Editor: Trang Thảo.
Khi chúng đến Thành phố Số 12, thành phố đó thất thủ. Khắp nơi chỉ thấy xác c.h.ế.t, cỏ cây mọc nổi, khí nồng nặc mùi hôi thối. Mục tiêu của chúng là tìm kiếm những dị năng giả còn sống sót và dọn dẹp sạch đám dị thú . Vì thế, cả đội phân chia nhiệm vụ, chia hành động.
Vì sức chiến đấu thấp nhất trong đội, thiếu niên tóc đỏ xung phong cùng một nhóm. Dọc đường , cực kỳ ân cần. Tôi quen với thái độ của nên nhịn mà nhắc nhở: “Cậu cần như thế .”
“Chuyện lúc các nghi ngờ cũng bình thường thôi, dù cũng tiền án mà.”
Thiếu niên tóc đỏ lắc đầu: “Là quá nóng nảy, suýt chút nữa hại c.h.ế.t .”
“Giờ bắt đầu tin lời cái thằng , chừng chuyện ngày xưa đúng là nỗi khổ tâm thật.”
Tôi ho nhẹ hai tiếng, đáp lời.
“Không lẽ là thật ? Đến Thẩm cũng !”
Tôi nhịn mà mỉm : “Nếu chúng đều thể sống sót trở về, sẽ cho .”
[Không chứ, đến cả độc giả mà cũng giấu luôn ?]
[Ồ, tập cú xe nữa .]
[Nói thật, khó mà tưởng tượng tên phản diện còn thể tẩy trắng kiểu gì nữa...]
[Lầu ơi, dù tẩy trắng thì nam chính cũng yêu đến c.h.ế.t sống .]
[Chỉ một câu “Chúc Tinh năm 18 tuổi” mà làm mê đến lạc cả lối về, nếu phản diện giả vờ cả đời thì nam chính sẽ yêu cả đời luôn.]
[Đao đ.â.m thấu n.g.ự.c mà chắc vẫn tưởng là thanh kiếm tình ý miên man đấy.]
Tôi thầm nghĩ trong lòng. Thực dù thật, thì nhóc tóc đỏ chắc tin. Chuyện chúng đang sống trong một cuốn sách, là vai ác, và việc làm đều cốt truyện điều khiển, loại lời còn thiếu sức thuyết phục hơn cả việc bảo dị thú đoạt xá.
Tôi còn đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì phía bỗng vang lên một tiếng nổ lớn. Một con mực khổng lồ cấp S vung vẩy những xúc tu, quất mạnh về phía chúng .
Trong chớp mắt, thiếu niên tóc đỏ chộp lấy vai , nhanh chóng kéo một góc an .
“Cậu đợi ở đây, đừng ngoài!”
Nói , một vung hỏa nhận lao thẳng về phía . Loại quái vật dị hình cấp S , một tuyệt đối đối thủ. Tôi vội vàng dùng thiết đầu cuối gửi định vị cho Thẩm Tự Trì.
[Ở đây cần hỗ trợ, đến ngay.]
Thiếu niên tóc đỏ dần dần kiệt sức. Cậu ngoảnh hét lên với : “Chúc Tinh, chạy mau!”
Thẩm Tự Trì gửi tin nhắn : [Ít nhất mất hai mươi phút nữa. Có thể kiên trì thêm một chút ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/vai-ac-phao-hoi-moi-ngay-deu-cau-sinh/qchuong-8-han-da-het-con-lai-la-lua-chon.html.]
Tôi ngước mắt lên. Thiếu niên một sợi xúc tu quấn chặt, kéo lê đất, mắt thấy sắp lôi đống đổ nát.
[Không thể.]
[Tôi hỗ trợ đây.]
[Yên tâm, sẽ mang đồng đội của ngoài nguyên vẹn.]
Gửi xong tin nhắn, rút con d.a.o ngắn thắt lưng . Lưỡi d.a.o tỏa ánh huỳnh quang mờ ảo, đây là món vũ khí đầu tiên Thẩm Tự Trì tặng . Anh từng , bất kỳ một đồng đội nào đối với cũng quan trọng như nhà. Đã , cũng thể bỏ mặc khác mà rời một .
Thiết đầu cuối mặt đất ngừng rung lên bần bật.
Thẩm Tự Trì: [Chúc Tinh, đừng một !]
Trang Thảo
[Đợi đến.]
[Có thấy tin nhắn ?]
[Đợi !]
Tôi mơ một giấc mơ dài.
Trong mơ.
Tôi thức tỉnh cùng cốt truyện.
Hóa là một kẻ phản diện độc ác trong một cuốn sách, loại vô cùng, vô cùng độc ác.
Nam chính Thẩm Tự Trì coi là bạn nhất đời , nhưng cấu kết với Hoang Tinh, phản bội . Trong đầu hiện lên đủ loại hành vi từng làm, tất cả đều khiến kinh hãi.
Tôi làm những việc đó, nhưng cơ thể chịu khống chế.
Có một ngày, một giọng máy móc xuất hiện trong đầu . Nó kinh ngạc vì mà nảy sinh ý thức tự chủ. Tôi hướng về phía nó cầu cứu, : “Tôi thống khổ, thống khổ, thống khổ.”
“Nếu khống chế cơ thể của thì đừng giao cho ý thức. Đừng để thấy rõ ràng bản tồi tệ đến nhường nào.”
Hệ thống , hành vi của đều chịu sự thao tác của cốt truyện, cách nào đổi. Chỉ khi hết cốt truyện, thứ mới coi như kết thúc.
Vì thế, mỗi ngày tiếp theo đó, khoảnh khắc nào là c.h.ế.t.
Đợi đến khi cốt truyện cuối cùng cũng kết thúc, Thẩm Tự Trì cũng hận thấu . còn bận tâm nữa. Tôi nghĩ cuối cùng cũng thể giải thoát .
Thế nhưng, cái cuối cùng mà thấy chính là đôi mắt đầy hận ý và chán ghét của Thẩm Tự Trì. Trái tim vốn đau đến mức tê dại một nữa truyền đến cảm giác co thắt rõ rệt một thời gian dài.
Tôi nghĩ, nếu g.i.ế.c c.h.ế.t là thì mấy.