Và Thế Là Mạch Mạch Quyết Định Bỏ Nhà Ra Đi - Chương 22: Em Muốn Làm Trưởng Phòng
Cập nhật lúc: 2026-02-01 05:47:52
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Trình Lẫm đưa nhà Trình Mạch Mạch lái xe đến căn cứ địa của Liên Minh Người Mèo.
Không ngờ trong bãi đỗ xe chật kín chỗ. "Không đỗ nữa ." Bác bảo vệ cửa sổ xe Trình Lẫm hạ xuống, nghiêm túc : “Lùi lái thêm bốn trăm mét chỗ trống thể đỗ, sang bên đó ."
Bên trong rõ ràng vẫn còn mấy chỗ trống, chắc là để dành cho nhân viên nội bộ sử dụng.
Mạch Mạch đáp : "Vâng ạ." Sau đó cẩn thận ghé sát, khẽ tai Trình Lẫm: “Bác là mèo nhỏ."
Trình Lẫm đành lùi xe, một câu thực dụng: "Bao giờ em phấn đấu làm cái trưởng phòng ở đây, chúng sẽ chỗ đỗ xe cho nhân viên."
Mạch Mạch hỏi: "Trưởng phòng là gì ạ?"
Trình Lẫm cũng giải thích thế nào, dứt khoát : "Chính là lãnh đạo, chụp ảnh tập thể ở giữa ."
Mạch Mạch nhận lời: "Vâng, em sẽ cố gắng."
Trước khi xuống xe, Trình Lẫm gọi mèo : "Từ từ, để xem tóc em ."
Biết hôm nay chụp ảnh thẻ và chứng minh thư dùng một tấm lâu, Trình Mạch Mạch vô cùng coi trọng, nhưng cũng cố gắng thế nào, Trình Lẫm bèn vuốt tóc cho khi cửa.
Mạch Mạch soi cái gương nhỏ tấm chắn nắng ghế phụ đầu qua , hỏi: "Thế ?" Vừa hỏi xong, nhớ đến , sợ lạnh nhạt, tự hỏi tự trả lời tiếp luôn: “Cũng đấy."
Trình Lẫm vuốt một lọn tóc rủ xuống của lên: "Đẹp."
Xe nhiều cũng nhiều, đại sảnh văn phòng chật ních mèo nhỏ, ồn ào náo nhiệt.
Mọi đều xếp hàng hình dạng con , phần lớn ánh mắt đều đơn thuần, ai lanh lợi chút thì cầm quyển sách nước đến chân mới nhảy.
Mạch Mạch dần dần thể phân biệt mùi của mèo nhỏ, ngửi thấy cảm giác thiết, tò mò hỏi: "Mọi đến làm gì thế ạ?"
Thạch Đình dẫn họ lên lầu giải thích: "Đều đến thi đấy."
"Thi cái gì?" Trình Lẫm hỏi: “Mèo cũng thi cử á?"
"Nhiều lắm." Thạch Đình : “Các môn tham gia giống , chỉ là sẽ tổ chức thi máy tập trung thế ."
Đi qua phòng gym, một con mèo Garfield vạm vỡ đang chạy như điên bánh xe chạy bộ. Thạch Đình thò đầu , : "Béo, lát nữa đến chụp ảnh thẻ con cho mèo nhỏ nhé."
Cô giới thiệu tiếp: "Mặc dù làm xong giấy tờ là thể sống với phận con , nhưng phần lớn mèo nhỏ môi trường trưởng thành đều đơn thuần, trình độ văn hóa thấp, thể thích ứng với nhịp điệu xã hội. Vì thế Hiệp hội cũng chuẩn một vị trí giúp việc làm thoát nghèo."
"Ví dụ như chúng hợp tác với nhiều quán cà phê mèo và trạm thu dung, những nơi thu nhận mèo hoang, cũng sẽ thu nhận một hộ khó khăn cần sắp xếp như Vương Đức Vinh." Cô : “Chỉ cần thông qua đào tạo nội bộ của Hiệp hội, mèo nhỏ cũng thể đó làm việc."
Lên xong tầng hai lên tầng ba, một cửa sổ phục vụ riêng. Mạch Mạch nộp hết các bảng biểu của lên để xét duyệt đăng ký, bên cạnh xuất hiện một đàn ông béo, : "Đồng chí nhỏ, chụp ảnh thẻ cho ." Người mèo nhỏ bèn cùng sang phòng bên cạnh.
Trình Lẫm định theo, Thạch Đình gọi , bảo xuống quầy.
Khác với cô chị gái thích nghi khá với phận con , tin tưởng yêu thích con , Thạch Đình trừ phi công việc yêu cầu thì thích biến thành lắm, biến thành còn mặc quần áo, làm mèo thì thể chị gái ôm ôm .
Theo cô thấy, con nhiều tâm tư, môi trường sống phức tạp, đơn thuần thiện như mèo nhỏ, vì thế cũng thích giao thiệp với con thật sự.
"Anh Trình, giải thích với một chút. Vì là con , nên quy trình . Dù Mạch Mạch nhập hộ khẩu cũng chuyện nhỏ." Thạch Đình mặt cảm xúc , : “Thực dám giấu, đây tiền lệ nhiều hối hận khi cho mèo nhỏ nhập hộ khẩu nhà ."
Là thú cưng nhà, trách nhiệm gì, con luôn chỉ khi thực sự chạm đến lợi ích mới hiểu .
"Người mèo nhỏ vứt bỏ đều đáng thương, nhưng pháp luật hiện hành thể ràng buộc con , mèo luôn ở vị thế yếu." Thạch Đình : “Vì thế để bảo vệ tối đa lợi ích của mèo nhỏ, Hiệp hội chỉ thể phức tạp hóa quy trình hết mức thể."
"Mạch Mạch thích . Vì nhặt về nuôi , nên trung thành tận tụy coi là chủ nhân." Cô : “ kể từ khi Mạch Mạch biến thành , chỉ là thú cưng mèo nhỏ của , mà là một cá thể ý chí độc lập. Cậu thể ngày càng chủ kiến của riêng , ngoài làm việc, học tập, còn chịu sự kiểm soát của , thể cũng sẽ tiêu hao tình yêu của ..."
"Bây giờ hối hận vẫn còn kịp. Anh chắc chắn đồng ý cho Mạch Mạch nhập hộ khẩu nhà các ?" Thạch Đình hỏi: “Hy vọng ngay lúc quyết định cho kỹ, dù thế nào cũng đừng vứt bỏ ."
Mạch Mạch đầu tròn vo, Mạch Mạch ngây thơ hiếu động.
Mạch Mạch luôn để tâm coi là thật tất cả những gì Trình Lẫm , vì thế mà vui vẻ đau lòng, Mạch Mạch cũng sẽ dễ dàng tha thứ cho chủ nhân.
Mạch Mạch trung thành thích chủ nhân nhất.
"Tôi đồng ý." Trình Lẫm trịnh trọng xong, tim nóng miệng cũng nóng, nhân lúc mèo ở đây, : “Dù là mèo đều thích."
"Nhìn camera, đoạn phim đây sẽ ghi âm lưu trữ." Nhân viên mèo nhỏ quầy một cách cứng nhắc: “Mời xác nhận nội dung cam kết màn hình , nếu dị nghị, hai mắt thẳng camera to một ."
Mạch Mạch chụp ảnh xong làm xong thủ tục, Thạch Đình đưa đến phòng huấn luyện tiếp tục học chuyển đổi mèo.
"Vương Đức Vinh nhờ mấy , bảo ý nguyện làm việc mãnh liệt, bảo tổ chức sắp xếp công việc cho ." Trước khi huấn luyện, Thạch Đình đưa qua mấy quyển sách nhỏ tuyên truyền , : “Lấy ý nguyện của làm chủ, làm công việc gì?"
"Em làm trưởng phòng." Mạch Mạch đáp.
"Cậu chí hướng cao xa như là chuyện , nhưng làm trưởng phòng trong vòng hai mươi năm tới thực hiện khó khăn, làm từ nhân viên khoa lên ." Thạch Đình trả lời: “Trong thời gian ngắn công việc nào khác làm ?"
Đã như , Trình Mạch Mạch cũng chẳng chủ ý gì rõ ràng nữa.
Cậu nghiêm túc suy nghĩ một lát, : "Em thể làm việc ở quán cà phê hoặc trạm thu dung ạ? Em vốn dĩ cũng là mèo hoang, giá mà thể giúp đỡ những mèo nhỏ giống như Vinh Vinh thì quá."
"Được, xin vị trí với tổ chức." Thạch Đình tán thưởng: “Đây đúng là chí hướng mà trưởng phòng hồi trẻ sẽ , đợi điều kiện chín muồi, đến thi biên chế của tổ chức nhé."
Mạch Mạch nhận lấy quyển sách nhỏ, Thạch Đình xuất phát từ góc độ quan tâm quần chúng, hỏi: "Sau khi biến thành , bình thường ở nhà làm những gì?"
Mạch Mạch nghiêm túc đáp: "Ngủ, ăn cơm, tắm rửa."
"Ngoài những cái bắt buộc làm thì ?" Thạch Đình ghi chép đặt câu hỏi: “Chơi cái gì g.i.ế.c thời gian?"
"Xem tivi."
"Thế nhà các ai làm việc nhà?"
"Trình Lẫm."
"Cậu đảm nhận công việc nhà ?"
"Em rót nước cho ." Mạch Mạch . Cậu cảm thấy trách nhiệm nặng nề.
"...Được, còn gì nữa ?"
Mạch Mạch nghiêm túc suy nghĩ: "Anh ở nhà, em dành nhiều thời gian chơi với đấy."
Thạch Đình cúi đầu chữ, hồi lâu mở miệng: "Khá , cứ sống với ."
Lần Trình Lẫm đưa là , cửa thang máy mở là một con mèo.
Mèo cam nhỏ xíu, bước chân nhẹ nhàng theo Thạch Đình.
Vừa thấy Trình Lẫm, đuôi nó dựng lên, tăng tốc chạy đến bên .
Trình Lẫm cúi bế mèo lên, nâng niu trong lòng.
Thạch Đình : "Cậu thể xuống đất bộ." Trình Lẫm coi như thấy, cô tiếp: “Mạch Mạch hiện tại cơ bản nắm kỹ thuật chuyển đổi mèo, nhưng mèo con kiến nghị chuyển đổi thường xuyên trong một ngày..."
Trình Lẫm căng thẳng : "Sẽ thế nào?"
"Sẽ buồn ngủ, cho nên để ngày mai tự ở nhà thử biến thành ." Thạch Đình : “Ngoài công việc của Mạch Mạch tổ chức sẽ sắp xếp sớm nhất thể, đó thể thời gian học lớp xóa mù chữ, nhận mặt chữ chữ, như thế dễ thiệt thòi."
Trước khi ngủ, Mạch Mạch thẳng đầy thần khí giường. Trước ngày mai, thời gian là giờ mèo con của .
Mặc dù làm cái của làm , nhưng làm mèo đương nhiên cũng những chỗ cực kỳ tự do.
Thể tích nhỏ , cái giường trong phòng ngủ trở nên bao la bát ngát như cao nguyên Pamir. Gối là vùng đất cao bằng phẳng, chăn là sống núi lởm chởm. Cậu dẫm lên, bèn lõm xuống, biến thành hồ nước hình tròn.
Mạch Mạch thích chân trần dẫm lên đồ mềm mại, điều khiến tâm trạng . Hơn nữa ở đây khắp nơi đều là mùi của Trình Lẫm.
Giờ đây chỉ dần nắm cách chuyển đổi giữa và mèo, mà còn sắp tiếp nhận giáo d.ụ.c xóa mù chữ chính quy của Liên Minh Người Mèo, chẳng bao lâu nữa còn làm, cuộc đời mèo một mảnh sáng lạn.
Quan trọng hơn là, cho rằng quan hệ hiện tại giữa và Trình Lẫm bước lên một bậc thang mới, điều vô cùng đáng kỷ niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/va-the-la-mach-mach-quyet-dinh-bo-nha-ra-di/chuong-22-em-muon-lam-truong-phong.html.]
Trình Lẫm hôn phiên bản . Đây là sự thật ngàn vạn chính xác.
Nghĩ đến đây, Mạch Mạch kìm dựng đuôi, sải chân chạy ba vòng giường, lăn một vòng gối của Trình Lẫm.
Trình Lẫm rửa mặt xong về phòng ngủ, bèn thấy mèo của đang nhảy nhót tưng bừng giường.
Đèn ngủ nhỏ ánh sáng ấm áp chiếu lên chú mèo nhỏ màu ấm.
Trước khi nhặt mèo thì sống thế nào nhỉ? Hình như là chơi game, hình như là xem phim, cũng thể chỉ là làm việc. Giờ đây chỉ hồi tưởng , mà cũng cảm nhận sự cô đơn và tịch mịch vô hạn.
Trình Lẫm lên tiếng, dựa cửa , Mạch Mạch chẳng hề , vẫn đang sức c.ắ.n góc chăn trải , đó lôi chiếc chăn nhỏ của từ trong chăn .
Như thế, địa hình cao nguyên bèn càng phong phú đa dạng hơn.
Mạch Mạch đang hài lòng chuẩn chạy từ đầu, một cái thì thấy Trình Lẫm đang .
Ngượng quá mất.
Trình Mạch Mạch dời mắt , giả vờ bận rộn. Cậu dùng chân dẫm dẫm chăn hai cái, đó vươn vai một cái.
Trình Lẫm xuống mép giường tiếp tục , : "Vươn vai."
Mạch Mạch bèn thẳng , qua hai giây ngáp một cái.
"Ngáp." Trình Lẫm .
Mạch Mạch ngậm miệng , chuyển sang bắt đầu l.i.ế.m chân của .
Trình Lẫm: "Liếm tay."
Mạch Mạch bốn chân chạm đất, chút luống cuống : "Meo."
"Trừng ."
Mạch Mạch cũng ý , cúi đầu dùng đầu húc húc tay Trình Lẫm chống bên cạnh.
Trình Lẫm cuối cùng cũng một cái. Anh dùng lòng bàn tay chụp lên cái đầu đầy lông của mèo, một chiêu khiến mèo nghiêng xuống: "Anh ngửi xem thơm ."
Anh vùi mặt bộ lông mềm mại của Mạch Mạch, ngửi thấy mùi nắng. Mạch Mạch khò khè như động cơ, cơ thể hô hấp phập phồng. Anh còn cô độc một nữa.
Mười lăm ngày làm việc , Trình Mạch Mạch nhận chứng minh thư nhân dân nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa của .
Sổ hộ khẩu của Trình Lẫm thêm một trang.
Họ tên Trình Mạch Mạch, giới tính Nam, 18 tuổi, dân tộc Hán, tình trạng hôn nhân kết hôn.
Trình độ văn hóa là trẻ mẫu giáo.
Trình Lẫm giơ sổ hộ khẩu lên cao xem, một lát cầm lắc lư mắt mèo: "Xem hiểu ? Trên em là đồ mù chữ đấy."
Mạch Mạch thuận lợi biến thành , đang ôm đầu gối ghế, để ý : "Sao cái cũng ạ?"
"Sổ hộ khẩu đăng ký thông tin của em, đương nhiên cái gì cũng ." Trình Lẫm đưa cái cốc sứ trắng của qua: “Vất vả rót cho cốc nước. Cảm ơn bé cưng."
Kể từ Trình Lẫm bảo mèo rót nước sẽ khát c.h.ế.t, Mạch Mạch đương nhiên cho rằng hiện tại phụ trách máy lọc nước, kiêm quản lý lĩnh vực nghiệp vụ rót nước, đun nước và gọi Trình Lẫm nước.
Cho nên Trình Lẫm những còn quyền sử dụng cái cốc hoa văn, cũng còn quyền tự rót nước nữa.
"Không vất vả." Mạch Mạch cung kính nhận lấy cốc, hứng nước hỏi: “Vậy trình độ văn hóa của em nâng cao , thể bỏ dòng ?"
"Được chứ. Đợi em bằng cấp , đồn công an cập nhật cho em." Trình Lẫm cẩn thận lấy cốc nước đầy đến giới hạn, ghé uống một ngụm.
Mèo nào rót nước cũng theo đuổi sự hảo, một cái cốc mà làm như cái bể bơi vô cực .
"Em học lên tiến sĩ." Mạch Mạch đột nhiên .
Đây là học vị cao nhất thế giới hiện nay mà tìm hiểu qua internet. Chắc hẳn điều cũng lợi cho việc làm trưởng phòng hai mươi năm nữa của .
"Phụt." Trình Lẫm sặc một ngụm nước khí quản, mà , tái mà suy tam mà kiệt, nhắm mắt suýt ngất, tiếp đó ho khan long trời lở đất.
Mạch Mạch tưởng trong nước độc, vỗ lưng thùm thụp, lo lắng : "Anh thế!"
Trình Lẫm che mặt ho mãi dứt, một lúc bỏ tay , yếu ớt : "Anh ."
Mạch Mạch hốc mắt ươn ướt của , cũng ngẩn : "Sao !"
Mèo vội vội vàng vàng rút hai tờ giấy định lau nước mắt cho : "Anh đừng ."
Làm thế , sĩ diện của Trình Lẫm cũng trỗi dậy, cứng nhắc : "Bị sặc nước thôi. Anh bao giờ ."
Mạch Mạch : "Sao uống nước cũng thể sặc thế?"
Trình Lẫm đáp mà hỏi : "Em định học lên tiến sĩ thật ?"
"Em cố gắng xem ." Mạch Mạch nghiêm túc nghĩ ngợi, : “Người bảo tiến sĩ khó lắm, tốn nhiều thời gian. Anh cái gì?"
"Học vấn em cao thế , sẽ tự ti đấy." Trình Lẫm .
Mèo bèn : "Vậy chúng cùng học tiến sĩ nhé?"
Trình Lẫm từ chối đề nghị của . Sắp đến giờ ngủ, dậy tắt tivi phòng khách.
Mạch Mạch thấy định , cẩn thận gấp sổ hộ khẩu bàn , đầu định nhét ba lô của .
"Em lấy sổ hộ khẩu của làm gì?" Chủ hộ hỏi lưng.
Mạch Mạch đầu, chột : "Em cầm nó với chứng minh thư mang cho Vinh Vinh xem."
Mặc dù Vương Đức Vinh là một mèo nhỏ tồi, nhưng Trình Lẫm cũng đồng ý lắm việc Trình Mạch Mạch tùy tiện mang giấy tờ quan trọng như thế , : "Em đừng làm mất của đấy. Sổ hộ khẩu quan trọng lắm."
Câu khiến Mạch Mạch căng thẳng thận trọng. Cậu hỏi: "Sổ hộ khẩu tác dụng gì ạ?"
"Nhiều lắm." Trình Lẫm buột miệng : “Kết hôn là cầm sổ hộ khẩu đến Cục Dân chính đấy."
" cũng kết hôn, cũng cho em kết hôn." Mạch Mạch đơn thuần : “Sổ hộ khẩu chẳng tác dụng gì cả."
Vừa nhắc đến kết hôn, Trình Lẫm thấy khó chịu khắp : "Hai các em cầm sổ hộ khẩu làm gì, là gặp mặt ở quán cà phê ở ?"
Anh càng nghĩ càng căng thẳng, mèo nhỏ với e là tiếng chung hơn, chẳng ưu thế gì.
"Vương Đức Vinh chẳng là mèo nhỏ ?" Trình Lẫm dìm hàng : “Sao cứ ở mãi trong quán cà phê mèo thế? Không giống kiểu độc lập tự chủ, thu nhập định."
"Vì chủ nhân của Vinh Vinh lâu đây ốm c.h.ế.t ." Mạch Mạch : “Anh chỗ để ."
Trình Lẫm: "Xin ."
"Không ." Mạch Mạch : “Đây là chuyện hồi Vinh Vinh còn nhỏ ."
"Nói cứ như bây giờ lớn lắm ." Trình Lẫm nhớ khuôn mặt đen sì của Vinh Vinh, : “Cậu bây giờ bao nhiêu tuổi ? Học xong ?"
"Lớn lắm ." Mạch Mạch cố gắng nhớ câu "chỉ đồng hồ cơ Kiến Quốc lớn hơn " của Vương Đức Vinh, cuối cùng làm tròn : “Lớn bằng Kiến Quốc (thành lập nước) ."
Trình Lẫm bấm ngón tay tính toán, trong lòng run rẩy.
Cái gọi là thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ (bảy mươi tuổi làm theo ý , vượt quá quy tắc).
Mèo bò sữa mặt trẻ con, bên trong mà còn lớn hơn cả ông nội , thảo nào đặt cho Mạch Mạch cái tên như thế.
"Em ." Trình Lẫm chủ động cất sổ hộ khẩu cho , : “Thay gửi lời hỏi thăm đến chú... bác... ông Vinh nhé."
...