Editor: Trang Thảo.
Hồn phách bay , chứng kiến ôm lấy cái xác lạnh cứng của , áp mặt khuôn mặt nứt nẻ vì sương gió. Anh , chỉ cởi áo bông bọc kín lấy “” cõng giữa trời tuyết, ngã bò dậy lớp băng sắc lẹm.
Anh chôn cất . Cái xác bắt đầu thối rữa, mùi hôi nồng nặc. Cảnh sát đến gõ cửa, mở, cứ nắm lấy bàn tay đen sì của cái xác mà lầm bầm chuyện xưa. Sau đó, phong thanh phương t.h.u.ố.c cổ truyền ở ngôi chùa sâu trong núi phía Nam, tin. Anh cõng cái xác còn hình , quỳ lạy suốt chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang. Mỗi bước một cái lạy, m.á.u chảy mắt, thấm xuống tuyết.
Cuối cùng, bò lên đến đại điện, dùng d.a.o rạch một đường giữa ngực, nhỏ m.á.u cây đèn trường minh để đổi lấy mạng sống cho .
Hóa , sự trùng sinh của là do cầu xin mà ... Anh yêu , hơn cả những gì từng tưởng tượng.
“Quái Sanh, mua máy nhạc cho em . Đừng ngủ ? Chỉ cần em tỉnh thôi...”
Máy nhạc. Tôi nhớ . Kiếp , khi , lấy cớ nghèo, mua nổi máy nhạc để sỉ nhục , theo Hứa Chi Minh. Lúc , im lặng, dốc hết hộp tiền tiết kiệm đưa cho .
“Được , em mang theo . Trên đường mua gì đó mà ăn. Hãy chăm sóc cho bản ...”
Cánh cửa đóng sầm . Tôi thấy tiếng động nặng nề trong phòng, nhưng vẫn nhẫn tâm bước màn mưa, hướng về phía địa ngục mà Hứa Chi Minh vẽ .
Từ xa truyền tiếng còi cảnh sát, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi nơi đầu hẻm.
Tôi với rằng đừng sợ, c.h.ế.t . Tôi bảo với rằng, cái tên ngốc từng quỳ lạy đến vỡ đầu núi tuyết ở kiếp , kiếp đừng hành hạ như thế nữa. Thế nhưng trong cổ họng, vị tanh ngọt cứ cuộn trào, chỉ thể phát những âm thanh đứt quãng, rõ chữ.
Trang Thảo
Triệu Thiết Sinh áp tai sát miệng , những giọt nước mắt nóng hổi của rơi xuống cổ , bỏng rát.
“Anh ở đây, Quái Sanh, đây ... Đừng làm sợ...”
Trước khi bóng tối bao trùm, chỉ kịp túm lấy góc áo . Tôi bám chặt lấy nó, như thể đang bám lấy chính mạng sống của .
Khi mở mắt nữa, thấy đang ở trong bệnh viện. Bàn tay ai đó nắm lấy, ấm áp vô cùng. Tôi đầu , thấy Triệu Thiết Sinh đang gục bên mép giường. Vừa thấy cử động, lập tức bật dậy, đôi mắt vằn vệt tia m.á.u trông đến đáng sợ.
“Tỉnh ? Đau ở ? Để gọi bác sĩ!”
“Triệu Thiết Sinh.”
Anh khựng , lưng về phía , bờ vai khẽ run rẩy. Hồi lâu , mới xoay , hốc mắt đỏ hoe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vai-ac-xinh-dep-hom-nay-da-ngoan-chua/chuong-8-gianh-giat-tu-tay-tu-than.html.]
“Sau đừng đỡ đao nữa, rõ ? Da dày thịt béo, c.h.ế.t .”
Anh tiến gần, bàn tay định chạm mặt rụt . Lần , chủ động áp mặt lòng bàn tay thô ráp của .
“Triệu Thiết Sinh, em mơ một giấc mơ.”
“Mơ thấy vì kiếp của chúng mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống.”
“Triệu Thiết Sinh, em nợ nhiều quá, trả hết .”
Triệu Thiết Sinh sững sờ, nước mắt lăn dài gò má: “Đó chỉ là mơ thôi, tính.”
Tôi lắc đầu. Tính chứ, Triệu Thiết Sinh. Mạng đổi mạng, tình đổi tình. , chỉ nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón tay .
“Triệu Thiết Sinh, em cần máy nhạc, cũng chẳng cần nhẫn kim cương to.”
Triệu Thiết Sinh nắm chặt lấy tay , gục đầu sâu chăn, bờ vai rung lên bần bật. Anh phát tiếng , nhưng mu bàn tay nhanh chóng ướt đẫm một mảng ấm nóng. Tôi cố sức nâng tay lên, xoa nhẹ mái tóc cứng của .
Mãi mới ngẩng đầu lên, râu ria lởm chởm còn dính những vệt nước, đôi mắt đỏ rực. Anh nắm lấy tay thật chặt, như thể sợ sẽ biến mất.
“Đồ ngốc.” Anh cúi đầu c.ắ.n nhẹ ngón tay , chẳng nỡ dùng lực: “Những thứ khác , sẽ bù đắp cho em hết. Máy nhạc gạch vàng, chúng đều sẽ cả.”
Tôi lắc đầu, tia sáng ban mai đang len lỏi qua ô cửa sổ. Ánh sáng chiếu lên tấm chăn đơn màu trắng, mang theo ấm dịu dàng.
“Triệu Thiết Sinh.”
“Ơi?”
“Để dành tiền .” Tôi nheo mắt , ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay : “Chúng mua một căn nhà, chỉ cần một mái ấm là đủ .”
Triệu Thiết Sinh ngẩn . Anh há miệng định gì đó, hầu kết trượt lên xuống liên hồi, cuối cùng gật đầu thật mạnh.
“Được, mua nhà, chúng sẽ một mái ấm.”
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán .
Mùa đông của kiếp cuối cùng cũng qua. Ngoài cửa sổ, những cành cây khô cằn bắt đầu đ.â.m những mầm non đầu tiên.