thấy cô độc, cùng những đón Trung thu, cùng làm bánh trung thu, cùng hái hoa quế trong hoa viên làm rượu hoa quế, bỗng nhiên cảm thấy thế giới cũng đến nỗi buồn bã như .
Màn đêm buông xuống, tiết mục chính của hôm nay – ngắm trăng cuối cùng cũng đến, sô pha bàn ghế dọn gốc cây hoa quế trong hoa viên, bàn bày bánh trung thu họ làm hôm nay, còn một ít đồ ăn thức uống.
Vầng trăng tròn sáng tỏ chiếu rọi, bàn điểm những giá nến ấm áp lãng mạn, hương hoa quế thoang thoảng.
Phó Vân Thâm và Tạ Cảnh Hành sô pha ở giữa, Tạ Cảnh Hành dùng nĩa bạc xiên một miếng bánh trung thu nhỏ đút cho Phó Vân Thâm, Phó Vân Thâm ăn, chậc một tiếng, hỏi: “Ai làm đây?”
Du Chu hùng hồn : “Tôi làm thì ?”
Thôi , con gái Kiều Kiều thì vẫn nên cưng chiều, thế là Phó Vân Thâm cũng xiên một miếng đút cho Tạ Cảnh Hành.
Một đám tiểu bằng hữu ở đó chơi trò chơi, đốt pháo hoa, Phó Vân Thâm dựa vai Tạ Cảnh Hành, Tạ Cảnh Hành lấy một chiếc túi thơm, : “Quà Trung thu, làm từ năm ngoái, mỗi năm đều thể tặng cho , hy vọng chúng năm năm tháng tháng gặp , ân ái đoàn viên.”
Tiếng ồn ào của đám trẻ bên ngược làm cho bên vô cùng yên bình, Phó Vân Thâm : “Lần đầu tiên lời âu yếm với , còn , thêm chút nữa …”
Tạ Cảnh Hành bỗng nhiên : “Ta yêu ngươi.”
Phó Vân Thâm sững sờ, : “Lời hình như còn với .”
Tạ Cảnh Hành : “Thâm Thâm, đến đây , xem quá khứ của chúng .”
Phó Vân Thâm trực giác quá khứ thể ngược bình thường, cho nên như Tạ Cảnh Hành đều cho ăn đường, cố ý chờ đến bây giờ mới cho xem.
Phó Vân Thâm sô pha, đầu gối lên đùi Tạ Cảnh Hành, Tạ Cảnh Hành nhẹ nhàng đặt tay lên trán .
Hắn là Tạ gia tứ công t.ử Tạ Cảnh Hành, trưởng tỷ là Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ, hiền lương đoan trang.
Bệ hạ một vị Phó Quý phi sủng quan hậu cung, vị Phó Quý phi xuất thương gia, vì cha quyên một chức quan nhỏ mà tuyển cung.
Sau khi sủng ái, Phó Quý phi đưa ở Dương Châu là Phó Vân Thâm kinh thành, hy vọng kết giao với các danh môn thế gia trong kinh, đổi mệnh thương nhân nhiều đời của Phó gia.
Đó là một mùa hoa đồng nở rộ, mưa phùn lất phất, Tạ Cảnh Hành đầu tiên gặp thiếu niên đó, rạng rỡ và sống động.
Các công t.ử danh môn trong kinh đều khinh thường , thèm kết giao. Tạ Cảnh Hành từ nhỏ khuôn khổ lễ nghi thế gia ràng buộc, hứng thú với , vạn quyển sách bằng vạn dặm đường, trong mắt Tạ Cảnh Hành, Phó Vân Thâm là từ nhỏ theo nhà buôn bán khắp nơi, kết giao với thể mở rộng tầm mắt.
Yến hội tan cuộc, Phó Vân Thâm lạnh nhạt ung dung rời , Tạ Cảnh Hành đuổi theo gọi : “Phó công t.ử xin dừng bước.”
Phó Vân Thâm từ góc của Tạ Cảnh Hành chằm chằm chính thời niên thiếu.
Mưa phùn lất phất, hoa đồng rơi rụng.
Đây là đầu tiên họ gặp mặt, đầu tiên chuyện, ngờ trò chuyện vui vẻ, coi là bạn.
Phó Vân Thâm gọi : “Cảnh Hành .”
Tạ Cảnh Hành cũng gọi: “Vân Thâm .”
Tình nghĩa thiếu niên đơn giản như , gì giấu giếm, coi là tri kỷ. Phó Vân Thâm cảm nhận sự thưởng thức và yêu thích của Tạ Cảnh Hành đối với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vai-chinh-sau-quyen-sach-deu-mo-uoc-lao-nam-nhan-hao-mon/chuong-54.html.]
Phó Vân Thâm vội vã ở kinh thành, một năm rời kinh, tiếp tục kinh doanh, còn Tạ Cảnh Hành tam nguyên đỗ đạt, triều làm quan.
Mấy năm , Phó gia sự điều hành của Phó Vân Thâm trở thành nhà giàu nhất Dương Châu, Tạ Cảnh Hành thì dựa thế lực của Tạ gia và tài hoa của bản , trở thành thừa tướng trẻ tuổi nhất.
Mà trong cung, cuộc tranh đấu giữa Hoàng hậu và Quý phi đến mức sinh tử, Phó Quý phi sủng ái nhưng thể dựa nhà , Hoàng hậu xuất danh môn hoàng đế kiêng kỵ, ai cũng con trai lên ngôi Thái tử.
Vì thế, Phó Quý phi mời Phó Vân Thâm kinh, hy vọng thể giúp trong cuộc tranh giành ngôi vị.
Lại là một yến hội đáng ghét, Tạ Cảnh Hành mời tham dự, xa xa thấy Phó Vân Thâm lười biếng dựa vị trí của , Phó Vân Thâm từ góc của cảm nhận niềm vui trong lòng vốn tĩnh lặng như nước.
chén rượu lưu thương khúc thủy cố tình bay đến mặt Phó Vân Thâm, trong tiếng chế giễu ồn ào của , Phó Vân Thâm tùy ý một bức thư pháp.
Nét chữ quy củ, quá cũng chẳng quá , nhưng đám chỉ chế nhạo nên nhao nhao mở miệng châm chọc. Phó Vân Thâm sớm bận tâm, điệu bộ tùy ý trở về chỗ .
Tạ Cảnh Hành một đám quyền thần vây quanh bước , bỗng nhiên lên tiếng: “Chữ , thích, xin Phó lão bản tặng .”
Tranh chữ của Tạ Tương săn đón, ngàn vàng khó cầu, lời bình của Tạ Tương càng ai dám phản bác.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phó Vân Thâm nở một nụ , : “Đương nhiên .”
Nhiều năm gặp , tình cảm thưởng thức lẫn của hai đổi. Trên chính trường, nhà giàu nhất Dương Châu và Tạ Tương là kẻ thù, lưng tất cả, Phó Vân Thâm và Tạ Cảnh Hành là bạn tri kỷ.
Dần dần, họ yêu .
Trong cảm xúc của Tạ Cảnh Hành, Phó Vân Thâm cảm giác lúc sẽ tự vấn, suy nghĩ xem cố ý “dụ dỗ” .
thấy , trong mắt Phó Vân Thâm là tình yêu thuần túy, pha tạp.
Thế là Tạ Cảnh Hành vì sáng tạo “Phó thể”, vì làm thơ, vì đ.á.n.h đàn, vì ủ rượu hoa quế, phong nhã thế gian, đều dành cho tình yêu…
Phó Vân Thâm tặng cả thành mẫu đơn nở rộ, tặng pháo hoa rực rỡ nhất, đưa xem phong cảnh nhất, xa hoa hết mực, tình yêu chân thành…
Mẫu đơn và hoa lan, triền miên đến c.h.ế.t.
mặt khác, là cuộc tranh đấu ngừng nghỉ giữa Hoàng hậu và Quý phi.
Buổi chiều mùa thu, hoa quế nở rộ, Phó Vân Thâm gối lên đùi Tạ Cảnh Hành, ánh nắng ấm áp, khiến buồn ngủ, Phó Vân Thâm khẽ nỉ non: “Hoa quế, là hương vị của nhà, khi nào chúng thể một mái nhà?”
Thế là, dịp Trung thu, Tạ Cảnh Hành tặng một chiếc túi thơm hoa quế, và một tòa nhà, : “Nơi chính là nhà của chúng .”
Phó Vân Thâm trồng nhiều cây hoa quế trong nhà, cũng : “Sau mỗi dịp Trung thu, chúng đều cùng đón.”
Có một ngày, Phó Vân Thâm nhớ đến sân nhà Tạ gia đầy cây ngô đồng, đột nhiên hỏi: “Tại Tạ gia trồng nhiều cây ngô đồng như ?”
Tạ Cảnh Hành trả lời: “Phượng Tê Ngô Đồng.”
“Ta hiểu , Tạ gia ba vị Hoàng hậu.” Phó Vân Thâm trêu đùa, “Vậy cũng trồng một cây trong sân nhà chúng .”
“Tại ?”
Phó Vân Thâm một tay vỗ quạt xếp, : “Cây đậu chính là con phượng hoàng đây, chính là Hoàng hậu của ngươi a.”
“Trồng , đây là nhà của ngươi, ngươi ở cây .”
Sau đó Phó Vân Thâm thật sự trồng một cây ngô đồng trong sân.
Phó Vân Thâm cảm nhận cảm xúc của Tạ Cảnh Hành – đây là nhà của Thâm Thâm và . Mỗi cây , luôn một cảm giác ấm áp sẽ cùng Thâm Thâm trải qua những năm tháng tương lai, cây sẽ họ , chậm rãi lớn lên.
Hoàng hậu và Quý phi bận rộn tranh đấu, hoàng đế cả ngày chìm đắm trong sắc , triều đình sớm phong vũ phiêu diêu, biên quan báo nguy. Tạ Cảnh Hành lao tâm lao lực, Phó Vân Thâm cũng quyên ít quân lương.
mà, bộ triều đình mục nát từ gốc rễ, mà hoàng đế kiêng kỵ Tạ Cảnh Hành, ngược khiến khắp nơi kìm kẹp, thể thi triển tài năng.
Quân lương Phó Vân Thâm hiến tặng cũng các tham quan ô bóc lột từng lớp, đến tay các tướng sĩ biên quan mười còn một.
Biên quan một nữa báo nguy, Phó Vân Thâm quyết định, trở về Dương Châu, tự mua lương thảo, để thương đội của Phó gia đưa tiền tuyến.
Hôm đó trời mưa lất phất, hoa đồng nở rộ, họ từ biệt gốc cây thấp bé đó.
Tạ Cảnh Hành về phía Phó Vân Thâm, mật chỉnh quần áo cho , bỏ lá bùa bình an gấp , ôn thanh : “Sớm về nhà.”
Hai đều nghĩ là chia tay ngắn ngủi, nhưng Tạ Cảnh Hành ngờ, một tháng , nhận tin Phó Vân Thâm qua đời, trưởng tỷ của ám sát.
Tạ Cảnh Hành vô cùng đau buồn. Chuyện đó gì đáng , Tạ Cảnh Hành tìm về di thể của Phó Vân Thâm, tìm một nơi để hợp táng.
Hắn giận dữ làm cho triều đình mục nát đổi triều đại, lên ngôi đế vị, làm cho Phó Vân Thâm ở cây ngô đồng thật sự trở thành “Phó Hoàng hậu”, từ đó Tạ Cảnh Hành một áo trắng, sống trong hồi tưởng về yêu.
Phó Vân Thâm cho rằng quá khứ của và Tạ Cảnh Hành đến đây là kết thúc.
mà, khi hợp táng cùng , từ góc của Tạ Cảnh Hành, Phó Vân Thâm phát hiện, mở mắt .
Hôm nay mưa phùn lất phất, hoa đồng rơi rụng.
Tạ Cảnh Hành thấy Phó Vân Thâm thời niên thiếu.
Phó Vân Thâm trong cảm xúc của Tạ Cảnh Hành chỉ cảm thấy gan mật nứt , nỗi đau trong lòng gần như làm nghẹt thở.
Tạ Cảnh Hành làm tỉnh từ ký ức , ôm dịu dàng hôn nhẹ, thấp giọng : “Đừng sợ, ăn chút đường .”
Trong hoa viên của Phó gia, xa xa tiếng của đám trẻ, náo nhiệt phi thường, ánh trăng tượng trưng cho sự đoàn viên, hương hoa quế ấm áp, xua tan nỗi đau trong ký ức.
Tạ Cảnh Hành hôn một lúc, đút cho ăn một miếng bánh trung thu, Phó Vân Thâm hít sâu một , : “Đây là do Du Kiều Kiều làm ? Có thể để Lộ Ninh dạy nó ?”
Tạ Cảnh Hành khẽ, : “Bạn nhỏ Lộ Ninh lẽ cũng cảm thấy mèo con là để cưng chiều.”
Ăn một lúc đường do Tạ Cảnh Hành tự tay đút, cảm xúc của Phó Vân Thâm dịu một chút, : “Tiếp tục .”
Lại trở về thời điểm hai mới gặp, nhưng Phó Vân Thâm gặp còn quen , gọi là: “Cảnh Hành .”
Tạ Cảnh Hành gọi một tiếng “Thâm Thâm”, nhưng thể đổi lời của , cũng gọi Phó Vân Thâm là: “Vân Thâm .”